Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1051

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tập đoàn Thiên Vũ? Lư Kiệt ấy ạ?", Trần Y Tuyết ngạc nhiên hỏi.  Hàn Thất Thất tức tối đảo mắt khinh thường, đáp: "Đúng rồi, là tên đó đấy".  "Sư phụ con muốn hợp tác với người ta".  Trần Y Tuyết ngẩn người.  Một lúc sau cô ấy mới lên tiếng: "Tên đó hống hách lắm, hợp tác với anh ta..."  Trần Y Tuyết không nói hết.  Trương Minh Vũ đã chuẩn bị tinh thần cuộc đàm phán sẽ không suôn sẻ.  Nhưng thử một lần cũng đâu chết ai.  Hàn Thất Thất đề nghị: "Trương Minh Vũ, hay là... mai anh thử liên hệ ông chủ Thiên Vũ luôn đi".  "Chứ cậu ấm nhà đó phách lối lắm".  Trương Minh Vũ cũng hơi ngần ngại.  Hống hách ư?  Anh gặp nhiều người như thế rồi nên không sợ.  Chẳng qua là muốn hợp tác thì hơi khó.  Hây dà.  Trương Minh Vũ thầm thở dài, đáp: "Hiểu rồi, vậy về thôi".  Anh đang chạy đua với thời gian, anh chỉ có bốn ngày mà thôi.  Giải quyết xong nhà họ Hà lại phải quay sang lo chuyện của nhà họ Triệu rồi!  Ba người phóng xe đến tổng công ty Sơ Tinh.  Không lâu sau, xe đậu trước công ty.  Trương Minh Vũ dẫn Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đi vào.  Anh suy nghĩ suốt đường đi mà vẫn không nghĩ ra cách gì ổn một chút.  Nhà họ Hà không dễ xử lý đâu.  Trần Y Tuyết ngạc nhiên thốt: "Ôi chao, sư phụ, cả công ty to chà bá này là của sư phụ ạ?"  Trương Minh Vũ bật cười: "Có thể nói là vậy".  Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời, cô ấy ríu rít: "Sư phụ giỏi quá đi mất!"  Hàn Thất Thất đắc ý nói: "Thế vẫn chưa hết đâu!"  Ơ?  Trương Minh Vũ ngẩn ra.  Hôm nay Hàn Thất Thất bị gì vậy?  Sao tự nhiên tâng bốc anh thế này?  Các nhân viên vẫn còn trong giờ làm việc.  Trương Minh Vũ đi tới bàn tiếp khách rồi ngồi xuống.  Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết ngồi cạnh anh.  Đúng lúc đó, Lâm Kiều Hân ra ngoài thang máy.  Cô vừa thấy hình ảnh này thì sững sờ.  Kế bên Trương Minh Vũ là Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đang nói cười vui vẻ.  Không hiểu sao tim Lâm Kiều Hân nhói lên.  Cô gái này... là ai nữa đây? Không lâu sau, tiếng giày cao gót truyền đến thu hút sự chú ý của ba người. Trương Minh Vũ nhoẻn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tập đoàn Thiên Vũ? Lư Kiệt ấy ạ?", Trần Y Tuyết ngạc nhiên hỏi.  

Hàn Thất Thất tức tối đảo mắt khinh thường, đáp: "Đúng rồi, là tên đó đấy".  

"Sư phụ con muốn hợp tác với người ta".  

Trần Y Tuyết ngẩn người.  

Một lúc sau cô ấy mới lên tiếng: "Tên đó hống hách lắm, hợp tác với anh ta..."  

Trần Y Tuyết không nói hết.  

Trương Minh Vũ đã chuẩn bị tinh thần cuộc đàm phán sẽ không suôn sẻ.  

Nhưng thử một lần cũng đâu chết ai.  

Hàn Thất Thất đề nghị: "Trương Minh Vũ, hay là... mai anh thử liên hệ ông chủ Thiên Vũ luôn đi".  

"Chứ cậu ấm nhà đó phách lối lắm".  

Trương Minh Vũ cũng hơi ngần ngại.  

Hống hách ư?  

Anh gặp nhiều người như thế rồi nên không sợ.  

Chẳng qua là muốn hợp tác thì hơi khó.  

Hây dà.  

Trương Minh Vũ thầm thở dài, đáp: "Hiểu rồi, vậy về thôi".  

Anh đang chạy đua với thời gian, anh chỉ có bốn ngày mà thôi.  

Giải quyết xong nhà họ Hà lại phải quay sang lo chuyện của nhà họ Triệu rồi!  

Ba người phóng xe đến tổng công ty Sơ Tinh.  

Không lâu sau, xe đậu trước công ty.  

Trương Minh Vũ dẫn Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đi vào.  

Anh suy nghĩ suốt đường đi mà vẫn không nghĩ ra cách gì ổn một chút.  

Nhà họ Hà không dễ xử lý đâu.  

Trần Y Tuyết ngạc nhiên thốt: "Ôi chao, sư phụ, cả công ty to chà bá này là của sư phụ ạ?"  

Trương Minh Vũ bật cười: "Có thể nói là vậy".  

Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời, cô ấy ríu rít: "Sư phụ giỏi quá đi mất!"  

Hàn Thất Thất đắc ý nói: "Thế vẫn chưa hết đâu!"  

Ơ?  

Trương Minh Vũ ngẩn ra.  

Hôm nay Hàn Thất Thất bị gì vậy?  

Sao tự nhiên tâng bốc anh thế này?  

Các nhân viên vẫn còn trong giờ làm việc.  

Trương Minh Vũ đi tới bàn tiếp khách rồi ngồi xuống.  

Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết ngồi cạnh anh.  

Đúng lúc đó, Lâm Kiều Hân ra ngoài thang máy.  

Cô vừa thấy hình ảnh này thì sững sờ.  

Kế bên Trương Minh Vũ là Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đang nói cười vui vẻ.  

Không hiểu sao tim Lâm Kiều Hân nhói lên.  

Cô gái này... là ai nữa đây? 

Không lâu sau, tiếng giày cao gót truyền đến thu hút sự chú ý của ba người. 

Trương Minh Vũ nhoẻn

Image removed.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tập đoàn Thiên Vũ? Lư Kiệt ấy ạ?", Trần Y Tuyết ngạc nhiên hỏi.  Hàn Thất Thất tức tối đảo mắt khinh thường, đáp: "Đúng rồi, là tên đó đấy".  "Sư phụ con muốn hợp tác với người ta".  Trần Y Tuyết ngẩn người.  Một lúc sau cô ấy mới lên tiếng: "Tên đó hống hách lắm, hợp tác với anh ta..."  Trần Y Tuyết không nói hết.  Trương Minh Vũ đã chuẩn bị tinh thần cuộc đàm phán sẽ không suôn sẻ.  Nhưng thử một lần cũng đâu chết ai.  Hàn Thất Thất đề nghị: "Trương Minh Vũ, hay là... mai anh thử liên hệ ông chủ Thiên Vũ luôn đi".  "Chứ cậu ấm nhà đó phách lối lắm".  Trương Minh Vũ cũng hơi ngần ngại.  Hống hách ư?  Anh gặp nhiều người như thế rồi nên không sợ.  Chẳng qua là muốn hợp tác thì hơi khó.  Hây dà.  Trương Minh Vũ thầm thở dài, đáp: "Hiểu rồi, vậy về thôi".  Anh đang chạy đua với thời gian, anh chỉ có bốn ngày mà thôi.  Giải quyết xong nhà họ Hà lại phải quay sang lo chuyện của nhà họ Triệu rồi!  Ba người phóng xe đến tổng công ty Sơ Tinh.  Không lâu sau, xe đậu trước công ty.  Trương Minh Vũ dẫn Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đi vào.  Anh suy nghĩ suốt đường đi mà vẫn không nghĩ ra cách gì ổn một chút.  Nhà họ Hà không dễ xử lý đâu.  Trần Y Tuyết ngạc nhiên thốt: "Ôi chao, sư phụ, cả công ty to chà bá này là của sư phụ ạ?"  Trương Minh Vũ bật cười: "Có thể nói là vậy".  Đôi mắt Trần Y Tuyết sáng ngời, cô ấy ríu rít: "Sư phụ giỏi quá đi mất!"  Hàn Thất Thất đắc ý nói: "Thế vẫn chưa hết đâu!"  Ơ?  Trương Minh Vũ ngẩn ra.  Hôm nay Hàn Thất Thất bị gì vậy?  Sao tự nhiên tâng bốc anh thế này?  Các nhân viên vẫn còn trong giờ làm việc.  Trương Minh Vũ đi tới bàn tiếp khách rồi ngồi xuống.  Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết ngồi cạnh anh.  Đúng lúc đó, Lâm Kiều Hân ra ngoài thang máy.  Cô vừa thấy hình ảnh này thì sững sờ.  Kế bên Trương Minh Vũ là Hàn Thất Thất và Trần Y Tuyết đang nói cười vui vẻ.  Không hiểu sao tim Lâm Kiều Hân nhói lên.  Cô gái này... là ai nữa đây? Không lâu sau, tiếng giày cao gót truyền đến thu hút sự chú ý của ba người. Trương Minh Vũ nhoẻn

Chương 1051