Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1060

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân và hai cô gái cũng ngây người nhìn theo.  Đám người còn lại đều hoang mang mờ mịt.  Đó... là ai?  Lư Chấn hừ lạnh một tiếng: "Cô là thứ gì? Nhà họ Lư chúng tôi có tồn tại hay không, cô quyết định được chắc?"  Tô Mang nhìn Trương Minh Vũ không chớp mắt, đôi chân dài bước nhanh tới trước mặt anh.  Trương Minh Vũ nở nụ cười ngây ngốc.  Không biết vì sao, vừa thấy Tô Mang tới, anh đột nhiên có cảm giác mọi việc đều đã được giải quyết tốt đẹp.  Thật sự quá dễ dàng!  Tô Mang âu yếm xoa đầu Trương Minh Vũ.  Giây lát sau, đám đông sực tỉnh, lại một lần nữa nhếch môi cười giễu.  Một người phụ nữ thế này... mà đòi chống lại nhà họ Hà?  Chưa từng nghe nói đến chuyện hoang đường như vậy!  Hà Gia Hoa cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tìm được trợ thủ rồi?"  "Chỉ tiếc... Tìm một ả đàn bà tới giúp thì được gì chứ?"  "Muốn cô ta dùng chiêu lên giường để khuất phục chúng tao chắc?"  "Ha ha ha!"  Nói đến đó, hắn phá lên cười lớn, không hề kiêng kị.  Đám đông xung quanh cũng cười to không ngừng.  Bốp!  Ngay sau đó, một tiếng vả mặt giòn giã vang lên.  Thân thể Hà Gia Hoa bay vèo ra ngoài, nặng nề nện xuống sàn nhà.  Trời!  Tất cả đều hít một hơi thật mạnh.  Khi định thần nhìn lại, mọi người mới hoảng sợ phát hiện, Trương Minh Vũ đã đứng đó tự bao giờ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  Vừa rồi...  Tốc độ thật quá khủng khiếp!  Tất cả đều choáng váng!  Hà Trung Ninh nổi giận quát: "Hỗn láo!"  Nhưng vừa thốt lên, ông ta liền phải đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo như băng của Trương Minh Vũ.  Hà Trung Ninh chột dạ ngậm miệng.  Lư Chấn và Lư Kiệt đều sợ hãi lùi lại mấy bước, sắc mặt kinh hoảng vô cùng. Trương Minh Vũ lạnh lẽo nói: "Còn dámnhục mạ chị tôi thêm một lời nữa, tôi giết anh!"  

Lâm Kiều Hân và hai cô gái cũng ngây người nhìn theo.  

Đám người còn lại đều hoang mang mờ mịt.  

Đó... là ai?  

Lư Chấn hừ lạnh một tiếng: "Cô là thứ gì? Nhà họ Lư chúng tôi có tồn tại hay không, cô quyết định được chắc?"  

Tô Mang nhìn Trương Minh Vũ không chớp mắt, đôi chân dài bước nhanh tới trước mặt anh.  

Trương Minh Vũ nở nụ cười ngây ngốc.  

Không biết vì sao, vừa thấy Tô Mang tới, anh đột nhiên có cảm giác mọi việc đều đã được giải quyết tốt đẹp.  

Thật sự quá dễ dàng!  

Tô Mang âu yếm xoa đầu Trương Minh Vũ.  

Giây lát sau, đám đông sực tỉnh, lại một lần nữa nhếch môi cười giễu.  

Một người phụ nữ thế này... mà đòi chống lại nhà họ Hà?  

Chưa từng nghe nói đến chuyện hoang đường như vậy!  

Hà Gia Hoa cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tìm được trợ thủ rồi?"  

"Chỉ tiếc... Tìm một ả đàn bà tới giúp thì được gì chứ?"  

"Muốn cô ta dùng chiêu lên giường để khuất phục chúng tao chắc?"  

"Ha ha ha!"  

Nói đến đó, hắn phá lên cười lớn, không hề kiêng kị.  

Đám đông xung quanh cũng cười to không ngừng.  

Bốp!  

Ngay sau đó, một tiếng vả mặt giòn giã vang lên.  

Thân thể Hà Gia Hoa bay vèo ra ngoài, nặng nề nện xuống sàn nhà.  

Trời!  

Tất cả đều hít một hơi thật mạnh.  

Khi định thần nhìn lại, mọi người mới hoảng sợ phát hiện, Trương Minh Vũ đã đứng đó tự bao giờ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  

Vừa rồi...  

Tốc độ thật quá khủng khiếp!  

Tất cả đều choáng váng!  

Hà Trung Ninh nổi giận quát: "Hỗn láo!"  

Nhưng vừa thốt lên, ông ta liền phải đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo như băng của Trương Minh Vũ.  

Hà Trung Ninh chột dạ ngậm miệng.  

Lư Chấn và Lư Kiệt đều sợ hãi lùi lại mấy bước, sắc mặt kinh hoảng vô cùng. 

Trương Minh Vũ lạnh lẽo nói: "Còn dám

nhục mạ chị tôi thêm một lời nữa, tôi giết anh!"  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân và hai cô gái cũng ngây người nhìn theo.  Đám người còn lại đều hoang mang mờ mịt.  Đó... là ai?  Lư Chấn hừ lạnh một tiếng: "Cô là thứ gì? Nhà họ Lư chúng tôi có tồn tại hay không, cô quyết định được chắc?"  Tô Mang nhìn Trương Minh Vũ không chớp mắt, đôi chân dài bước nhanh tới trước mặt anh.  Trương Minh Vũ nở nụ cười ngây ngốc.  Không biết vì sao, vừa thấy Tô Mang tới, anh đột nhiên có cảm giác mọi việc đều đã được giải quyết tốt đẹp.  Thật sự quá dễ dàng!  Tô Mang âu yếm xoa đầu Trương Minh Vũ.  Giây lát sau, đám đông sực tỉnh, lại một lần nữa nhếch môi cười giễu.  Một người phụ nữ thế này... mà đòi chống lại nhà họ Hà?  Chưa từng nghe nói đến chuyện hoang đường như vậy!  Hà Gia Hoa cũng châm biếm cười nói: "Trương Minh Vũ, tìm được trợ thủ rồi?"  "Chỉ tiếc... Tìm một ả đàn bà tới giúp thì được gì chứ?"  "Muốn cô ta dùng chiêu lên giường để khuất phục chúng tao chắc?"  "Ha ha ha!"  Nói đến đó, hắn phá lên cười lớn, không hề kiêng kị.  Đám đông xung quanh cũng cười to không ngừng.  Bốp!  Ngay sau đó, một tiếng vả mặt giòn giã vang lên.  Thân thể Hà Gia Hoa bay vèo ra ngoài, nặng nề nện xuống sàn nhà.  Trời!  Tất cả đều hít một hơi thật mạnh.  Khi định thần nhìn lại, mọi người mới hoảng sợ phát hiện, Trương Minh Vũ đã đứng đó tự bao giờ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  Vừa rồi...  Tốc độ thật quá khủng khiếp!  Tất cả đều choáng váng!  Hà Trung Ninh nổi giận quát: "Hỗn láo!"  Nhưng vừa thốt lên, ông ta liền phải đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo như băng của Trương Minh Vũ.  Hà Trung Ninh chột dạ ngậm miệng.  Lư Chấn và Lư Kiệt đều sợ hãi lùi lại mấy bước, sắc mặt kinh hoảng vô cùng. Trương Minh Vũ lạnh lẽo nói: "Còn dámnhục mạ chị tôi thêm một lời nữa, tôi giết anh!"  

Chương 1060