Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1149

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cảm giác có người bảo vệ mình... thật tốt!  Mấy năm nay... anh đã mong đợi quá lâu...  Bà hai chống nạnh, phẫn nộ quát lớn: "Còn dám cứng miệng phải không? Được, vậy báo cảnh sát đi".  "Để xem ai sợ ai!"  "Con bé chết tiệt này, bị người ngoài lừa gạt lại còn cố già mồm cãi láo với người lớn! Rốt cuộc cháu có còn nhớ mình họ Lâm không hả?"  Sắc mặt Lâm Kiều Hân trở nên lạnh lẽo như băng, cô chầm chậm nói: "Nếu không phải vì ông nội và mẹ cháu, có đám người nhà như các vị, cháu thà chẳng mang họ Lâm này".  Tất cả mọi người kinh ngạc sững sờ.  Trương Minh Vũ cũng trợn trừng mắt nhìn cô.  Những lời như thế... lại do chính miệng Lâm Kiều Hân nói ra...  "Cháu... Cháu..."  Bà hai đã giận đến nói không nên lời.  Bà cả cười lạnh một tiếng, thẳng thừng nói: "Được! Nếu thế, cháu đừng mang họ Lâm này nữa".  "Đợi lát nữa chúng tôi báo cảnh sát điều tra, cháu với thằng rác rưởi kia cùng rời khỏi nhà họ Lâm này đi".  Lâm Kiều Hân vẫn không hề sợ hãi.  Lý Phượng Cầm thì đã choáng váng cả người, bà ta nôn nóng nói: "Kiều Hân, con làm gì thế hả? Mau xin lỗi bác cả của con đi!"  Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Người sai là họ, vì sao con lại phải xin lỗi?"  Lý Phượng Cầm sốt ruột quát lên: "Kiều Hân!"  "Con... Đến giờ con còn bênh nó à!"  "Rốt cuộc Trương Minh Vũ đã chuốc bùa mê thuốc lú gì cho con hả!"  Đáy mắt Lâm Kiều Hân như vụt lóe sáng, cô cười bảo: "Con bênh đúng hay không đợi lát nữa sẽ biết thôi, hay là vầy đi, chúng ta đánh cược xem sao?"  "Bác cả, bác hai?"  Bà cả nheo mắt, lạnh lùng hỏi: "Cược cái gì?"  Lâm Kiều Hân cười nói: "Nếu công ty Sơ Tinh không phải của Trương Minh Vũ, hai chúng cháu sẽ rời khỏi gia tộc, trả lại tập đoàn Lâm Thị".  "Nếu công ty Sơ Tinh là của Trương Minh Vũ, hai bác rời khỏi nhà họ Lâm. Hai bác có dám đánh cược không?"  Trời!  Vừa nghe cô nói thế, những người khác đều hít một hơi thật mạnh.  Lý Phượng Cầm quát lớn: "Trương Minh Vũ! Mày bị điếc đấy hả thằng kia! Đến nước này còn không chịu thành thật khai báo ngay cho tao!" Trương Minh Vũ chau mày. Lâm Kiều Hân bất mãn nói: "Mẹ, mẹquát anh ấy cái gì chứ!" 

Cảm giác có người bảo vệ mình... thật tốt!  

Mấy năm nay... anh đã mong đợi quá lâu...  

Bà hai chống nạnh, phẫn nộ quát lớn: "Còn dám cứng miệng phải không? Được, vậy báo cảnh sát đi".  

"Để xem ai sợ ai!"  

"Con bé chết tiệt này, bị người ngoài lừa gạt lại còn cố già mồm cãi láo với người lớn! Rốt cuộc cháu có còn nhớ mình họ Lâm không hả?"  

Sắc mặt Lâm Kiều Hân trở nên lạnh lẽo như băng, cô chầm chậm nói: "Nếu không phải vì ông nội và mẹ cháu, có đám người nhà như các vị, cháu thà chẳng mang họ Lâm này".  

Tất cả mọi người kinh ngạc sững sờ.  

Trương Minh Vũ cũng trợn trừng mắt nhìn cô.  

Những lời như thế... lại do chính miệng Lâm Kiều Hân nói ra...  

"Cháu... Cháu..."  

Bà hai đã giận đến nói không nên lời.  

Bà cả cười lạnh một tiếng, thẳng thừng nói: "Được! Nếu thế, cháu đừng mang họ Lâm này nữa".  

"Đợi lát nữa chúng tôi báo cảnh sát điều tra, cháu với thằng rác rưởi kia cùng rời khỏi nhà họ Lâm này đi".  

Lâm Kiều Hân vẫn không hề sợ hãi.  

Lý Phượng Cầm thì đã choáng váng cả người, bà ta nôn nóng nói: "Kiều Hân, con làm gì thế hả? Mau xin lỗi bác cả của con đi!"  

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Người sai là họ, vì sao con lại phải xin lỗi?"  

Lý Phượng Cầm sốt ruột quát lên: "Kiều Hân!"  

"Con... Đến giờ con còn bênh nó à!"  

"Rốt cuộc Trương Minh Vũ đã chuốc bùa mê thuốc lú gì cho con hả!"  

Đáy mắt Lâm Kiều Hân như vụt lóe sáng, cô cười bảo: "Con bênh đúng hay không đợi lát nữa sẽ biết thôi, hay là vầy đi, chúng ta đánh cược xem sao?"  

"Bác cả, bác hai?"  

Bà cả nheo mắt, lạnh lùng hỏi: "Cược cái gì?"  

Lâm Kiều Hân cười nói: "Nếu công ty Sơ Tinh không phải của Trương Minh Vũ, hai chúng cháu sẽ rời khỏi gia tộc, trả lại tập đoàn Lâm Thị".  

"Nếu công ty Sơ Tinh là của Trương Minh Vũ, hai bác rời khỏi nhà họ Lâm. Hai bác có dám đánh cược không?"  

Trời!  

Vừa nghe cô nói thế, những người khác đều hít một hơi thật mạnh.  

Lý Phượng Cầm quát lớn: "Trương Minh Vũ! Mày bị điếc đấy hả thằng kia! Đến nước này còn không chịu thành thật khai báo ngay cho tao!" 

Trương Minh Vũ chau mày. 

Lâm Kiều Hân bất mãn nói: "Mẹ, mẹ

quát anh ấy cái gì chứ!" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cảm giác có người bảo vệ mình... thật tốt!  Mấy năm nay... anh đã mong đợi quá lâu...  Bà hai chống nạnh, phẫn nộ quát lớn: "Còn dám cứng miệng phải không? Được, vậy báo cảnh sát đi".  "Để xem ai sợ ai!"  "Con bé chết tiệt này, bị người ngoài lừa gạt lại còn cố già mồm cãi láo với người lớn! Rốt cuộc cháu có còn nhớ mình họ Lâm không hả?"  Sắc mặt Lâm Kiều Hân trở nên lạnh lẽo như băng, cô chầm chậm nói: "Nếu không phải vì ông nội và mẹ cháu, có đám người nhà như các vị, cháu thà chẳng mang họ Lâm này".  Tất cả mọi người kinh ngạc sững sờ.  Trương Minh Vũ cũng trợn trừng mắt nhìn cô.  Những lời như thế... lại do chính miệng Lâm Kiều Hân nói ra...  "Cháu... Cháu..."  Bà hai đã giận đến nói không nên lời.  Bà cả cười lạnh một tiếng, thẳng thừng nói: "Được! Nếu thế, cháu đừng mang họ Lâm này nữa".  "Đợi lát nữa chúng tôi báo cảnh sát điều tra, cháu với thằng rác rưởi kia cùng rời khỏi nhà họ Lâm này đi".  Lâm Kiều Hân vẫn không hề sợ hãi.  Lý Phượng Cầm thì đã choáng váng cả người, bà ta nôn nóng nói: "Kiều Hân, con làm gì thế hả? Mau xin lỗi bác cả của con đi!"  Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Người sai là họ, vì sao con lại phải xin lỗi?"  Lý Phượng Cầm sốt ruột quát lên: "Kiều Hân!"  "Con... Đến giờ con còn bênh nó à!"  "Rốt cuộc Trương Minh Vũ đã chuốc bùa mê thuốc lú gì cho con hả!"  Đáy mắt Lâm Kiều Hân như vụt lóe sáng, cô cười bảo: "Con bênh đúng hay không đợi lát nữa sẽ biết thôi, hay là vầy đi, chúng ta đánh cược xem sao?"  "Bác cả, bác hai?"  Bà cả nheo mắt, lạnh lùng hỏi: "Cược cái gì?"  Lâm Kiều Hân cười nói: "Nếu công ty Sơ Tinh không phải của Trương Minh Vũ, hai chúng cháu sẽ rời khỏi gia tộc, trả lại tập đoàn Lâm Thị".  "Nếu công ty Sơ Tinh là của Trương Minh Vũ, hai bác rời khỏi nhà họ Lâm. Hai bác có dám đánh cược không?"  Trời!  Vừa nghe cô nói thế, những người khác đều hít một hơi thật mạnh.  Lý Phượng Cầm quát lớn: "Trương Minh Vũ! Mày bị điếc đấy hả thằng kia! Đến nước này còn không chịu thành thật khai báo ngay cho tao!" Trương Minh Vũ chau mày. Lâm Kiều Hân bất mãn nói: "Mẹ, mẹquát anh ấy cái gì chứ!" 

Chương 1149