Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1145
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Ngay sau đó, tiếng kêu r3n đau đớn của Chung Tử Kính vang vọng khắp phòng. Không biết qua bao lâu, Trương Minh Vũ mới chịu ngừng tay. Chung Tử Kính đã xụi lơ trên mặt đất. Anh ta nằm im không nhúc nhích. Mắt Lâm Kiều Hân như bừng sáng rực rỡ. Đúng là hả giận! Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng. Như vậy là đủ rồi. Còn đánh tiếp thì sợ ngày mai sẽ không thể tham gia giao dịch được. Những người đứng quanh đó đã sững sờ như hóa đá. Chung Hải đau xót nhìn Chung Tử Kính. Trương Minh Vũ quay lại, cười nói: "Hai người các anh, lại đây". Nói đoạn, anh ngoắc ngoắc ngón tay. Triệu Khoát và Hà Gia Hoa chấn động cả người. Đến phiên bọn họ rồi sao? Hai người run rẩy nhưng vẫn không dám động. Trương Minh Vũ cười nói: "Không chịu qua à? Chuẩn bị bắn!" Chung Hải thấy thế, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh. Triệu Khoát vội nói ngay: "Để chúng tôi qua, để chúng tôi qua". Nói đoạn, hai người đành lấy hết can đảm bước tới. Bốp bốp! Tiếng bạt tai giòn giã lại vang lên. Ngay sau đó là tiếng kêu r3n đau đớn của Triệu Khoát và Hà Gia Hoa. Chẳng bao lâu sau, hai người cũng ngã gục xuống bên cạnh Chung Tử Kính, nhũn ra như vũng bùn lầy. Phù! Trương Minh Vũ th* d*c mấy hơi. Đánh người hăng đến độ cạn kiệt sức rồi. Chung Hải siết chặt nắm tay, thân mình còng rạp đang run rẩy cả lên. Nhưng ông ta... cũng không có cách nào! Trương Minh Vũ nhếch môi cười nói: "Hi vọng các người chớ đụng phải tôi nữa, nếu có lần sau... thì sẽ không chỉ ăn một trận đòn đơn giản như vậy thôi đâu!" Nói đoạn, anh thoải mái quay đầu. Lâm Kiều Hân giơ súng quá lâu cũng đã mỏi rã rời cánh tay, cô vội vã hạ xuống. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Sao rồi? Đỡ tức chưa?" Lâm Kiều Hân mím môi, gật đầu thật mạnh. Nhớ đến những đau khổ ngày hômqua mình phải chịu đựng...
Ngay sau đó, tiếng kêu r3n đau đớn của Chung Tử Kính vang vọng khắp phòng.
Không biết qua bao lâu, Trương Minh Vũ mới chịu ngừng tay.
Chung Tử Kính đã xụi lơ trên mặt đất.
Anh ta nằm im không nhúc nhích.
Mắt Lâm Kiều Hân như bừng sáng rực rỡ.
Đúng là hả giận!
Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng.
Như vậy là đủ rồi.
Còn đánh tiếp thì sợ ngày mai sẽ không thể tham gia giao dịch được.
Những người đứng quanh đó đã sững sờ như hóa đá.
Chung Hải đau xót nhìn Chung Tử Kính.
Trương Minh Vũ quay lại, cười nói: "Hai người các anh, lại đây".
Nói đoạn, anh ngoắc ngoắc ngón tay.
Triệu Khoát và Hà Gia Hoa chấn động cả người.
Đến phiên bọn họ rồi sao?
Hai người run rẩy nhưng vẫn không dám động.
Trương Minh Vũ cười nói: "Không chịu qua à? Chuẩn bị bắn!"
Chung Hải thấy thế, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.
Triệu Khoát vội nói ngay: "Để chúng tôi qua, để chúng tôi qua".
Nói đoạn, hai người đành lấy hết can đảm bước tới.
Bốp bốp!
Tiếng bạt tai giòn giã lại vang lên.
Ngay sau đó là tiếng kêu r3n đau đớn của Triệu Khoát và Hà Gia Hoa.
Chẳng bao lâu sau, hai người cũng ngã gục xuống bên cạnh Chung Tử Kính, nhũn ra như vũng bùn lầy.
Phù!
Trương Minh Vũ th* d*c mấy hơi.
Đánh người hăng đến độ cạn kiệt sức rồi.
Chung Hải siết chặt nắm tay, thân mình còng rạp đang run rẩy cả lên.
Nhưng ông ta... cũng không có cách nào!
Trương Minh Vũ nhếch môi cười nói: "Hi vọng các người chớ đụng phải tôi nữa, nếu có lần sau... thì sẽ không chỉ ăn một trận đòn đơn giản như vậy thôi đâu!"
Nói đoạn, anh thoải mái quay đầu.
Lâm Kiều Hân giơ súng quá lâu cũng đã mỏi rã rời cánh tay, cô vội vã hạ xuống.
Trương Minh Vũ cười hỏi: "Sao rồi? Đỡ tức chưa?"
Lâm Kiều Hân mím môi, gật đầu thật mạnh.
Nhớ đến những đau khổ ngày hôm
qua mình phải chịu đựng...
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Ngay sau đó, tiếng kêu r3n đau đớn của Chung Tử Kính vang vọng khắp phòng. Không biết qua bao lâu, Trương Minh Vũ mới chịu ngừng tay. Chung Tử Kính đã xụi lơ trên mặt đất. Anh ta nằm im không nhúc nhích. Mắt Lâm Kiều Hân như bừng sáng rực rỡ. Đúng là hả giận! Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng. Như vậy là đủ rồi. Còn đánh tiếp thì sợ ngày mai sẽ không thể tham gia giao dịch được. Những người đứng quanh đó đã sững sờ như hóa đá. Chung Hải đau xót nhìn Chung Tử Kính. Trương Minh Vũ quay lại, cười nói: "Hai người các anh, lại đây". Nói đoạn, anh ngoắc ngoắc ngón tay. Triệu Khoát và Hà Gia Hoa chấn động cả người. Đến phiên bọn họ rồi sao? Hai người run rẩy nhưng vẫn không dám động. Trương Minh Vũ cười nói: "Không chịu qua à? Chuẩn bị bắn!" Chung Hải thấy thế, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh. Triệu Khoát vội nói ngay: "Để chúng tôi qua, để chúng tôi qua". Nói đoạn, hai người đành lấy hết can đảm bước tới. Bốp bốp! Tiếng bạt tai giòn giã lại vang lên. Ngay sau đó là tiếng kêu r3n đau đớn của Triệu Khoát và Hà Gia Hoa. Chẳng bao lâu sau, hai người cũng ngã gục xuống bên cạnh Chung Tử Kính, nhũn ra như vũng bùn lầy. Phù! Trương Minh Vũ th* d*c mấy hơi. Đánh người hăng đến độ cạn kiệt sức rồi. Chung Hải siết chặt nắm tay, thân mình còng rạp đang run rẩy cả lên. Nhưng ông ta... cũng không có cách nào! Trương Minh Vũ nhếch môi cười nói: "Hi vọng các người chớ đụng phải tôi nữa, nếu có lần sau... thì sẽ không chỉ ăn một trận đòn đơn giản như vậy thôi đâu!" Nói đoạn, anh thoải mái quay đầu. Lâm Kiều Hân giơ súng quá lâu cũng đã mỏi rã rời cánh tay, cô vội vã hạ xuống. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Sao rồi? Đỡ tức chưa?" Lâm Kiều Hân mím môi, gật đầu thật mạnh. Nhớ đến những đau khổ ngày hômqua mình phải chịu đựng...