Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1084

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mắt Trương Minh Vũ sáng lên.  "Được rồi".  Trương Minh Vũ lẩm bẩm, khóe miệng không kìm được mỉm cười.  Nếu như nhà họ Hà thật sự có liên quan đến buôn lậu vũ khí thì...  Quá hay!  Tần Minh Nguyệt nói tiếp: "Được rồi, tôi nghi ngờ gần đây bọn chúng có động tĩnh gì đó".  "Nếu như có giao dịch, anh giúp tôi được không?"  Trương Minh Vũ liếc mắt nói: "Dựa vào gì mà tôi phải giúp cô? Giúp cô tôi còn bị mắng".  Tần Minh Nguyệt khó chịu lẩm bẩm: "Đàn ông đàng ang sao cứ thù dai vậy?"  "Anh giúp tôi, chỉ cần điều tra được bằng chứng gì, nhà họ Hà nhất định tiêu đời".  Trương Minh Vũ nhướng mày.  Việc này hấp dẫn nha.  Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, tôi sẽ cố giúp cô một lần vậy, coi như cô nợ tôi hai lần".  Tần Minh Nguyệt bĩu môi, không nói gì nhiều.  Xe nhanh chóng dừng ở cổng Sơ Tinh.  Trương Minh Vũ xuống xe.  Tần Minh Nguyệt hạ cửa kính xe xuống nói: "Đợi tin tức của tôi nhé, đến lúc đó tôi sẽ đến đón anh".  Trương Minh Vũ tùy tiện phất tay.  Hừ!  Tần Minh Nguyệt hung hăng trợn trừng mắt, sau đó lái xe rời đi.  Nếu không phải vì đội cảnh sát chẳng có ai dùng được, thì tôi tìm anh chắc?  Còn dám chu mỏ với tôi, tên bi3n thái chết tiệt!  Chiếc xe cảnh sát nhanh chóng rời đi.  Trương Minh Vũ mỉm cười.  Hôm nay thu hoạch được nhiều ghê!  Anh vui vẻ đi vào công ty.  Còn chưa đi được mấy bước, trước mặt đột nhiên có bóng người cao to lực lưỡng.  Long Tam?  Trương Minh Vũ sững sờ, lập tức thu lại nụ cười.  Long Tam đi đến, trầm giọng nói: "Cậu Minh Vũ, người của nhà Âu Dương đến rồi". "Một đội nhỏ, mười hai người". "Bây giờ đang tiến vào Hoa Châu". Trương Minh Vũ nhíu mày. Quả nhiên... Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới nói: "Bây giờ bọnchúng có mục đích gì?" 

Mắt Trương Minh Vũ sáng lên.  

"Được rồi".  

Trương Minh Vũ lẩm bẩm, khóe miệng không kìm được mỉm cười.  

Nếu như nhà họ Hà thật sự có liên quan đến buôn lậu vũ khí thì...  

Quá hay!  

Tần Minh Nguyệt nói tiếp: "Được rồi, tôi nghi ngờ gần đây bọn chúng có động tĩnh gì đó".  

"Nếu như có giao dịch, anh giúp tôi được không?"  

Trương Minh Vũ liếc mắt nói: "Dựa vào gì mà tôi phải giúp cô? Giúp cô tôi còn bị mắng".  

Tần Minh Nguyệt khó chịu lẩm bẩm: "Đàn ông đàng ang sao cứ thù dai vậy?"  

"Anh giúp tôi, chỉ cần điều tra được bằng chứng gì, nhà họ Hà nhất định tiêu đời".  

Trương Minh Vũ nhướng mày.  

Việc này hấp dẫn nha.  

Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, tôi sẽ cố giúp cô một lần vậy, coi như cô nợ tôi hai lần".  

Tần Minh Nguyệt bĩu môi, không nói gì nhiều.  

Xe nhanh chóng dừng ở cổng Sơ Tinh.  

Trương Minh Vũ xuống xe.  

Tần Minh Nguyệt hạ cửa kính xe xuống nói: "Đợi tin tức của tôi nhé, đến lúc đó tôi sẽ đến đón anh".  

Trương Minh Vũ tùy tiện phất tay.  

Hừ!  

Tần Minh Nguyệt hung hăng trợn trừng mắt, sau đó lái xe rời đi.  

Nếu không phải vì đội cảnh sát chẳng có ai dùng được, thì tôi tìm anh chắc?  

Còn dám chu mỏ với tôi, tên bi3n thái chết tiệt!  

Chiếc xe cảnh sát nhanh chóng rời đi.  

Trương Minh Vũ mỉm cười.  

Hôm nay thu hoạch được nhiều ghê!  

Anh vui vẻ đi vào công ty.  

Còn chưa đi được mấy bước, trước mặt đột nhiên có bóng người cao to lực lưỡng.  

Long Tam?  

Trương Minh Vũ sững sờ, lập tức thu lại nụ cười.  

Long Tam đi đến, trầm giọng nói: "Cậu Minh Vũ, người của nhà Âu Dương đến rồi". 

"Một đội nhỏ, mười hai người". 

"Bây giờ đang tiến vào Hoa Châu". 

Trương Minh Vũ nhíu mày. 

Quả nhiên... 

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới nói: "Bây giờ bọn

chúng có mục đích gì?" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mắt Trương Minh Vũ sáng lên.  "Được rồi".  Trương Minh Vũ lẩm bẩm, khóe miệng không kìm được mỉm cười.  Nếu như nhà họ Hà thật sự có liên quan đến buôn lậu vũ khí thì...  Quá hay!  Tần Minh Nguyệt nói tiếp: "Được rồi, tôi nghi ngờ gần đây bọn chúng có động tĩnh gì đó".  "Nếu như có giao dịch, anh giúp tôi được không?"  Trương Minh Vũ liếc mắt nói: "Dựa vào gì mà tôi phải giúp cô? Giúp cô tôi còn bị mắng".  Tần Minh Nguyệt khó chịu lẩm bẩm: "Đàn ông đàng ang sao cứ thù dai vậy?"  "Anh giúp tôi, chỉ cần điều tra được bằng chứng gì, nhà họ Hà nhất định tiêu đời".  Trương Minh Vũ nhướng mày.  Việc này hấp dẫn nha.  Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, tôi sẽ cố giúp cô một lần vậy, coi như cô nợ tôi hai lần".  Tần Minh Nguyệt bĩu môi, không nói gì nhiều.  Xe nhanh chóng dừng ở cổng Sơ Tinh.  Trương Minh Vũ xuống xe.  Tần Minh Nguyệt hạ cửa kính xe xuống nói: "Đợi tin tức của tôi nhé, đến lúc đó tôi sẽ đến đón anh".  Trương Minh Vũ tùy tiện phất tay.  Hừ!  Tần Minh Nguyệt hung hăng trợn trừng mắt, sau đó lái xe rời đi.  Nếu không phải vì đội cảnh sát chẳng có ai dùng được, thì tôi tìm anh chắc?  Còn dám chu mỏ với tôi, tên bi3n thái chết tiệt!  Chiếc xe cảnh sát nhanh chóng rời đi.  Trương Minh Vũ mỉm cười.  Hôm nay thu hoạch được nhiều ghê!  Anh vui vẻ đi vào công ty.  Còn chưa đi được mấy bước, trước mặt đột nhiên có bóng người cao to lực lưỡng.  Long Tam?  Trương Minh Vũ sững sờ, lập tức thu lại nụ cười.  Long Tam đi đến, trầm giọng nói: "Cậu Minh Vũ, người của nhà Âu Dương đến rồi". "Một đội nhỏ, mười hai người". "Bây giờ đang tiến vào Hoa Châu". Trương Minh Vũ nhíu mày. Quả nhiên... Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới nói: "Bây giờ bọnchúng có mục đích gì?" 

Chương 1084