Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1124
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trong đôi mắt bồ câu của Lâm Kiều Hân đầy vẻ hoang mang. Đầu óc Trương Minh Vũ cũng như bị chập mạch. Dù đã thấy rồi nhưng thấy lúc Lâm Kiều Hân mê man và lúc tỉnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau... Ừng ực! Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn. "Á!" Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân lấy chăn che người lại và hốt hoảng hét lên. Trương Minh Vũ sợ tới mức hoàn hồn. Tình cảnh lúc này cực kỳ khó xử. Lâm Kiều Hân mờ mịt hỏi: "Quần... quần áo của tôi đâu!" Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt nhìn cô. Có phải tr*n tr**ng đâu mà làm quá dữ vậy... Anh lúng túng đáp: "Quần áo cô dính đầy máu nên chút nữa tôi giặt cho". Lâm Kiều Hân trợn trừng mắt: "Anh... anh c** đ* tôi?" Trương Minh Vũ càng xấu hổ hơn. Sao lại hỏi câu đó chứ... Anh gãi đầu, nói: "Cũng không có ai khác ở đây, tôi sợ cô khó ngủ ấy mà". Lâm Kiều Hân mở to hai mắt: "Anh..." Nhưng cô mấp máy môi, không biết nên nói gì. Trong đầu trống rỗng! Trương Minh Vũ trừng lại Lâm Kiều Hân, giải thích: "Ôi chao, đừng có lo gì hết á, tôi không nhìn lâu đâu". "Hơn nữa tôi cũng đã thấy người cô lúc giúp cô lấy ám khí ra rồi". Lâm Kiều Hân ngẩn ra. Trí nhớ khôi phục trở lại, bấy giờ cô mới nhớ ra chuyện mình bị thương. Nhớ đến... bóng lưng vững chãi ngồi xổm trước người mình. Lâm Kiều Hân chậm rãi cúi đầu. Vết thương đáng sợ nơi ngực vẫn dễ thấy dù đã được băng bó cầm máu. Cô hỏi lí nhí: "Anh... băng bó cho tôi sao?" Lâm Kiều Hân chỉ nhớ được tới đoạn ba người lên xe. Trương Minh Vũ lầm bầm: "Ừm, ra máu nhiều quá, tôi không còn cách nào nên mới phải..." Vẻ phức tạp hiện lên trong mắt cô. Lâm Kiều Hân không nghĩ gì nhiều về chuyện bị người ta c** đ*. Trương Minh Vũ là người xuấthiện ngay khoảnh khắc cô nản lòng thoái chí.
Trong đôi mắt bồ câu của Lâm Kiều Hân đầy vẻ hoang mang.
Đầu óc Trương Minh Vũ cũng như bị chập mạch.
Dù đã thấy rồi nhưng thấy lúc Lâm Kiều Hân mê man và lúc tỉnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau...
Ừng ực!
Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn.
"Á!"
Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân lấy chăn che người lại và hốt hoảng hét lên.
Trương Minh Vũ sợ tới mức hoàn hồn.
Tình cảnh lúc này cực kỳ khó xử.
Lâm Kiều Hân mờ mịt hỏi: "Quần... quần áo của tôi đâu!"
Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt nhìn cô.
Có phải tr*n tr**ng đâu mà làm quá dữ vậy...
Anh lúng túng đáp: "Quần áo cô dính đầy máu nên chút nữa tôi giặt cho".
Lâm Kiều Hân trợn trừng mắt: "Anh... anh c** đ* tôi?"
Trương Minh Vũ càng xấu hổ hơn.
Sao lại hỏi câu đó chứ...
Anh gãi đầu, nói: "Cũng không có ai khác ở đây, tôi sợ cô khó ngủ ấy mà".
Lâm Kiều Hân mở to hai mắt: "Anh..."
Nhưng cô mấp máy môi, không biết nên nói gì.
Trong đầu trống rỗng!
Trương Minh Vũ trừng lại Lâm Kiều Hân, giải thích: "Ôi chao, đừng có lo gì hết á, tôi không nhìn lâu đâu".
"Hơn nữa tôi cũng đã thấy người cô lúc giúp cô lấy ám khí ra rồi".
Lâm Kiều Hân ngẩn ra.
Trí nhớ khôi phục trở lại, bấy giờ cô mới nhớ ra chuyện mình bị thương.
Nhớ đến... bóng lưng vững chãi ngồi xổm trước người mình.
Lâm Kiều Hân chậm rãi cúi đầu.
Vết thương đáng sợ nơi ngực vẫn dễ thấy dù đã được băng bó cầm máu.
Cô hỏi lí nhí: "Anh... băng bó cho tôi sao?"
Lâm Kiều Hân chỉ nhớ được tới đoạn ba người lên xe.
Trương Minh Vũ lầm bầm: "Ừm, ra máu nhiều quá, tôi không còn cách nào nên mới phải..."
Vẻ phức tạp hiện lên trong mắt cô.
Lâm Kiều Hân không nghĩ gì nhiều về chuyện bị người ta c** đ*.
Trương Minh Vũ là người xuất
hiện ngay khoảnh khắc cô nản lòng thoái chí.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trong đôi mắt bồ câu của Lâm Kiều Hân đầy vẻ hoang mang. Đầu óc Trương Minh Vũ cũng như bị chập mạch. Dù đã thấy rồi nhưng thấy lúc Lâm Kiều Hân mê man và lúc tỉnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau... Ừng ực! Trương Minh Vũ nuốt nước miếng một cách khó khăn. "Á!" Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân lấy chăn che người lại và hốt hoảng hét lên. Trương Minh Vũ sợ tới mức hoàn hồn. Tình cảnh lúc này cực kỳ khó xử. Lâm Kiều Hân mờ mịt hỏi: "Quần... quần áo của tôi đâu!" Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt nhìn cô. Có phải tr*n tr**ng đâu mà làm quá dữ vậy... Anh lúng túng đáp: "Quần áo cô dính đầy máu nên chút nữa tôi giặt cho". Lâm Kiều Hân trợn trừng mắt: "Anh... anh c** đ* tôi?" Trương Minh Vũ càng xấu hổ hơn. Sao lại hỏi câu đó chứ... Anh gãi đầu, nói: "Cũng không có ai khác ở đây, tôi sợ cô khó ngủ ấy mà". Lâm Kiều Hân mở to hai mắt: "Anh..." Nhưng cô mấp máy môi, không biết nên nói gì. Trong đầu trống rỗng! Trương Minh Vũ trừng lại Lâm Kiều Hân, giải thích: "Ôi chao, đừng có lo gì hết á, tôi không nhìn lâu đâu". "Hơn nữa tôi cũng đã thấy người cô lúc giúp cô lấy ám khí ra rồi". Lâm Kiều Hân ngẩn ra. Trí nhớ khôi phục trở lại, bấy giờ cô mới nhớ ra chuyện mình bị thương. Nhớ đến... bóng lưng vững chãi ngồi xổm trước người mình. Lâm Kiều Hân chậm rãi cúi đầu. Vết thương đáng sợ nơi ngực vẫn dễ thấy dù đã được băng bó cầm máu. Cô hỏi lí nhí: "Anh... băng bó cho tôi sao?" Lâm Kiều Hân chỉ nhớ được tới đoạn ba người lên xe. Trương Minh Vũ lầm bầm: "Ừm, ra máu nhiều quá, tôi không còn cách nào nên mới phải..." Vẻ phức tạp hiện lên trong mắt cô. Lâm Kiều Hân không nghĩ gì nhiều về chuyện bị người ta c** đ*. Trương Minh Vũ là người xuấthiện ngay khoảnh khắc cô nản lòng thoái chí.