Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1055

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Người thanh niên cầm đầu hống hách nói lớn.  Những vị khách tại đây đều hoảng hồn.  Trương Minh Vũ nhíu mày, vô cùng tức giận.  Lại thiếu gia nhà nào nữa đây?  Lâm Kiều Hân dẫn hai cô gái đi ra, cả ba đều hơi nhíu mày.  Phục vụ áy náy từ chối: "Xin lỗi ạ, chúng tôi không được tự ý đổi chỗ khách trong phòng Vip, xin vui lòng..."  Chát!  Phục vụ bị tát vào mặt một cú thật mạnh!  Thanh niên sẵng giọng quát: "Mày là cái thá gì! Gọi chủ bọn mày ra đây cho tao!"  Xấc xược hết nói nổi!  Đám thanh niên cả nam lẫn nữ sau lưng hắn đều nở nụ cười khinh miệt.  Phục vụ sợ hãi tránh qua một bên.  Những người phục vụ xung quanh đều thảng thốt.  Ai nấy cũng hoảng sợ.  Trương Minh Vũ híp mắt.  Trần Y Tuyết bỗng ngạc nhiên nói: "Chị Thất Thất, đó là... Lư Kiệt mà?"  Hàn Thất Thất ngẩn người.  Cô ta nhìn kỹ lại thì kinh ngạc trả lời: "Là anh ta thật này".  Lư Kiệt?  Trương Minh Vũ suy ngẫm một lúc mới nhớ ra.  Công tử tập đoàn Thiên Vũ đấy sao?  Sao lại tình cờ thế này?  Hàn Thất Thất ngán ngẩm nói: "Anh nhìn kìa, vênh váo thấy sợ luôn".  Trương Minh Vũ khẽ gật đầu.  Đúng là vênh váo không ai bằng.  Giờ phút này, anh chẳng còn tí suy nghĩ gì muốn hợp tác với gã ta nữa.  Lư Kiệt lại nói oang oang: "Cho mày cơ hội cuối cùng, gọi chủ bọn mày ra đây!"  Chịu hết nổi rồi!  Trương Minh Vũ sải chân đi qua.  Nếu là trước đây thì có thể anh sẽ muốn làm dịu bầu không khí cho vừa lòng đôi bên.  Nhưng giờ anh không còn hứng thú gì nữa.  Ánh mắt Trần Y Tuyết đầy hào hứng. Sắp sửa đánh nhau rồi ư? Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, chẳng hiểu sao cô thấy lo quá. Trương Minh Vũ lạnhlùng lên tiếng: "Tôi là chủ khách sạn đây, anh tìm tôi có chuyện gì?" 

Người thanh niên cầm đầu hống hách nói lớn.  

Những vị khách tại đây đều hoảng hồn.  

Trương Minh Vũ nhíu mày, vô cùng tức giận.  

Lại thiếu gia nhà nào nữa đây?  

Lâm Kiều Hân dẫn hai cô gái đi ra, cả ba đều hơi nhíu mày.  

Phục vụ áy náy từ chối: "Xin lỗi ạ, chúng tôi không được tự ý đổi chỗ khách trong phòng Vip, xin vui lòng..."  

Chát!  

Phục vụ bị tát vào mặt một cú thật mạnh!  

Thanh niên sẵng giọng quát: "Mày là cái thá gì! Gọi chủ bọn mày ra đây cho tao!"  

Xấc xược hết nói nổi!  

Đám thanh niên cả nam lẫn nữ sau lưng hắn đều nở nụ cười khinh miệt.  

Phục vụ sợ hãi tránh qua một bên.  

Những người phục vụ xung quanh đều thảng thốt.  

Ai nấy cũng hoảng sợ.  

Trương Minh Vũ híp mắt.  

Trần Y Tuyết bỗng ngạc nhiên nói: "Chị Thất Thất, đó là... Lư Kiệt mà?"  

Hàn Thất Thất ngẩn người.  

Cô ta nhìn kỹ lại thì kinh ngạc trả lời: "Là anh ta thật này".  

Lư Kiệt?  

Trương Minh Vũ suy ngẫm một lúc mới nhớ ra.  

Công tử tập đoàn Thiên Vũ đấy sao?  

Sao lại tình cờ thế này?  

Hàn Thất Thất ngán ngẩm nói: "Anh nhìn kìa, vênh váo thấy sợ luôn".  

Trương Minh Vũ khẽ gật đầu.  

Đúng là vênh váo không ai bằng.  

Giờ phút này, anh chẳng còn tí suy nghĩ gì muốn hợp tác với gã ta nữa.  

Lư Kiệt lại nói oang oang: "Cho mày cơ hội cuối cùng, gọi chủ bọn mày ra đây!"  

Chịu hết nổi rồi!  

Trương Minh Vũ sải chân đi qua.  

Nếu là trước đây thì có thể anh sẽ muốn làm dịu bầu không khí cho vừa lòng đôi bên.  

Nhưng giờ anh không còn hứng thú gì nữa.  

Ánh mắt Trần Y Tuyết đầy hào hứng. 

Sắp sửa đánh nhau rồi ư? 

Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, chẳng hiểu sao cô thấy lo quá. 

Trương Minh Vũ lạnh

lùng lên tiếng: "Tôi là chủ khách sạn đây, anh tìm tôi có chuyện gì?" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Người thanh niên cầm đầu hống hách nói lớn.  Những vị khách tại đây đều hoảng hồn.  Trương Minh Vũ nhíu mày, vô cùng tức giận.  Lại thiếu gia nhà nào nữa đây?  Lâm Kiều Hân dẫn hai cô gái đi ra, cả ba đều hơi nhíu mày.  Phục vụ áy náy từ chối: "Xin lỗi ạ, chúng tôi không được tự ý đổi chỗ khách trong phòng Vip, xin vui lòng..."  Chát!  Phục vụ bị tát vào mặt một cú thật mạnh!  Thanh niên sẵng giọng quát: "Mày là cái thá gì! Gọi chủ bọn mày ra đây cho tao!"  Xấc xược hết nói nổi!  Đám thanh niên cả nam lẫn nữ sau lưng hắn đều nở nụ cười khinh miệt.  Phục vụ sợ hãi tránh qua một bên.  Những người phục vụ xung quanh đều thảng thốt.  Ai nấy cũng hoảng sợ.  Trương Minh Vũ híp mắt.  Trần Y Tuyết bỗng ngạc nhiên nói: "Chị Thất Thất, đó là... Lư Kiệt mà?"  Hàn Thất Thất ngẩn người.  Cô ta nhìn kỹ lại thì kinh ngạc trả lời: "Là anh ta thật này".  Lư Kiệt?  Trương Minh Vũ suy ngẫm một lúc mới nhớ ra.  Công tử tập đoàn Thiên Vũ đấy sao?  Sao lại tình cờ thế này?  Hàn Thất Thất ngán ngẩm nói: "Anh nhìn kìa, vênh váo thấy sợ luôn".  Trương Minh Vũ khẽ gật đầu.  Đúng là vênh váo không ai bằng.  Giờ phút này, anh chẳng còn tí suy nghĩ gì muốn hợp tác với gã ta nữa.  Lư Kiệt lại nói oang oang: "Cho mày cơ hội cuối cùng, gọi chủ bọn mày ra đây!"  Chịu hết nổi rồi!  Trương Minh Vũ sải chân đi qua.  Nếu là trước đây thì có thể anh sẽ muốn làm dịu bầu không khí cho vừa lòng đôi bên.  Nhưng giờ anh không còn hứng thú gì nữa.  Ánh mắt Trần Y Tuyết đầy hào hứng. Sắp sửa đánh nhau rồi ư? Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, chẳng hiểu sao cô thấy lo quá. Trương Minh Vũ lạnhlùng lên tiếng: "Tôi là chủ khách sạn đây, anh tìm tôi có chuyện gì?" 

Chương 1055