Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1147

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Xem kĩ hồi lâu, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.  Lâm Kiều Hân cười nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, Trương Minh Vũ..."  Bốp!  Lâm Kiều Hân còn chưa nói hết câu, một âm thanh giòn giã đã vang lên, cắt đứt lời cô.  Lý Phượng Cầm vừa vung tay cho Trương Minh Vũ một bạt tai.  Trương Minh Vũ cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bùng lên.  Lâm Kiều Hân ngây người.  Vợ chồng Lâm Quốc Long đều nhếch môi cười lạnh.  Lý Phượng Cầm gào to, giọng điệu cực kì điêu ngoa: "Thằng vô tích sự này, mày thì còn được việc gì nữa hả? Kiều Hân mới đi theo mày mấy ngày lại bị mất tích".  "Mày có còn là đàn ông không hả!"  "Nhà họ Lâm tao thật đúng là xúi quẩy tận mạng mà!"  "Sao lại vớ trúng thằng con rể rác rưởi vô dụng như mày chứ hả?"  "Không được cái tích sự gì, chỉ giỏi gây phiền toái!"  ...  Lý Phượng Cầm há miệng mắng chửi Trương Minh Vũ liên tục như pháo đốt.  Bà ta mắng hăng đến độ nước miếng bay tứ tung.  Lâm Tuấn Minh nhếch mép nở nụ cười giễu cợt.  Đáng đời!  Trương Minh Vũ điều chỉnh lại hô hấp, cố nén cơn giận trong lòng.  Bấy giờ Lâm Kiều Hân mới sực tỉnh, kêu lên: "Mẹ, mẹ làm gì thế!"  Tiếng quát của Lý Phượng Cầm ngừng bặt giữa chừng.  Bà ta choáng váng nhìn con gái.  Lâm Kiều Hân... vừa quát bà ta?  Từ nhỏ đến lớn, Lâm Kiều Hân chưa từng quát lại bà ta nửa lời!  Lâm Tuấn Minh và đám người nhà họ Lâm cũng sững sờ.  Lâm Kiều Hân tức giận nói: "Mẹ chưa rõ đầu đuôi mọi chuyện, sao lại tự dưng đánh người khác?"  "Không có Trương Minh Vũ, con đã chết từ bao giờ rồi!"  "Mẹ dựa vào đâu mà đánh anh ấy!"  Nói đến đó, nước mắt đã dâng đầy bờ mi cô. Phù! Trương Minh Vũ thở ra một hơi thật mạnh, lửagiận trong lòng đã dịu xuống rất nhiều. 

Xem kĩ hồi lâu, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.  

Lâm Kiều Hân cười nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, Trương Minh Vũ..."  

Bốp!  

Lâm Kiều Hân còn chưa nói hết câu, một âm thanh giòn giã đã vang lên, cắt đứt lời cô.  

Lý Phượng Cầm vừa vung tay cho Trương Minh Vũ một bạt tai.  

Trương Minh Vũ cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bùng lên.  

Lâm Kiều Hân ngây người.  

Vợ chồng Lâm Quốc Long đều nhếch môi cười lạnh.  

Lý Phượng Cầm gào to, giọng điệu cực kì điêu ngoa: "Thằng vô tích sự này, mày thì còn được việc gì nữa hả? Kiều Hân mới đi theo mày mấy ngày lại bị mất tích".  

"Mày có còn là đàn ông không hả!"  

"Nhà họ Lâm tao thật đúng là xúi quẩy tận mạng mà!"  

"Sao lại vớ trúng thằng con rể rác rưởi vô dụng như mày chứ hả?"  

"Không được cái tích sự gì, chỉ giỏi gây phiền toái!"  

...  

Lý Phượng Cầm há miệng mắng chửi Trương Minh Vũ liên tục như pháo đốt.  

Bà ta mắng hăng đến độ nước miếng bay tứ tung.  

Lâm Tuấn Minh nhếch mép nở nụ cười giễu cợt.  

Đáng đời!  

Trương Minh Vũ điều chỉnh lại hô hấp, cố nén cơn giận trong lòng.  

Bấy giờ Lâm Kiều Hân mới sực tỉnh, kêu lên: "Mẹ, mẹ làm gì thế!"  

Tiếng quát của Lý Phượng Cầm ngừng bặt giữa chừng.  

Bà ta choáng váng nhìn con gái.  

Lâm Kiều Hân... vừa quát bà ta?  

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Kiều Hân chưa từng quát lại bà ta nửa lời!  

Lâm Tuấn Minh và đám người nhà họ Lâm cũng sững sờ.  

Lâm Kiều Hân tức giận nói: "Mẹ chưa rõ đầu đuôi mọi chuyện, sao lại tự dưng đánh người khác?"  

"Không có Trương Minh Vũ, con đã chết từ bao giờ rồi!"  

"Mẹ dựa vào đâu mà đánh anh ấy!"  

Nói đến đó, nước mắt đã dâng đầy bờ mi cô. 

Phù! 

Trương Minh Vũ thở ra một hơi thật mạnh, lửa

giận trong lòng đã dịu xuống rất nhiều. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Xem kĩ hồi lâu, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.  Lâm Kiều Hân cười nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, Trương Minh Vũ..."  Bốp!  Lâm Kiều Hân còn chưa nói hết câu, một âm thanh giòn giã đã vang lên, cắt đứt lời cô.  Lý Phượng Cầm vừa vung tay cho Trương Minh Vũ một bạt tai.  Trương Minh Vũ cắn chặt răng, lửa giận trong lòng điên cuồng bùng lên.  Lâm Kiều Hân ngây người.  Vợ chồng Lâm Quốc Long đều nhếch môi cười lạnh.  Lý Phượng Cầm gào to, giọng điệu cực kì điêu ngoa: "Thằng vô tích sự này, mày thì còn được việc gì nữa hả? Kiều Hân mới đi theo mày mấy ngày lại bị mất tích".  "Mày có còn là đàn ông không hả!"  "Nhà họ Lâm tao thật đúng là xúi quẩy tận mạng mà!"  "Sao lại vớ trúng thằng con rể rác rưởi vô dụng như mày chứ hả?"  "Không được cái tích sự gì, chỉ giỏi gây phiền toái!"  ...  Lý Phượng Cầm há miệng mắng chửi Trương Minh Vũ liên tục như pháo đốt.  Bà ta mắng hăng đến độ nước miếng bay tứ tung.  Lâm Tuấn Minh nhếch mép nở nụ cười giễu cợt.  Đáng đời!  Trương Minh Vũ điều chỉnh lại hô hấp, cố nén cơn giận trong lòng.  Bấy giờ Lâm Kiều Hân mới sực tỉnh, kêu lên: "Mẹ, mẹ làm gì thế!"  Tiếng quát của Lý Phượng Cầm ngừng bặt giữa chừng.  Bà ta choáng váng nhìn con gái.  Lâm Kiều Hân... vừa quát bà ta?  Từ nhỏ đến lớn, Lâm Kiều Hân chưa từng quát lại bà ta nửa lời!  Lâm Tuấn Minh và đám người nhà họ Lâm cũng sững sờ.  Lâm Kiều Hân tức giận nói: "Mẹ chưa rõ đầu đuôi mọi chuyện, sao lại tự dưng đánh người khác?"  "Không có Trương Minh Vũ, con đã chết từ bao giờ rồi!"  "Mẹ dựa vào đâu mà đánh anh ấy!"  Nói đến đó, nước mắt đã dâng đầy bờ mi cô. Phù! Trương Minh Vũ thở ra một hơi thật mạnh, lửagiận trong lòng đã dịu xuống rất nhiều. 

Chương 1147