Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1043

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cạn lời thật sự.  Xin xỏ kiểu này đấy hả...  Người đi đường dừng chân, ai nấy cũng chỉ chỉ trỏ trỏ.  Trần Y Tuyết làm như không thấy.  Nhưng Trương Minh Vũ lúng túng quá trời.  Hàn Thất Thất chạy tới thì thầm với anh: "Anh nhận con bé đi, chắc chắn nhà nó sẽ hậu tạ anh cho xem!"  Trương Minh Vũ ngẩn ra.  Ừ nhỉ!  Nhưng mà... có vô đạo đức quá không?  Vả lại nhận học trò sao mà dễ vậy được...  Trần Y Tuyết vẫn quỳ trên nền đất với vẻ mặt đầy chân thành.  Sau một lúc lưỡng lự, Trương Minh Vũ chậm rãi lên tiếng: "Cô đứng lên trước đã, tôi sẽ cân nhắc".  "Thật không?"  Trần Y Tuyết lập tức mừng rỡ ra mặt.  Anh cười ha ha: "Thật, để tôi suy nghĩ chút đã".  Trần Y Tuyết ngập ngừng: "Nhưng... lỡ anh không chịu thì sao?"  Trương Minh Vũ cười toe toét: "Tôi không chịu thì cô quỳ tiếp cũng được mà".  Cô ấy hớ ra.  Hình như... nghe có lý phết nhờ!  Trần Y Tuyết vội vàng đứng lên, mừng rỡ nói: "Sư phụ ơi! Sư phụ nhận con đi, con sẽ nghe lời mà!"  "Con ngoan lắm! Con nghiêm túc lắm!"  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết nói gì cho phải.  Anh không cho rằng mình đủ năng lực để nhận đồ đệ. Bất giác anh nghĩ đến sư phụ của mình.  Có thật là... nhận học trò không cần để ý gì không?  Một lúc sau Trương Minh Vũ mới cười lên tiếng: "Thế này đi, tôi sẽ quan sát cô một thời gian, nếu đạt yêu cầu về mọi mặt thì tôi sẽ nhận cô làm đồ đệ".  "Tất nhiên là tôi sẽ dạy cô trong thời gian đó".  Trần Y Tuyết bĩu môi, thỏa hiệp: "Thôi được, sư phụ thử không nhận con xem, con sẽ quỳ trước cửa nhà sư phụ mỗi ngày đó!"  Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán.  Hàn Thất Thất lên tiếng: "Được rồi, chúng ta đi thôi, nhiều người nhìn lắm đấy..."  Trần Y Tuyết nhanh chóng chạy qua mở cửa xe.  Cô ấy đưa tay ra rồi kính cẩn nói: "Mời sư phụ!"  Trương Minh Vũ bực mình trừng mắt nhìn cô ấy.  Đúng là, thay đổi 180 độ.  Anh hơi lưỡng lự nhưng rồi vẫn đưa chân vào, ngồi xuống.  Hàn Thất Thất lại ngồi vào ghế phó lái.  Trần Y Tuyết lái xe đi ngay.  Trong lòng Trương Minh Vũ cực kỳmất tự nhiên, anh thấy rõ Trần Y Tuyết thật sự muốn làm học trò mình. 

Trương Minh Vũ cạn lời thật sự.  

Xin xỏ kiểu này đấy hả...  

Người đi đường dừng chân, ai nấy cũng chỉ chỉ trỏ trỏ.  

Trần Y Tuyết làm như không thấy.  

Nhưng Trương Minh Vũ lúng túng quá trời.  

Hàn Thất Thất chạy tới thì thầm với anh: "Anh nhận con bé đi, chắc chắn nhà nó sẽ hậu tạ anh cho xem!"  

Trương Minh Vũ ngẩn ra.  

Ừ nhỉ!  

Nhưng mà... có vô đạo đức quá không?  

Vả lại nhận học trò sao mà dễ vậy được...  

Trần Y Tuyết vẫn quỳ trên nền đất với vẻ mặt đầy chân thành.  

Sau một lúc lưỡng lự, Trương Minh Vũ chậm rãi lên tiếng: "Cô đứng lên trước đã, tôi sẽ cân nhắc".  

"Thật không?"  

Trần Y Tuyết lập tức mừng rỡ ra mặt.  

Anh cười ha ha: "Thật, để tôi suy nghĩ chút đã".  

Trần Y Tuyết ngập ngừng: "Nhưng... lỡ anh không chịu thì sao?"  

Trương Minh Vũ cười toe toét: "Tôi không chịu thì cô quỳ tiếp cũng được mà".  

Cô ấy hớ ra.  

Hình như... nghe có lý phết nhờ!  

Trần Y Tuyết vội vàng đứng lên, mừng rỡ nói: "Sư phụ ơi! Sư phụ nhận con đi, con sẽ nghe lời mà!"  

"Con ngoan lắm! Con nghiêm túc lắm!"  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết nói gì cho phải.  

Anh không cho rằng mình đủ năng lực để nhận đồ đệ. Bất giác anh nghĩ đến sư phụ của mình.  

Có thật là... nhận học trò không cần để ý gì không?  

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới cười lên tiếng: "Thế này đi, tôi sẽ quan sát cô một thời gian, nếu đạt yêu cầu về mọi mặt thì tôi sẽ nhận cô làm đồ đệ".  

"Tất nhiên là tôi sẽ dạy cô trong thời gian đó".  

Trần Y Tuyết bĩu môi, thỏa hiệp: "Thôi được, sư phụ thử không nhận con xem, con sẽ quỳ trước cửa nhà sư phụ mỗi ngày đó!"  

Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán.  

Hàn Thất Thất lên tiếng: "Được rồi, chúng ta đi thôi, nhiều người nhìn lắm đấy..."  

Trần Y Tuyết nhanh chóng chạy qua mở cửa xe.  

Cô ấy đưa tay ra rồi kính cẩn nói: "Mời sư phụ!"  

Trương Minh Vũ bực mình trừng mắt nhìn cô ấy.  

Đúng là, thay đổi 180 độ.  

Anh hơi lưỡng lự nhưng rồi vẫn đưa chân vào, ngồi xuống.  

Hàn Thất Thất lại ngồi vào ghế phó lái.  

Trần Y Tuyết lái xe đi ngay.  

Trong lòng Trương Minh Vũ cực kỳ

mất tự nhiên, anh thấy rõ Trần Y Tuyết thật sự muốn làm học trò mình. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cạn lời thật sự.  Xin xỏ kiểu này đấy hả...  Người đi đường dừng chân, ai nấy cũng chỉ chỉ trỏ trỏ.  Trần Y Tuyết làm như không thấy.  Nhưng Trương Minh Vũ lúng túng quá trời.  Hàn Thất Thất chạy tới thì thầm với anh: "Anh nhận con bé đi, chắc chắn nhà nó sẽ hậu tạ anh cho xem!"  Trương Minh Vũ ngẩn ra.  Ừ nhỉ!  Nhưng mà... có vô đạo đức quá không?  Vả lại nhận học trò sao mà dễ vậy được...  Trần Y Tuyết vẫn quỳ trên nền đất với vẻ mặt đầy chân thành.  Sau một lúc lưỡng lự, Trương Minh Vũ chậm rãi lên tiếng: "Cô đứng lên trước đã, tôi sẽ cân nhắc".  "Thật không?"  Trần Y Tuyết lập tức mừng rỡ ra mặt.  Anh cười ha ha: "Thật, để tôi suy nghĩ chút đã".  Trần Y Tuyết ngập ngừng: "Nhưng... lỡ anh không chịu thì sao?"  Trương Minh Vũ cười toe toét: "Tôi không chịu thì cô quỳ tiếp cũng được mà".  Cô ấy hớ ra.  Hình như... nghe có lý phết nhờ!  Trần Y Tuyết vội vàng đứng lên, mừng rỡ nói: "Sư phụ ơi! Sư phụ nhận con đi, con sẽ nghe lời mà!"  "Con ngoan lắm! Con nghiêm túc lắm!"  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chẳng biết nói gì cho phải.  Anh không cho rằng mình đủ năng lực để nhận đồ đệ. Bất giác anh nghĩ đến sư phụ của mình.  Có thật là... nhận học trò không cần để ý gì không?  Một lúc sau Trương Minh Vũ mới cười lên tiếng: "Thế này đi, tôi sẽ quan sát cô một thời gian, nếu đạt yêu cầu về mọi mặt thì tôi sẽ nhận cô làm đồ đệ".  "Tất nhiên là tôi sẽ dạy cô trong thời gian đó".  Trần Y Tuyết bĩu môi, thỏa hiệp: "Thôi được, sư phụ thử không nhận con xem, con sẽ quỳ trước cửa nhà sư phụ mỗi ngày đó!"  Trương Minh Vũ lắc đầu ngao ngán.  Hàn Thất Thất lên tiếng: "Được rồi, chúng ta đi thôi, nhiều người nhìn lắm đấy..."  Trần Y Tuyết nhanh chóng chạy qua mở cửa xe.  Cô ấy đưa tay ra rồi kính cẩn nói: "Mời sư phụ!"  Trương Minh Vũ bực mình trừng mắt nhìn cô ấy.  Đúng là, thay đổi 180 độ.  Anh hơi lưỡng lự nhưng rồi vẫn đưa chân vào, ngồi xuống.  Hàn Thất Thất lại ngồi vào ghế phó lái.  Trần Y Tuyết lái xe đi ngay.  Trong lòng Trương Minh Vũ cực kỳmất tự nhiên, anh thấy rõ Trần Y Tuyết thật sự muốn làm học trò mình. 

Chương 1043