Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 913

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trần Thắng Nam khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói: "May mà ông chủ không phải mấy người, nếu không tôi cũng không tìm mấy người hợp tác đâu".  Sắc mặt đám Lâm Quốc Phong trầm xuống, đen sì như đít nồi.  Nhưng... đây là khách hàng!  Bọn họ không phản bác nổi.  Trần Thắng Nam khách khí mỉm cười: "Ông chủ, không có vấn đề gì nữa thì anh mau ký hợp đồng đi, tiền là của các anh rồi".  Trương Minh Vũ cười nói: "Không thành vấn đề".  Nói xong, anh liền vung tay ký tên!  Trần Thắng Nam cười nói: "Được, vậy năm triệu này là của quý công ty rồi, đến lúc thiết kế tu sửa, tôi sẽ đến, chúng ta cùng bàn bạc".  Trương Minh Vũ cười gật đầu.  Lâm Quốc Long hít sâu một hơi, cơ thể run rẩy!  Trần Thắng Nam cao ngạo chuẩn bị rời đi.  Nhưng mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô vội vàng nói: "Bác cả bác hai, bây giờ... công ty hoàn toàn thuộc về Trương Minh Vũ rồi đúng không?"  Lâm Quốc Phong cuộn chặt nắm đấm!  Lâm Quốc Long lạnh lùng nói: "Hừ! Mấy người... mấy người chiếm lợi của chúng tôi!"  "Rõ ràng là hai anh em tôi ngày đêm khổ cực xây dựng danh tiếng của tập đoàn Lâm Thị nên người ta mới đến!"  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Kiểu này mà cũng nói được à?  Lâm Kiều Hân khoanh tay trước ngực lạnh lùng nói: "Ông nội còn đang ở đây, bác hai định nuốt lời à?"  "Bác...”  Lâm Quốc Long nghẹn họng!  Lâm Tuấn Minh lạnh lùng nói: "Kiều Hân, em không nói như vậy được".  "Dù sao vừa mới giao hẹn, Trương Minh Vũ rõ ràng đang chiếm lời".  Trần Thắng Nam cười khẩy: "Xin lỗi, tôi chưa từng xem qua quảng cáo của tập đoàn Lâm Thị".  "Tôi đến vì cô Lâm thôi".  Hả? Vừa dứt lời, mọi người liền ngớ người. Mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe lên sự nghi ngờ. "Không thể nào!" Lâm Quốc Phong lạnh lùng nói: "Kiều Hân chưa bao giờ xen vào chuyện của tập đoàn Lâm Thị, cô dựa vào gì mà bảo đến vì cô ta?" Trần Thắng Nam nói: "Lần trước khách sạn Hồng Thái do cô Lâm sửa chữa, ông chủ khách sạn giới thiệu tôi đến tìm cô Lâm". "Có vấn đề sao?" Vừa dứt lời, Lâm Quốc Phong và Lâm Quốc Long lập tức sững sờ. Lâm Tuấn Minh há hốc miệng, không nói được gì! Trần Thắng Nam mỉm cười chế giễu. Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô cười nói: "Bác cả, bác hai, hai người còn muốn nói gì không".  

Trần Thắng Nam khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói: "May mà ông chủ không phải mấy người, nếu không tôi cũng không tìm mấy người hợp tác đâu".  

Sắc mặt đám Lâm Quốc Phong trầm xuống, đen sì như đít nồi.  

Nhưng... đây là khách hàng!  

Bọn họ không phản bác nổi.  

Trần Thắng Nam khách khí mỉm cười: "Ông chủ, không có vấn đề gì nữa thì anh mau ký hợp đồng đi, tiền là của các anh rồi".  

Trương Minh Vũ cười nói: "Không thành vấn đề".  

Nói xong, anh liền vung tay ký tên!  

Trần Thắng Nam cười nói: "Được, vậy năm triệu này là của quý công ty rồi, đến lúc thiết kế tu sửa, tôi sẽ đến, chúng ta cùng bàn bạc".  

Trương Minh Vũ cười gật đầu.  

Lâm Quốc Long hít sâu một hơi, cơ thể run rẩy!  

Trần Thắng Nam cao ngạo chuẩn bị rời đi.  

Nhưng mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô vội vàng nói: "Bác cả bác hai, bây giờ... công ty hoàn toàn thuộc về Trương Minh Vũ rồi đúng không?"  

Lâm Quốc Phong cuộn chặt nắm đấm!  

Lâm Quốc Long lạnh lùng nói: "Hừ! Mấy người... mấy người chiếm lợi của chúng tôi!"  

"Rõ ràng là hai anh em tôi ngày đêm khổ cực xây dựng danh tiếng của tập đoàn Lâm Thị nên người ta mới đến!"  

Trương Minh Vũ nhíu mày.  

Kiểu này mà cũng nói được à?  

Lâm Kiều Hân khoanh tay trước ngực lạnh lùng nói: "Ông nội còn đang ở đây, bác hai định nuốt lời à?"  

"Bác...”  

Lâm Quốc Long nghẹn họng!  

Lâm Tuấn Minh lạnh lùng nói: "Kiều Hân, em không nói như vậy được".  

"Dù sao vừa mới giao hẹn, Trương Minh Vũ rõ ràng đang chiếm lời".  

Trần Thắng Nam cười khẩy: "Xin lỗi, tôi chưa từng xem qua quảng cáo của tập đoàn Lâm Thị".  

"Tôi đến vì cô Lâm thôi".  

Hả? 

Vừa dứt lời, mọi người liền ngớ người. 

Mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe lên sự nghi ngờ. 

"Không thể nào!" 

Lâm Quốc Phong lạnh lùng nói: "Kiều Hân chưa bao giờ xen vào chuyện của tập đoàn Lâm Thị, cô dựa vào gì mà bảo đến vì cô ta?" 

Trần Thắng Nam nói: "Lần trước khách sạn Hồng Thái do cô Lâm sửa chữa, ông chủ khách sạn giới thiệu tôi đến tìm cô Lâm". 

"Có vấn đề sao?" 

Vừa dứt lời, Lâm Quốc Phong và Lâm Quốc Long lập tức sững sờ. 

Lâm Tuấn Minh há hốc miệng, không nói được gì! 

Trần Thắng Nam mỉm cười chế giễu. 

Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô cười nói: "Bác cả, bác hai, hai người còn muốn nói gì không".  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trần Thắng Nam khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói: "May mà ông chủ không phải mấy người, nếu không tôi cũng không tìm mấy người hợp tác đâu".  Sắc mặt đám Lâm Quốc Phong trầm xuống, đen sì như đít nồi.  Nhưng... đây là khách hàng!  Bọn họ không phản bác nổi.  Trần Thắng Nam khách khí mỉm cười: "Ông chủ, không có vấn đề gì nữa thì anh mau ký hợp đồng đi, tiền là của các anh rồi".  Trương Minh Vũ cười nói: "Không thành vấn đề".  Nói xong, anh liền vung tay ký tên!  Trần Thắng Nam cười nói: "Được, vậy năm triệu này là của quý công ty rồi, đến lúc thiết kế tu sửa, tôi sẽ đến, chúng ta cùng bàn bạc".  Trương Minh Vũ cười gật đầu.  Lâm Quốc Long hít sâu một hơi, cơ thể run rẩy!  Trần Thắng Nam cao ngạo chuẩn bị rời đi.  Nhưng mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô vội vàng nói: "Bác cả bác hai, bây giờ... công ty hoàn toàn thuộc về Trương Minh Vũ rồi đúng không?"  Lâm Quốc Phong cuộn chặt nắm đấm!  Lâm Quốc Long lạnh lùng nói: "Hừ! Mấy người... mấy người chiếm lợi của chúng tôi!"  "Rõ ràng là hai anh em tôi ngày đêm khổ cực xây dựng danh tiếng của tập đoàn Lâm Thị nên người ta mới đến!"  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Kiểu này mà cũng nói được à?  Lâm Kiều Hân khoanh tay trước ngực lạnh lùng nói: "Ông nội còn đang ở đây, bác hai định nuốt lời à?"  "Bác...”  Lâm Quốc Long nghẹn họng!  Lâm Tuấn Minh lạnh lùng nói: "Kiều Hân, em không nói như vậy được".  "Dù sao vừa mới giao hẹn, Trương Minh Vũ rõ ràng đang chiếm lời".  Trần Thắng Nam cười khẩy: "Xin lỗi, tôi chưa từng xem qua quảng cáo của tập đoàn Lâm Thị".  "Tôi đến vì cô Lâm thôi".  Hả? Vừa dứt lời, mọi người liền ngớ người. Mắt Lâm Kiều Hân chợt lóe lên sự nghi ngờ. "Không thể nào!" Lâm Quốc Phong lạnh lùng nói: "Kiều Hân chưa bao giờ xen vào chuyện của tập đoàn Lâm Thị, cô dựa vào gì mà bảo đến vì cô ta?" Trần Thắng Nam nói: "Lần trước khách sạn Hồng Thái do cô Lâm sửa chữa, ông chủ khách sạn giới thiệu tôi đến tìm cô Lâm". "Có vấn đề sao?" Vừa dứt lời, Lâm Quốc Phong và Lâm Quốc Long lập tức sững sờ. Lâm Tuấn Minh há hốc miệng, không nói được gì! Trần Thắng Nam mỉm cười chế giễu. Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cô cười nói: "Bác cả, bác hai, hai người còn muốn nói gì không".  

Chương 913