Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1100

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đoàng!  Tiếng súng nổ vang vọng khắp căn hầm!  Nhưng lúc này, Chung Hải đã đạp vào vách tường lấy đà leo lên cửa sổ trên mái!  Ngay sau đó, dưới chân ông ta toé ra máu tươi!  “Á!”  Ông ta đau đớn thét lên một tiếng, gồng mình nhảy bổ ra ngoài!  Không ngờ… ông ta lại chạy thoát!  Trương Minh Vũ nhíu chặt chân mày!  Năng lực bắn súng quá yếu!  Anh tức tốc lao vọt tới chỗ cửa sổ nhưng chẳng nhìn thấy bóng dáng của ông ta đâu cả!  Anh cảm thấy cực kỳ hối hận!  Trên mặt Tần Minh Nguyệt cũng tràn đầy áy náy.  Cô ta vốn định để Trương Minh Vũ tự mình báo thù, thế nhưng… lại quên mất anh không biết bắn súng…  Một lúc lâu sau, cô ta mới trầm giọng lên tiếng: “Chúng ta phải mau chúng rời đi, có lẽ người của bọn họ sắp tới đây rồi”.  Anh nặng nề gật đầu đáp lại.  Cô ta vội vàng chạy tới cổng căn hầm.  Còn anh ôm chặt Lâm Kiều Hân vào trong ngực!  Cô vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập cảm xúc phức tạp.  Lúc dựa vào lồng ngực vững chắc của anh, cảm nhận được mùi nam tính, cô bỗng thấy lòng mình an tâm hơn hẳn.  Đây chính là cảm giác an toàn sao?  Hai người họ nhanh chóng tiến tới cửa hầm.  May mà vẫn còn có thể ra ngoài!  Tần Minh Nguyệt dùng sức đẩy cửa.  Uỳnh!  Tiếng động chói tai đột nhiên vang lên.  Cửa hầm đã bị người ta khoá lại từ bao giờ!  Cô ta khẽ cau mày.  Bỗng có tiếng động cơ gào thét ầm ĩ từ bên ngoài truyền đến!  Nhanh vậy sao?  Trương Minh Vũ nhíu mày!  Tần Minh Nguyệt thấp giọng quát: “Ra cửa sau!”  Đằng sau có một cái cửa nhỏ cũng bị khoá lại, thế nhưng còn dễ mở hơn rất nhiều.  Đoàng đoàng!  Cô ta nhắm súng vào đúng ổ khoá rồi bắn liên tiếp hai phát!  Cánh cửa bật mở.  Cô ta đẩy cửa ra.  Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân vọt thẳng ra ngoài!  Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau. Bên ngoài căn hầm là một con hẻm nhỏ chật hẹp! Ở giữa chồng chất đủ mọi loại thứ đồ tạp nham. Lâm Kiều Hân vộivàng lên tiếng: “Anh thả tôi xuống đi. Tôi chạy được”. 

Đoàng!  

Tiếng súng nổ vang vọng khắp căn hầm!  

Nhưng lúc này, Chung Hải đã đạp vào vách tường lấy đà leo lên cửa sổ trên mái!  

Ngay sau đó, dưới chân ông ta toé ra máu tươi!  

“Á!”  

Ông ta đau đớn thét lên một tiếng, gồng mình nhảy bổ ra ngoài!  

Không ngờ… ông ta lại chạy thoát!  

Trương Minh Vũ nhíu chặt chân mày!  

Năng lực bắn súng quá yếu!  

Anh tức tốc lao vọt tới chỗ cửa sổ nhưng chẳng nhìn thấy bóng dáng của ông ta đâu cả!  

Anh cảm thấy cực kỳ hối hận!  

Trên mặt Tần Minh Nguyệt cũng tràn đầy áy náy.  

Cô ta vốn định để Trương Minh Vũ tự mình báo thù, thế nhưng… lại quên mất anh không biết bắn súng…  

Một lúc lâu sau, cô ta mới trầm giọng lên tiếng: “Chúng ta phải mau chúng rời đi, có lẽ người của bọn họ sắp tới đây rồi”.  

Anh nặng nề gật đầu đáp lại.  

Cô ta vội vàng chạy tới cổng căn hầm.  

Còn anh ôm chặt Lâm Kiều Hân vào trong ngực!  

Cô vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập cảm xúc phức tạp.  

Lúc dựa vào lồng ngực vững chắc của anh, cảm nhận được mùi nam tính, cô bỗng thấy lòng mình an tâm hơn hẳn.  

Đây chính là cảm giác an toàn sao?  

Hai người họ nhanh chóng tiến tới cửa hầm.  

May mà vẫn còn có thể ra ngoài!  

Tần Minh Nguyệt dùng sức đẩy cửa.  

Uỳnh!  

Tiếng động chói tai đột nhiên vang lên.  

Cửa hầm đã bị người ta khoá lại từ bao giờ!  

Cô ta khẽ cau mày.  

Bỗng có tiếng động cơ gào thét ầm ĩ từ bên ngoài truyền đến!  

Nhanh vậy sao?  

Trương Minh Vũ nhíu mày!  

Tần Minh Nguyệt thấp giọng quát: “Ra cửa sau!”  

Đằng sau có một cái cửa nhỏ cũng bị khoá lại, thế nhưng còn dễ mở hơn rất nhiều.  

Đoàng đoàng!  

Cô ta nhắm súng vào đúng ổ khoá rồi bắn liên tiếp hai phát!  

Cánh cửa bật mở.  

Cô ta đẩy cửa ra.  

Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân vọt thẳng ra ngoài!  

Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau. 

Bên ngoài căn hầm là một con hẻm nhỏ chật hẹp! 

Ở giữa chồng chất đủ mọi loại thứ đồ tạp nham. 

Lâm Kiều Hân vội

vàng lên tiếng: “Anh thả tôi xuống đi. Tôi chạy được”. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đoàng!  Tiếng súng nổ vang vọng khắp căn hầm!  Nhưng lúc này, Chung Hải đã đạp vào vách tường lấy đà leo lên cửa sổ trên mái!  Ngay sau đó, dưới chân ông ta toé ra máu tươi!  “Á!”  Ông ta đau đớn thét lên một tiếng, gồng mình nhảy bổ ra ngoài!  Không ngờ… ông ta lại chạy thoát!  Trương Minh Vũ nhíu chặt chân mày!  Năng lực bắn súng quá yếu!  Anh tức tốc lao vọt tới chỗ cửa sổ nhưng chẳng nhìn thấy bóng dáng của ông ta đâu cả!  Anh cảm thấy cực kỳ hối hận!  Trên mặt Tần Minh Nguyệt cũng tràn đầy áy náy.  Cô ta vốn định để Trương Minh Vũ tự mình báo thù, thế nhưng… lại quên mất anh không biết bắn súng…  Một lúc lâu sau, cô ta mới trầm giọng lên tiếng: “Chúng ta phải mau chúng rời đi, có lẽ người của bọn họ sắp tới đây rồi”.  Anh nặng nề gật đầu đáp lại.  Cô ta vội vàng chạy tới cổng căn hầm.  Còn anh ôm chặt Lâm Kiều Hân vào trong ngực!  Cô vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập cảm xúc phức tạp.  Lúc dựa vào lồng ngực vững chắc của anh, cảm nhận được mùi nam tính, cô bỗng thấy lòng mình an tâm hơn hẳn.  Đây chính là cảm giác an toàn sao?  Hai người họ nhanh chóng tiến tới cửa hầm.  May mà vẫn còn có thể ra ngoài!  Tần Minh Nguyệt dùng sức đẩy cửa.  Uỳnh!  Tiếng động chói tai đột nhiên vang lên.  Cửa hầm đã bị người ta khoá lại từ bao giờ!  Cô ta khẽ cau mày.  Bỗng có tiếng động cơ gào thét ầm ĩ từ bên ngoài truyền đến!  Nhanh vậy sao?  Trương Minh Vũ nhíu mày!  Tần Minh Nguyệt thấp giọng quát: “Ra cửa sau!”  Đằng sau có một cái cửa nhỏ cũng bị khoá lại, thế nhưng còn dễ mở hơn rất nhiều.  Đoàng đoàng!  Cô ta nhắm súng vào đúng ổ khoá rồi bắn liên tiếp hai phát!  Cánh cửa bật mở.  Cô ta đẩy cửa ra.  Trương Minh Vũ bế Lâm Kiều Hân vọt thẳng ra ngoài!  Tần Minh Nguyệt theo sát phía sau. Bên ngoài căn hầm là một con hẻm nhỏ chật hẹp! Ở giữa chồng chất đủ mọi loại thứ đồ tạp nham. Lâm Kiều Hân vộivàng lên tiếng: “Anh thả tôi xuống đi. Tôi chạy được”. 

Chương 1100