Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1073
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thời gian thong thả trôi đi. Chỉ lát sau, bên tai đã truyền đến những tiếng hít thở đều đều. Ngủ rồi? Trương Minh Vũ cũng bình tĩnh lại. Lòng anh chợt xót xa vô vàn. Hai chị ngủ nhanh như vậy, hẳn là đã mệt chết đi được rồi... Cho tới giờ này, anh cũng đã hoàn toàn hiểu ra. Các chị gái anh đều đang nỗ lực hết sức vì anh. Chuẩn bị cho những ngày sau này của anh... Anh không kìm chế được lòng mình, khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười hạnh phúc. Các chị, cứ yên tâm nhé. Em sẽ cố gắng hết sức để các chị sớm kết thúc cuộc sống như thế này. Chẳng biết từ lúc nào, Trương Minh Vũ cũng đã chìm vào giấc ngủ say. Hôm sau. Trương Minh Vũ mở mắt, trời còn chưa sáng hẳn. Anh xua cơn buồn ngủ, thận trọng ngồi ngay ngắn dậy. Hai người chị vẫn còn đang say giấc nồng. Trương Minh Vũ mỉm cười, rón rén xuống giường. Hàn Quân Ngưng vẫn chưa tỉnh. Trương Minh Vũ hiểu, Hàn Quân Ngưng rất an lòng về anh nên mới ngủ say chưa tỉnh. Bằng không, chỉ cần anh có cử động, cô ấy đã tỉnh táo ngay rồi. Sau khi rửa mặt, Trương Minh Vũ đi thẳng tới phòng khách. Anh bắt đầu luyện tập với hình nộm. Trương Minh Vũ biết, mình cần phải nỗ lực hơn nữa. Thoáng chốc, một giờ đồng hồ đã trôi qua. Trương Minh Vũ đã túa mồ hôi đầy đầu. Biên độ dao động của hình nộm cũng đã đạt tới góc hai mươi độ. Phù! Trương Minh Vũ thở mạnh ra một hơi, vào phòng tắm xối nước lạnh. Bảy giờ. Trương Minh Vũ lau khô người, thay đồ, ra sofa phòng khách. Sáng sớm tập luyện một lúc, các cơ bắp và khớp xươngtoàn thân đều cực kỳ thoải mái.
Thời gian thong thả trôi đi.
Chỉ lát sau, bên tai đã truyền đến những tiếng hít thở đều đều.
Ngủ rồi?
Trương Minh Vũ cũng bình tĩnh lại.
Lòng anh chợt xót xa vô vàn.
Hai chị ngủ nhanh như vậy, hẳn là đã mệt chết đi được rồi...
Cho tới giờ này, anh cũng đã hoàn toàn hiểu ra.
Các chị gái anh đều đang nỗ lực hết sức vì anh.
Chuẩn bị cho những ngày sau này của anh...
Anh không kìm chế được lòng mình, khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười hạnh phúc.
Các chị, cứ yên tâm nhé.
Em sẽ cố gắng hết sức để các chị sớm kết thúc cuộc sống như thế này.
Chẳng biết từ lúc nào, Trương Minh Vũ cũng đã chìm vào giấc ngủ say.
Hôm sau.
Trương Minh Vũ mở mắt, trời còn chưa sáng hẳn.
Anh xua cơn buồn ngủ, thận trọng ngồi ngay ngắn dậy.
Hai người chị vẫn còn đang say giấc nồng.
Trương Minh Vũ mỉm cười, rón rén xuống giường.
Hàn Quân Ngưng vẫn chưa tỉnh.
Trương Minh Vũ hiểu, Hàn Quân Ngưng rất an lòng về anh nên mới ngủ say chưa tỉnh.
Bằng không, chỉ cần anh có cử động, cô ấy đã tỉnh táo ngay rồi.
Sau khi rửa mặt, Trương Minh Vũ đi thẳng tới phòng khách.
Anh bắt đầu luyện tập với hình nộm.
Trương Minh Vũ biết, mình cần phải nỗ lực hơn nữa.
Thoáng chốc, một giờ đồng hồ đã trôi qua.
Trương Minh Vũ đã túa mồ hôi đầy đầu.
Biên độ dao động của hình nộm cũng đã đạt tới góc hai mươi độ.
Phù!
Trương Minh Vũ thở mạnh ra một hơi, vào phòng tắm xối nước lạnh.
Bảy giờ.
Trương Minh Vũ lau khô người, thay đồ, ra sofa phòng khách.
Sáng sớm tập luyện một lúc, các cơ bắp và khớp xương
toàn thân đều cực kỳ thoải mái.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thời gian thong thả trôi đi. Chỉ lát sau, bên tai đã truyền đến những tiếng hít thở đều đều. Ngủ rồi? Trương Minh Vũ cũng bình tĩnh lại. Lòng anh chợt xót xa vô vàn. Hai chị ngủ nhanh như vậy, hẳn là đã mệt chết đi được rồi... Cho tới giờ này, anh cũng đã hoàn toàn hiểu ra. Các chị gái anh đều đang nỗ lực hết sức vì anh. Chuẩn bị cho những ngày sau này của anh... Anh không kìm chế được lòng mình, khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười hạnh phúc. Các chị, cứ yên tâm nhé. Em sẽ cố gắng hết sức để các chị sớm kết thúc cuộc sống như thế này. Chẳng biết từ lúc nào, Trương Minh Vũ cũng đã chìm vào giấc ngủ say. Hôm sau. Trương Minh Vũ mở mắt, trời còn chưa sáng hẳn. Anh xua cơn buồn ngủ, thận trọng ngồi ngay ngắn dậy. Hai người chị vẫn còn đang say giấc nồng. Trương Minh Vũ mỉm cười, rón rén xuống giường. Hàn Quân Ngưng vẫn chưa tỉnh. Trương Minh Vũ hiểu, Hàn Quân Ngưng rất an lòng về anh nên mới ngủ say chưa tỉnh. Bằng không, chỉ cần anh có cử động, cô ấy đã tỉnh táo ngay rồi. Sau khi rửa mặt, Trương Minh Vũ đi thẳng tới phòng khách. Anh bắt đầu luyện tập với hình nộm. Trương Minh Vũ biết, mình cần phải nỗ lực hơn nữa. Thoáng chốc, một giờ đồng hồ đã trôi qua. Trương Minh Vũ đã túa mồ hôi đầy đầu. Biên độ dao động của hình nộm cũng đã đạt tới góc hai mươi độ. Phù! Trương Minh Vũ thở mạnh ra một hơi, vào phòng tắm xối nước lạnh. Bảy giờ. Trương Minh Vũ lau khô người, thay đồ, ra sofa phòng khách. Sáng sớm tập luyện một lúc, các cơ bắp và khớp xươngtoàn thân đều cực kỳ thoải mái.