Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1141

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta quát lớn, khí thế cực kì hùng hổ.  Mọi người đều âm thầm tặc lưỡi.  Ai nấy đều sợ hãi nhìn Chung Tử Kính.  Không một ai nghi ngờ lời anh ta nói.  Lâm Kiều Hân cũng nhịn không được, thân mình thoáng run rẩy.  Trương Minh Vũ lại nở một nụ cười.  Giết sạch?  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa lại một lần nữa nhếch môi cười lạnh.  Một khẩu súng lục... mà đã mơ tưởng đe dọa nhà họ Chung?  Đùa đấy à?  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt. Sau đó, anh đưa khẩu súng cho Lâm Kiều Hân. Lâm Kiều Hân mờ mịt nhìn anh. Trương Minh Vũ nghiêm túc nói với cô: "Hôm nay tạm thời giúp cô xả giận một chút đã, đợi lần sau... nhất định tôi sẽ báo thù cho cô". Vừa nghe anh nói thế, đám đông đều bối rối nhìn nhau. Trương Minh Vũ... có ý gì? Lâm Kiều Hân hoang mang nhận khẩu súng, đến lúc này cô vẫn không hiểu ý anh là sao. Trương Minh Vũ lại cười nói: "Cô ngắm thẳng vào gã ChungTử Kính kia, bọn họ dám cử động, cô không cần do dự, cứ việc nổ súng". 

Anh ta quát lớn, khí thế cực kì hùng hổ.  

Mọi người đều âm thầm tặc lưỡi.  

Ai nấy đều sợ hãi nhìn Chung Tử Kính.  

Không một ai nghi ngờ lời anh ta nói.  

Lâm Kiều Hân cũng nhịn không được, thân mình thoáng run rẩy.  

Trương Minh Vũ lại nở một nụ cười.  

Giết sạch?  

Triệu Khoát và Hà Gia Hoa lại một lần nữa nhếch môi cười lạnh.  

Một khẩu súng lục... mà đã mơ tưởng đe dọa nhà họ Chung?  

Đùa đấy à?  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt. 

Sau đó, anh đưa khẩu súng cho Lâm Kiều Hân. 

Lâm Kiều Hân mờ mịt nhìn anh. 

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói với cô: "Hôm nay tạm thời giúp cô xả giận một chút đã, đợi lần sau... nhất định tôi sẽ báo thù cho cô". 

Vừa nghe anh nói thế, đám đông đều bối rối nhìn nhau. 

Trương Minh Vũ... có ý gì? 

Lâm Kiều Hân hoang mang nhận khẩu súng, đến lúc này cô vẫn không hiểu ý anh là sao. 

Trương Minh Vũ lại cười nói: "Cô ngắm thẳng vào gã Chung

Tử Kính kia, bọn họ dám cử động, cô không cần do dự, cứ việc nổ súng". 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta quát lớn, khí thế cực kì hùng hổ.  Mọi người đều âm thầm tặc lưỡi.  Ai nấy đều sợ hãi nhìn Chung Tử Kính.  Không một ai nghi ngờ lời anh ta nói.  Lâm Kiều Hân cũng nhịn không được, thân mình thoáng run rẩy.  Trương Minh Vũ lại nở một nụ cười.  Giết sạch?  Triệu Khoát và Hà Gia Hoa lại một lần nữa nhếch môi cười lạnh.  Một khẩu súng lục... mà đã mơ tưởng đe dọa nhà họ Chung?  Đùa đấy à?  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt. Sau đó, anh đưa khẩu súng cho Lâm Kiều Hân. Lâm Kiều Hân mờ mịt nhìn anh. Trương Minh Vũ nghiêm túc nói với cô: "Hôm nay tạm thời giúp cô xả giận một chút đã, đợi lần sau... nhất định tôi sẽ báo thù cho cô". Vừa nghe anh nói thế, đám đông đều bối rối nhìn nhau. Trương Minh Vũ... có ý gì? Lâm Kiều Hân hoang mang nhận khẩu súng, đến lúc này cô vẫn không hiểu ý anh là sao. Trương Minh Vũ lại cười nói: "Cô ngắm thẳng vào gã ChungTử Kính kia, bọn họ dám cử động, cô không cần do dự, cứ việc nổ súng". 

Chương 1141