Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1130
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng thật ra trong lòng cô vô cùng ngạc nhiên. Từ khi Lâm Kiều Hân học chơi cờ, đến ông cụ Lâm cũng chưa từng thắng nổi cô một lần cơ mà! Nói gì đến người khác! Chuyện này... sao có thể? Chẳng mấy chốc lại kết thúc một ván. Vẫn là kết quả cũ! Lâm Kiều Hân lấy làm kinh hãi, ngơ ngác hỏi: "Anh... chơi cờ giỏi vậy à?" Cứ như khám phá ra châu lục mới vậy. Trương Minh Vũ cười như được mùa: "Cũng tạm thôi, do hồi bé hay chơi ấy mà". Lâm Kiều Hân ngẩn ra. Cô bỗng phát hiện mình chẳng biết gì về quá khứ của anh cả. Không hiểu sau trong lòng cô thấy cực kỳ áy náy. Thật lâu sau, Lâm Kiều Hân tỏ ra đanh đá: "Không được, thêm ván nữa! Tôi không tin ván này lại..." Hai người lại chơi thêm ván khác. Giữa ván Trương Minh Vũ có đi lấy ly nước đường đỏ. Dùng để bổ máu cho Lâm Kiều Hân. Bất tri bất giác, hai người đã chơi với nhau được hơn mười ván. Nhưng Lâm Kiều Hân... chơi ván nào là thua ván đó. Cuối cùng, cô tuyệt vọng cực kỳ. Nhưng cô không cam tâm! Lâm Kiều Hân khẽ căn răng, bảo: "Anh... Đàn ông con trai mà sao không nhường tôi gì cả!" Người Trương Minh Vũ cứng đờ. Giọng điệu này... sao nghe giống làm nũng thế nhỉ? Trương Minh Vũ cười toe toét: "Nhường cô thì cứ như không tôn trọng cô ấy". Hứ! Lâm Kiều Hân nũng nịu hừ một tiếng rồi nói: "Không được, anh... anh cho tôi con Xe, Mã và Pháo đi!" Trương Minh Vũ bật cười. Anh thật sự rất vui vì Lâm Kiều Hân nói chuyện thế này với mình. Nay cô đã không còn xem anh như người ngoài nữa rồi. Trương Minh Vũ cườiđắc ý: "Được thôi, như vậy cô cũng không thắng nổi đâu".
Nhưng thật ra trong lòng cô vô cùng ngạc nhiên.
Từ khi Lâm Kiều Hân học chơi cờ, đến ông cụ Lâm cũng chưa từng thắng nổi cô một lần cơ mà!
Nói gì đến người khác!
Chuyện này... sao có thể?
Chẳng mấy chốc lại kết thúc một ván.
Vẫn là kết quả cũ!
Lâm Kiều Hân lấy làm kinh hãi, ngơ ngác hỏi: "Anh... chơi cờ giỏi vậy à?"
Cứ như khám phá ra châu lục mới vậy.
Trương Minh Vũ cười như được mùa: "Cũng tạm thôi, do hồi bé hay chơi ấy mà".
Lâm Kiều Hân ngẩn ra.
Cô bỗng phát hiện mình chẳng biết gì về quá khứ của anh cả.
Không hiểu sau trong lòng cô thấy cực kỳ áy náy.
Thật lâu sau, Lâm Kiều Hân tỏ ra đanh đá: "Không được, thêm ván nữa! Tôi không tin ván này lại..."
Hai người lại chơi thêm ván khác.
Giữa ván Trương Minh Vũ có đi lấy ly nước đường đỏ.
Dùng để bổ máu cho Lâm Kiều Hân.
Bất tri bất giác, hai người đã chơi với nhau được hơn mười ván.
Nhưng Lâm Kiều Hân... chơi ván nào là thua ván đó.
Cuối cùng, cô tuyệt vọng cực kỳ.
Nhưng cô không cam tâm!
Lâm Kiều Hân khẽ căn răng, bảo: "Anh... Đàn ông con trai mà sao không nhường tôi gì cả!"
Người Trương Minh Vũ cứng đờ.
Giọng điệu này... sao nghe giống làm nũng thế nhỉ?
Trương Minh Vũ cười toe toét: "Nhường cô thì cứ như không tôn trọng cô ấy".
Hứ!
Lâm Kiều Hân nũng nịu hừ một tiếng rồi nói: "Không được, anh... anh cho tôi con Xe, Mã và Pháo đi!"
Trương Minh Vũ bật cười.
Anh thật sự rất vui vì Lâm Kiều Hân nói chuyện thế này với mình.
Nay cô đã không còn xem anh như người ngoài nữa rồi.
Trương Minh Vũ cười
đắc ý: "Được thôi, như vậy cô cũng không thắng nổi đâu".
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng thật ra trong lòng cô vô cùng ngạc nhiên. Từ khi Lâm Kiều Hân học chơi cờ, đến ông cụ Lâm cũng chưa từng thắng nổi cô một lần cơ mà! Nói gì đến người khác! Chuyện này... sao có thể? Chẳng mấy chốc lại kết thúc một ván. Vẫn là kết quả cũ! Lâm Kiều Hân lấy làm kinh hãi, ngơ ngác hỏi: "Anh... chơi cờ giỏi vậy à?" Cứ như khám phá ra châu lục mới vậy. Trương Minh Vũ cười như được mùa: "Cũng tạm thôi, do hồi bé hay chơi ấy mà". Lâm Kiều Hân ngẩn ra. Cô bỗng phát hiện mình chẳng biết gì về quá khứ của anh cả. Không hiểu sau trong lòng cô thấy cực kỳ áy náy. Thật lâu sau, Lâm Kiều Hân tỏ ra đanh đá: "Không được, thêm ván nữa! Tôi không tin ván này lại..." Hai người lại chơi thêm ván khác. Giữa ván Trương Minh Vũ có đi lấy ly nước đường đỏ. Dùng để bổ máu cho Lâm Kiều Hân. Bất tri bất giác, hai người đã chơi với nhau được hơn mười ván. Nhưng Lâm Kiều Hân... chơi ván nào là thua ván đó. Cuối cùng, cô tuyệt vọng cực kỳ. Nhưng cô không cam tâm! Lâm Kiều Hân khẽ căn răng, bảo: "Anh... Đàn ông con trai mà sao không nhường tôi gì cả!" Người Trương Minh Vũ cứng đờ. Giọng điệu này... sao nghe giống làm nũng thế nhỉ? Trương Minh Vũ cười toe toét: "Nhường cô thì cứ như không tôn trọng cô ấy". Hứ! Lâm Kiều Hân nũng nịu hừ một tiếng rồi nói: "Không được, anh... anh cho tôi con Xe, Mã và Pháo đi!" Trương Minh Vũ bật cười. Anh thật sự rất vui vì Lâm Kiều Hân nói chuyện thế này với mình. Nay cô đã không còn xem anh như người ngoài nữa rồi. Trương Minh Vũ cườiđắc ý: "Được thôi, như vậy cô cũng không thắng nổi đâu".