Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1107
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh lập tức làm theo! Vết thương nhanh chóng được băng cầm máu dán chặt. Cô ấy lại nói tiếp: “Ấn liên tục khoảng năm phút, tuyệt đối không được thả lỏng tay”. Trương Minh Vũ gật đầu đáp: “Được, em sẽ không thả tay đâu!” Nói rồi anh lại dồn sức vào đầu ngón tay. Bấy giờ cô ấy mới lạnh giọng hỏi: “Em bị người ta đuổi giết à?” Trương Minh Vũ xấu hổ gượng cười đáp: “Vâng ạ”. Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt liền cau mày, giọng điệu bực bội: “Hừ, để chị gọi điện cho Quân Ngưng!” Anh bất đắc dĩ ngăn cản: “Không cần đâu chị tư, chị sáu… trở về từ lâu rồi”. “Chị ấy bảo… chị ấy cũng không thể nhúng tay… vào chuyện này được”. Liễu Thanh Duyệt bỗng chìm vào im lặng. Một lúc sau, cô ấy thở dài thườn thượt. Cô ấy đau lòng nói: “Khổ thân em trai tôi”. Trương Minh Vũ bật cười đáp lại: “Đây đều là chuyện em nên làm mà chị”. Cô ấy đổi giọng nghiêm túc nói: “Em yên tâm, nhất định chị sẽ cố gắng quay về giúp em sớm thôi”. “Em nhớ cẩn thận đấy, chị đi làm việc đây”. Câu nói cuối cùng mang theo chút nghẹn ngào. Trương Minh Vũ chưa kịp lên tiếng đã bị cô ấy cúp máy. Haiz. Anh thở dài ảo não. Mặc dù tâm trạng hiện giờ đang rất tệ nhưng anh cũng chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì. Tần Minh Nguyệt vẫn tập trung lái xe! Anh lén lút nhìn ra phía sau, thấy mấy chiếc xe kia vẫn đang bám sát! Brừm! Tần Minh Nguyệt đạp mạnh chân ga! Tốc độ của chiếc xe lại tăng vọt! Trái tim của anh cũng vô thức siết chặt. Tần Minh Nguyệt thấp giọng nói: “Không cần lo, chỉ cần đến được đồn cảnh sát là chúng ta sẽ an toàn!” Anh trịnh trọng gật đầu. Anh cúi đầu xuống, trông thấy miệng vết thương của Lâm Kiều Hân vẫn đang chảy máu. Haiz. Anh lặng lẽ thở dài. Chiếc xe lao vun vút trên đường! Nhưng khoảng cách với xe bám đuôi đã được kéo dãn ra một chút! Chẳng bao lâu sau, chiếc xephi đến trước cổng đồn cảnh sát!
Anh lập tức làm theo!
Vết thương nhanh chóng được băng cầm máu dán chặt.
Cô ấy lại nói tiếp: “Ấn liên tục khoảng năm phút, tuyệt đối không được thả lỏng tay”.
Trương Minh Vũ gật đầu đáp: “Được, em sẽ không thả tay đâu!”
Nói rồi anh lại dồn sức vào đầu ngón tay.
Bấy giờ cô ấy mới lạnh giọng hỏi: “Em bị người ta đuổi giết à?”
Trương Minh Vũ xấu hổ gượng cười đáp: “Vâng ạ”.
Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt liền cau mày, giọng điệu bực bội: “Hừ, để chị gọi điện cho Quân Ngưng!”
Anh bất đắc dĩ ngăn cản: “Không cần đâu chị tư, chị sáu… trở về từ lâu rồi”.
“Chị ấy bảo… chị ấy cũng không thể nhúng tay… vào chuyện này được”.
Liễu Thanh Duyệt bỗng chìm vào im lặng.
Một lúc sau, cô ấy thở dài thườn thượt.
Cô ấy đau lòng nói: “Khổ thân em trai tôi”.
Trương Minh Vũ bật cười đáp lại: “Đây đều là chuyện em nên làm mà chị”.
Cô ấy đổi giọng nghiêm túc nói: “Em yên tâm, nhất định chị sẽ cố gắng quay về giúp em sớm thôi”.
“Em nhớ cẩn thận đấy, chị đi làm việc đây”.
Câu nói cuối cùng mang theo chút nghẹn ngào.
Trương Minh Vũ chưa kịp lên tiếng đã bị cô ấy cúp máy.
Haiz.
Anh thở dài ảo não.
Mặc dù tâm trạng hiện giờ đang rất tệ nhưng anh cũng chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì.
Tần Minh Nguyệt vẫn tập trung lái xe!
Anh lén lút nhìn ra phía sau, thấy mấy chiếc xe kia vẫn đang bám sát!
Brừm!
Tần Minh Nguyệt đạp mạnh chân ga!
Tốc độ của chiếc xe lại tăng vọt!
Trái tim của anh cũng vô thức siết chặt.
Tần Minh Nguyệt thấp giọng nói: “Không cần lo, chỉ cần đến được đồn cảnh sát là chúng ta sẽ an toàn!”
Anh trịnh trọng gật đầu.
Anh cúi đầu xuống, trông thấy miệng vết thương của Lâm Kiều Hân vẫn đang chảy máu.
Haiz.
Anh lặng lẽ thở dài.
Chiếc xe lao vun vút trên đường!
Nhưng khoảng cách với xe bám đuôi đã được kéo dãn ra một chút!
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe
phi đến trước cổng đồn cảnh sát!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh lập tức làm theo! Vết thương nhanh chóng được băng cầm máu dán chặt. Cô ấy lại nói tiếp: “Ấn liên tục khoảng năm phút, tuyệt đối không được thả lỏng tay”. Trương Minh Vũ gật đầu đáp: “Được, em sẽ không thả tay đâu!” Nói rồi anh lại dồn sức vào đầu ngón tay. Bấy giờ cô ấy mới lạnh giọng hỏi: “Em bị người ta đuổi giết à?” Trương Minh Vũ xấu hổ gượng cười đáp: “Vâng ạ”. Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt liền cau mày, giọng điệu bực bội: “Hừ, để chị gọi điện cho Quân Ngưng!” Anh bất đắc dĩ ngăn cản: “Không cần đâu chị tư, chị sáu… trở về từ lâu rồi”. “Chị ấy bảo… chị ấy cũng không thể nhúng tay… vào chuyện này được”. Liễu Thanh Duyệt bỗng chìm vào im lặng. Một lúc sau, cô ấy thở dài thườn thượt. Cô ấy đau lòng nói: “Khổ thân em trai tôi”. Trương Minh Vũ bật cười đáp lại: “Đây đều là chuyện em nên làm mà chị”. Cô ấy đổi giọng nghiêm túc nói: “Em yên tâm, nhất định chị sẽ cố gắng quay về giúp em sớm thôi”. “Em nhớ cẩn thận đấy, chị đi làm việc đây”. Câu nói cuối cùng mang theo chút nghẹn ngào. Trương Minh Vũ chưa kịp lên tiếng đã bị cô ấy cúp máy. Haiz. Anh thở dài ảo não. Mặc dù tâm trạng hiện giờ đang rất tệ nhưng anh cũng chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì. Tần Minh Nguyệt vẫn tập trung lái xe! Anh lén lút nhìn ra phía sau, thấy mấy chiếc xe kia vẫn đang bám sát! Brừm! Tần Minh Nguyệt đạp mạnh chân ga! Tốc độ của chiếc xe lại tăng vọt! Trái tim của anh cũng vô thức siết chặt. Tần Minh Nguyệt thấp giọng nói: “Không cần lo, chỉ cần đến được đồn cảnh sát là chúng ta sẽ an toàn!” Anh trịnh trọng gật đầu. Anh cúi đầu xuống, trông thấy miệng vết thương của Lâm Kiều Hân vẫn đang chảy máu. Haiz. Anh lặng lẽ thở dài. Chiếc xe lao vun vút trên đường! Nhưng khoảng cách với xe bám đuôi đã được kéo dãn ra một chút! Chẳng bao lâu sau, chiếc xephi đến trước cổng đồn cảnh sát!