Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1098

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Một tiếng nổ vang lên từ dưới căn hầm!  Tất cả mọi người đều bị doạ giật nảy mình.  Ngay sau đó, bàn tay đang cầm chiếc roi da của người đàn ông kia lập tức bắn máu tung toé!  “Á!”  Gã ta gào ầm lên!  Lâm Kiều Hân ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy tuyệt vọng của cô xẹt qua một tia sáng!  Tần Minh Nguyệt thu súng lại, thấp giọng quát: “Xông lên!”  Trương Minh Vũ sải bước xông tới!  Thấy thế, Lâm Kiều Hân kích động hẳn lên!  Anh đến rồi!  Chung Hải đứng thẳng người dậy, chân mày nhíu chặt!  Gã đàn ông ngã lăn lộn trên mặt đất, đau đớn ôm lấy cánh tay của mình!  Bấy giờ hai gã đàn ông còn lại mới kịp phản ứng lại.  “Đáng chết!”  Gã ta lớn tiếng hét rồi lao vọt về phía trước!  Trương Minh Vũ nhảy bật lên, hung hăng đá thẳng vào một trong hai gã đàn ông kia!  Khiến gã bị đá bay ngược ra ngoài!  Trương Minh Vũ vừa đứng vững chân đã cảm thấy một luồng gió lốc ập tới!  Anh cau mày!  Quay người lại tung nắm đấm!  Bịch!  Tiếng đánh đấm trầm đục vang lên!  Gã đàn ông đánh lén sau lưng anh vội vàng lùi lại ra sau chừng năm, sáu bước!  Anh cũng phải lùi về sau ba bước!  Bọn đàn em lâu la đã mạnh như vậy rồi sao?  Trong mắt anh tràn ngập vẻ nghiêm túc!  Gã đàn ông kia nổi giận đùng đùng gào lên: “Thằng ranh con kia, mày muốn chết phải không?”  Dứt lời, gã ta lập tức nhảy chồm lên!  Đoàng!  Tiếng súng nổ chói tai lại vang lên!  Cả người gã ta cứng đờ đứng sững tại chỗ, trên trán xuất hiện một lỗ máu.  Tiếp đó, gã ta ngã rầm xuống, lộ ra Tần Minh Nguyệt ở phía sau.  Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt.  Quên mất, anh cũng có súng mà…  Giờ đây trong căn hầm chỉ còn lại một mình Chung Hải!  Anh vội vàng chạy tới chỗ Lâm Kiều Hân.  Cô mím chặt môi, khoé mắt rưng rưng. Bộ dạng này khiến anh thấy vô cùng đau lòng! Giọng nói lạnh như băng của ChungHải nhanh chóng vang lên: “Cậu coi tôi như không khí sao?” 

Một tiếng nổ vang lên từ dưới căn hầm!  

Tất cả mọi người đều bị doạ giật nảy mình.  

Ngay sau đó, bàn tay đang cầm chiếc roi da của người đàn ông kia lập tức bắn máu tung toé!  

“Á!”  

Gã ta gào ầm lên!  

Lâm Kiều Hân ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy tuyệt vọng của cô xẹt qua một tia sáng!  

Tần Minh Nguyệt thu súng lại, thấp giọng quát: “Xông lên!”  

Trương Minh Vũ sải bước xông tới!  

Thấy thế, Lâm Kiều Hân kích động hẳn lên!  

Anh đến rồi!  

Chung Hải đứng thẳng người dậy, chân mày nhíu chặt!  

Gã đàn ông ngã lăn lộn trên mặt đất, đau đớn ôm lấy cánh tay của mình!  

Bấy giờ hai gã đàn ông còn lại mới kịp phản ứng lại.  

“Đáng chết!”  

Gã ta lớn tiếng hét rồi lao vọt về phía trước!  

Trương Minh Vũ nhảy bật lên, hung hăng đá thẳng vào một trong hai gã đàn ông kia!  

Khiến gã bị đá bay ngược ra ngoài!  

Trương Minh Vũ vừa đứng vững chân đã cảm thấy một luồng gió lốc ập tới!  

Anh cau mày!  

Quay người lại tung nắm đấm!  

Bịch!  

Tiếng đánh đấm trầm đục vang lên!  

Gã đàn ông đánh lén sau lưng anh vội vàng lùi lại ra sau chừng năm, sáu bước!  

Anh cũng phải lùi về sau ba bước!  

Bọn đàn em lâu la đã mạnh như vậy rồi sao?  

Trong mắt anh tràn ngập vẻ nghiêm túc!  

Gã đàn ông kia nổi giận đùng đùng gào lên: “Thằng ranh con kia, mày muốn chết phải không?”  

Dứt lời, gã ta lập tức nhảy chồm lên!  

Đoàng!  

Tiếng súng nổ chói tai lại vang lên!  

Cả người gã ta cứng đờ đứng sững tại chỗ, trên trán xuất hiện một lỗ máu.  

Tiếp đó, gã ta ngã rầm xuống, lộ ra Tần Minh Nguyệt ở phía sau.  

Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt.  

Quên mất, anh cũng có súng mà…  

Giờ đây trong căn hầm chỉ còn lại một mình Chung Hải!  

Anh vội vàng chạy tới chỗ Lâm Kiều Hân.  

Cô mím chặt môi, khoé mắt rưng rưng. 

Bộ dạng này khiến anh thấy vô cùng đau lòng! 

Giọng nói lạnh như băng của Chung

Hải nhanh chóng vang lên: “Cậu coi tôi như không khí sao?” 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Một tiếng nổ vang lên từ dưới căn hầm!  Tất cả mọi người đều bị doạ giật nảy mình.  Ngay sau đó, bàn tay đang cầm chiếc roi da của người đàn ông kia lập tức bắn máu tung toé!  “Á!”  Gã ta gào ầm lên!  Lâm Kiều Hân ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy tuyệt vọng của cô xẹt qua một tia sáng!  Tần Minh Nguyệt thu súng lại, thấp giọng quát: “Xông lên!”  Trương Minh Vũ sải bước xông tới!  Thấy thế, Lâm Kiều Hân kích động hẳn lên!  Anh đến rồi!  Chung Hải đứng thẳng người dậy, chân mày nhíu chặt!  Gã đàn ông ngã lăn lộn trên mặt đất, đau đớn ôm lấy cánh tay của mình!  Bấy giờ hai gã đàn ông còn lại mới kịp phản ứng lại.  “Đáng chết!”  Gã ta lớn tiếng hét rồi lao vọt về phía trước!  Trương Minh Vũ nhảy bật lên, hung hăng đá thẳng vào một trong hai gã đàn ông kia!  Khiến gã bị đá bay ngược ra ngoài!  Trương Minh Vũ vừa đứng vững chân đã cảm thấy một luồng gió lốc ập tới!  Anh cau mày!  Quay người lại tung nắm đấm!  Bịch!  Tiếng đánh đấm trầm đục vang lên!  Gã đàn ông đánh lén sau lưng anh vội vàng lùi lại ra sau chừng năm, sáu bước!  Anh cũng phải lùi về sau ba bước!  Bọn đàn em lâu la đã mạnh như vậy rồi sao?  Trong mắt anh tràn ngập vẻ nghiêm túc!  Gã đàn ông kia nổi giận đùng đùng gào lên: “Thằng ranh con kia, mày muốn chết phải không?”  Dứt lời, gã ta lập tức nhảy chồm lên!  Đoàng!  Tiếng súng nổ chói tai lại vang lên!  Cả người gã ta cứng đờ đứng sững tại chỗ, trên trán xuất hiện một lỗ máu.  Tiếp đó, gã ta ngã rầm xuống, lộ ra Tần Minh Nguyệt ở phía sau.  Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt.  Quên mất, anh cũng có súng mà…  Giờ đây trong căn hầm chỉ còn lại một mình Chung Hải!  Anh vội vàng chạy tới chỗ Lâm Kiều Hân.  Cô mím chặt môi, khoé mắt rưng rưng. Bộ dạng này khiến anh thấy vô cùng đau lòng! Giọng nói lạnh như băng của ChungHải nhanh chóng vang lên: “Cậu coi tôi như không khí sao?” 

Chương 1098