Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1111

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dù thế nào chăng nữa, vị cục trưởng Đỗ này cũng chỉ mới tới đây mà thôi.  Bọn họ vừa trở về, còn chưa trình báo gì cả mà.  Vậy thì cục trưởng Đỗ làm sao biết được?  Tần Minh Nguyệt lạnh giọng đáp lại: "Cục trưởng Đỗ, đây là việc của cục cảnh sát Hoa Châu chúng tôi, dù ông muốn xen vào thì cũng phải có giấy tờ ủy nhiệm quản lí đúng không?"  Cục trưởng Phùng cười lạnh một tiếng, nói: "Ngại quá, tôi đã chuyển giao vụ án này cho cục trưởng Đỗ toàn quyền điều tra rồi".  "Không cần giấy tờ!"  Đáy mắt cục trưởng Đỗ thoáng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.  Tần Minh Nguyệt càng nhăn chặt mày lại.  Trương Minh Vũ cũng bất chợt giật mình, lòng nảy lên một dự cảm tồi tệ.  Nhưng, bất luận thế nào, không ai được phép mang Lâm Kiều Hân đi!  Im lặng hồi lâu, Tần Minh Nguyệt mới lạnh lùng lên tiếng: "Vậy cũng không được! Bọn họ là người bị hại, hiện giờ ở lại chỗ này mới an toàn!"  Vừa nghe cô ta nói thế, cục trưởng Đỗ lập tức quát to: "Láo xược!"  "Một đội trưởng cỏn con mà thôi, lại dám vi phạm mệnh lệnh của hai chúng tôi à?"  Tần Minh Nguyệt ngạo nghễ nói: "Tôi đang làm việc theo quy định!"  "Tôi sẽ gọi điện cho bố tôi, để xem xem hai chúng ta ai mới có lí".  Nói đoạn, cô ta liền lấy ngay điện thoại di động ra.  Cục trưởng Đỗ híp mắt, quát lớn: "Không được!"  Hả?  Trương Minh Vũ thấy thế, chau mày.  Nhưng Tần Minh Nguyệt chẳng thèm để ý lời ông ta, tiếp tục mở máy gọi.  Cục trưởng Đỗ hí mắt, giận dữ nói lớn: "Cô làm thế này là cố tình cản trở việc thi hành công vụ".  "Người đâu, bắt lại cho tôi".  Nói đoạn, ông ta vung tay lên.  Lập tức có vài viên cảnh sát cất bước đi tới.  Tần Minh Nguyệt lập tức trợn trừng mắt.  Cản trở việc thi hành công vụ?  Cục trưởng Đỗ lại gằn giọng nói thêm một câu: "Bắt cả hai người kia lại cho tôi!"  Ông ta vừa nói vừa chỉ vào Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân.  Ngay sau đó, mấy viên cảnh sát liền bước về phía Lâm Kiều Hân.  Trương Minh Vũ nheo mắt nhìn.  Cơn giận trong lòng phừng phừng bốc lên.  Tay cục trưởng Đỗ này rất khả nghi... hình như mục tiêu của ông ta là chính anh! Chỉ lát sau, mấy viên cảnh sát đã tiến tới sát bên cạnh Lâm Kiều Hân. Có người vươn taynhư muốn túm lấy cô. 

Dù thế nào chăng nữa, vị cục trưởng Đỗ này cũng chỉ mới tới đây mà thôi.  

Bọn họ vừa trở về, còn chưa trình báo gì cả mà.  

Vậy thì cục trưởng Đỗ làm sao biết được?  

Tần Minh Nguyệt lạnh giọng đáp lại: "Cục trưởng Đỗ, đây là việc của cục cảnh sát Hoa Châu chúng tôi, dù ông muốn xen vào thì cũng phải có giấy tờ ủy nhiệm quản lí đúng không?"  

Cục trưởng Phùng cười lạnh một tiếng, nói: "Ngại quá, tôi đã chuyển giao vụ án này cho cục trưởng Đỗ toàn quyền điều tra rồi".  

"Không cần giấy tờ!"  

Đáy mắt cục trưởng Đỗ thoáng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.  

Tần Minh Nguyệt càng nhăn chặt mày lại.  

Trương Minh Vũ cũng bất chợt giật mình, lòng nảy lên một dự cảm tồi tệ.  

Nhưng, bất luận thế nào, không ai được phép mang Lâm Kiều Hân đi!  

Im lặng hồi lâu, Tần Minh Nguyệt mới lạnh lùng lên tiếng: "Vậy cũng không được! Bọn họ là người bị hại, hiện giờ ở lại chỗ này mới an toàn!"  

Vừa nghe cô ta nói thế, cục trưởng Đỗ lập tức quát to: "Láo xược!"  

"Một đội trưởng cỏn con mà thôi, lại dám vi phạm mệnh lệnh của hai chúng tôi à?"  

Tần Minh Nguyệt ngạo nghễ nói: "Tôi đang làm việc theo quy định!"  

"Tôi sẽ gọi điện cho bố tôi, để xem xem hai chúng ta ai mới có lí".  

Nói đoạn, cô ta liền lấy ngay điện thoại di động ra.  

Cục trưởng Đỗ híp mắt, quát lớn: "Không được!"  

Hả?  

Trương Minh Vũ thấy thế, chau mày.  

Nhưng Tần Minh Nguyệt chẳng thèm để ý lời ông ta, tiếp tục mở máy gọi.  

Cục trưởng Đỗ hí mắt, giận dữ nói lớn: "Cô làm thế này là cố tình cản trở việc thi hành công vụ".  

"Người đâu, bắt lại cho tôi".  

Nói đoạn, ông ta vung tay lên.  

Lập tức có vài viên cảnh sát cất bước đi tới.  

Tần Minh Nguyệt lập tức trợn trừng mắt.  

Cản trở việc thi hành công vụ?  

Cục trưởng Đỗ lại gằn giọng nói thêm một câu: "Bắt cả hai người kia lại cho tôi!"  

Ông ta vừa nói vừa chỉ vào Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân.  

Ngay sau đó, mấy viên cảnh sát liền bước về phía Lâm Kiều Hân.  

Trương Minh Vũ nheo mắt nhìn.  

Cơn giận trong lòng phừng phừng bốc lên.  

Tay cục trưởng Đỗ này rất khả nghi... hình như mục tiêu của ông ta là chính anh! 

Chỉ lát sau, mấy viên cảnh sát đã tiến tới sát bên cạnh Lâm Kiều Hân. 

Có người vươn tay

như muốn túm lấy cô. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dù thế nào chăng nữa, vị cục trưởng Đỗ này cũng chỉ mới tới đây mà thôi.  Bọn họ vừa trở về, còn chưa trình báo gì cả mà.  Vậy thì cục trưởng Đỗ làm sao biết được?  Tần Minh Nguyệt lạnh giọng đáp lại: "Cục trưởng Đỗ, đây là việc của cục cảnh sát Hoa Châu chúng tôi, dù ông muốn xen vào thì cũng phải có giấy tờ ủy nhiệm quản lí đúng không?"  Cục trưởng Phùng cười lạnh một tiếng, nói: "Ngại quá, tôi đã chuyển giao vụ án này cho cục trưởng Đỗ toàn quyền điều tra rồi".  "Không cần giấy tờ!"  Đáy mắt cục trưởng Đỗ thoáng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.  Tần Minh Nguyệt càng nhăn chặt mày lại.  Trương Minh Vũ cũng bất chợt giật mình, lòng nảy lên một dự cảm tồi tệ.  Nhưng, bất luận thế nào, không ai được phép mang Lâm Kiều Hân đi!  Im lặng hồi lâu, Tần Minh Nguyệt mới lạnh lùng lên tiếng: "Vậy cũng không được! Bọn họ là người bị hại, hiện giờ ở lại chỗ này mới an toàn!"  Vừa nghe cô ta nói thế, cục trưởng Đỗ lập tức quát to: "Láo xược!"  "Một đội trưởng cỏn con mà thôi, lại dám vi phạm mệnh lệnh của hai chúng tôi à?"  Tần Minh Nguyệt ngạo nghễ nói: "Tôi đang làm việc theo quy định!"  "Tôi sẽ gọi điện cho bố tôi, để xem xem hai chúng ta ai mới có lí".  Nói đoạn, cô ta liền lấy ngay điện thoại di động ra.  Cục trưởng Đỗ híp mắt, quát lớn: "Không được!"  Hả?  Trương Minh Vũ thấy thế, chau mày.  Nhưng Tần Minh Nguyệt chẳng thèm để ý lời ông ta, tiếp tục mở máy gọi.  Cục trưởng Đỗ hí mắt, giận dữ nói lớn: "Cô làm thế này là cố tình cản trở việc thi hành công vụ".  "Người đâu, bắt lại cho tôi".  Nói đoạn, ông ta vung tay lên.  Lập tức có vài viên cảnh sát cất bước đi tới.  Tần Minh Nguyệt lập tức trợn trừng mắt.  Cản trở việc thi hành công vụ?  Cục trưởng Đỗ lại gằn giọng nói thêm một câu: "Bắt cả hai người kia lại cho tôi!"  Ông ta vừa nói vừa chỉ vào Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân.  Ngay sau đó, mấy viên cảnh sát liền bước về phía Lâm Kiều Hân.  Trương Minh Vũ nheo mắt nhìn.  Cơn giận trong lòng phừng phừng bốc lên.  Tay cục trưởng Đỗ này rất khả nghi... hình như mục tiêu của ông ta là chính anh! Chỉ lát sau, mấy viên cảnh sát đã tiến tới sát bên cạnh Lâm Kiều Hân. Có người vươn taynhư muốn túm lấy cô. 

Chương 1111