Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1041

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Chân anh đạp thẳng vào ngực Lão Tam!  "Á!"  Lão Tam thét lên một tiếng, sau đó va vào hàng rào!  Lại gục trên đất!  Lúc này, chỉ còn lại Lão Nhị!  Lão Nhị trợn tròn hai mắt, ánh mắt vô cùng hốt hoảng!  Trương Minh Vũ cười toét miệng, lao tới!  Lão Nhị khiếp sợ!  "Á!"  Một giây sau, tiếng kêu đau đớn lại vang lên!  Lão Nhị hét lên rồi ngã gục xuống đất!  Im lặng!  Nơi đây lặng im như tờ!Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.  Mắt ai cũng trợn trừng như sắp rớt ra ngoài.  Hàn Thất Thất hả hê đến độ run rẩy không ngừng.  Trần Y Tuyết há hốc mồm.  Vẻ phẫn nộ trên mặt Triệu Tử Oánh như đóng băng.  Chuyện này... sao có thể!  Bốp bốp!  Trương Minh Vũ vỗ tay một cái rồi lẩm bẩm với vẻ hụt hẫng: "Ngu ghê, còn xưng tứ đại hộ pháp nữa mới ghê chứ".  Nói xong, anh kéo hàng rào chui ra ngoài.  Ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.  Họ... có nhìn nhầm không đấy?  Trương Minh Vũ vừa đi vừa nói: "Cô Triệu nên đổi vệ sĩ khác đi, vô dụng quá".  Triệu Tử Oánh siết chặt nắm đấm.  Tức muốn nổ phổi!  Nhưng cô ta chẳng thể thốt ra câu nào!  Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời.  "Cô Triệu, chuyện gì thế này? Không phải trước đây vệ sĩ của cô giỏi giang lắm sao?"  “Sao hôm nay lại bị người yếu nhất trong số các vệ sĩ của tôi hạ gục cả đám vậy?”  Dứt lời, cô ấy khoanh tay đứng dậy.  Nét mặt Trần Y Tuyết quá ư là kiêu ngạo, quá ư là đắc ý.  Trương Minh Vũ tức tối trừng mắt nhìn cô ấy.  Triệu Tử Oánh cắn chặt răng.  Quá nhục nhã! Nhưng... Trần Y Tuyết tiếp tục hỏi: "Phải rồi, cô còn ai được được chút không? Chứ mấy têntép riu này... vệ sĩ tôi chơi không đã!"  

Chân anh đạp thẳng vào ngực Lão Tam!  

"Á!"  

Lão Tam thét lên một tiếng, sau đó va vào hàng rào!  

Lại gục trên đất!  

Lúc này, chỉ còn lại Lão Nhị!  

Lão Nhị trợn tròn hai mắt, ánh mắt vô cùng hốt hoảng!  

Trương Minh Vũ cười toét miệng, lao tới!  

Lão Nhị khiếp sợ!  

"Á!"  

Một giây sau, tiếng kêu đau đớn lại vang lên!  

Lão Nhị hét lên rồi ngã gục xuống đất!  

Im lặng!  

Nơi đây lặng im như tờ!

Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.  

Mắt ai cũng trợn trừng như sắp rớt ra ngoài.  

Hàn Thất Thất hả hê đến độ run rẩy không ngừng.  

Trần Y Tuyết há hốc mồm.  

Vẻ phẫn nộ trên mặt Triệu Tử Oánh như đóng băng.  

Chuyện này... sao có thể!  

Bốp bốp!  

Trương Minh Vũ vỗ tay một cái rồi lẩm bẩm với vẻ hụt hẫng: "Ngu ghê, còn xưng tứ đại hộ pháp nữa mới ghê chứ".  

Nói xong, anh kéo hàng rào chui ra ngoài.  

Ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.  

Họ... có nhìn nhầm không đấy?  

Trương Minh Vũ vừa đi vừa nói: "Cô Triệu nên đổi vệ sĩ khác đi, vô dụng quá".  

Triệu Tử Oánh siết chặt nắm đấm.  

Tức muốn nổ phổi!  

Nhưng cô ta chẳng thể thốt ra câu nào!  

Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời.  

"Cô Triệu, chuyện gì thế này? Không phải trước đây vệ sĩ của cô giỏi giang lắm sao?"  

“Sao hôm nay lại bị người yếu nhất trong số các vệ sĩ của tôi hạ gục cả đám vậy?”  

Dứt lời, cô ấy khoanh tay đứng dậy.  

Nét mặt Trần Y Tuyết quá ư là kiêu ngạo, quá ư là đắc ý.  

Trương Minh Vũ tức tối trừng mắt nhìn cô ấy.  

Triệu Tử Oánh cắn chặt răng.  

Quá nhục nhã! 

Nhưng... 

Trần Y Tuyết tiếp tục hỏi: "Phải rồi, cô còn ai được được chút không? Chứ mấy tên

tép riu này... vệ sĩ tôi chơi không đã!"  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Chân anh đạp thẳng vào ngực Lão Tam!  "Á!"  Lão Tam thét lên một tiếng, sau đó va vào hàng rào!  Lại gục trên đất!  Lúc này, chỉ còn lại Lão Nhị!  Lão Nhị trợn tròn hai mắt, ánh mắt vô cùng hốt hoảng!  Trương Minh Vũ cười toét miệng, lao tới!  Lão Nhị khiếp sợ!  "Á!"  Một giây sau, tiếng kêu đau đớn lại vang lên!  Lão Nhị hét lên rồi ngã gục xuống đất!  Im lặng!  Nơi đây lặng im như tờ!Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.  Mắt ai cũng trợn trừng như sắp rớt ra ngoài.  Hàn Thất Thất hả hê đến độ run rẩy không ngừng.  Trần Y Tuyết há hốc mồm.  Vẻ phẫn nộ trên mặt Triệu Tử Oánh như đóng băng.  Chuyện này... sao có thể!  Bốp bốp!  Trương Minh Vũ vỗ tay một cái rồi lẩm bẩm với vẻ hụt hẫng: "Ngu ghê, còn xưng tứ đại hộ pháp nữa mới ghê chứ".  Nói xong, anh kéo hàng rào chui ra ngoài.  Ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.  Họ... có nhìn nhầm không đấy?  Trương Minh Vũ vừa đi vừa nói: "Cô Triệu nên đổi vệ sĩ khác đi, vô dụng quá".  Triệu Tử Oánh siết chặt nắm đấm.  Tức muốn nổ phổi!  Nhưng cô ta chẳng thể thốt ra câu nào!  Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời.  "Cô Triệu, chuyện gì thế này? Không phải trước đây vệ sĩ của cô giỏi giang lắm sao?"  “Sao hôm nay lại bị người yếu nhất trong số các vệ sĩ của tôi hạ gục cả đám vậy?”  Dứt lời, cô ấy khoanh tay đứng dậy.  Nét mặt Trần Y Tuyết quá ư là kiêu ngạo, quá ư là đắc ý.  Trương Minh Vũ tức tối trừng mắt nhìn cô ấy.  Triệu Tử Oánh cắn chặt răng.  Quá nhục nhã! Nhưng... Trần Y Tuyết tiếp tục hỏi: "Phải rồi, cô còn ai được được chút không? Chứ mấy têntép riu này... vệ sĩ tôi chơi không đã!"  

Chương 1041