Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1170

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  Sao Tần Minh Nguyệt nói vậy làm anh thấy mình mới là phụ nữ ấy nhỉ...  Chưa chờ anh kịp nghĩ nhiều thì tiếng sột soạt đã từ phía trước truyền tới.  Thay đồ ở đây thật kìa...  Mặc dù tối mịt nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy dáng hình xinh đẹp ấy...  Anh lắc đầu, ngồi dưới đất thay đồ.  Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã thay xong bộ đồ vest.  Đồ rất vừa người.  Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Đi thôi!"  Dứt lời, cô ta nhảy ra khỏi cửa sổ.  Trương Minh Vũ giắt súng ở bên hông rồi nhanh chóng theo sau.  Sau khi ra ngoài, hai người không phát hiện có gì khác thường.  Tần Minh Nguyệt sải đôi chân dài tiến về cuối hành lang.  Trương Minh Vũ lặng lẽ đi theo sau lưng cô ta.  Không hiểu sao trong lòng anh thấy thật hồi hộp.  Còn khoảng một trăm mét nữa là đi hết hành lang.  Bên kia đèn sáng choang.  Bên trái là dãy các căn phòng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy âm thanh huyên náo vọng ra ngoài.  Phù!  Trương Minh Vũ cố gắng làm mình bình tĩnh lại.  Chẳng mấy chốc hai người đã đi được hơn bảy mươi mét.  Ánh đèn yếu ớt chiếu đến.  Chỉ còn cách cuối hành lang hai, ba mươi mét nữa thôi!  Tần Minh Nguyệt cũng bắt đầu căng thẳng.  Chốc lát hai người đã đi thêm được mười mét!  Trương Minh Vũ nhoẻn môi cười.  Sắp ra ngoài rồi đúng không?  Nhưng đúng lúc đó, một luồng sáng từ đèn pin cầm tay bỗng rọi tới!  Ơ?  Trương Minh Vũ giật mình!  Tần Minh Nguyệt hơi nhíu mày, nghiêng đầu dáo dác tìm kiếm nhưng gần đây chẳng có lấy một khung cửa sổ nào!  Gần nhất cũng cách đây hơn mười mét!  Muốn qua đó cũng không còn kịp nữa!  Bước chân đã rất gần!  Giây lát sau, một bàn chân bước đến ngay tại ngã rẽ.  Dưới tình thế cấp bách Tần Minh Nguyệt dựa người vào bức tường đằng sau.  Cô ta kéo Trương Minh Vũ về phía mình thật mạnh.  Anh hoang mang chẳng hiểu gì, bỗng nhiên bị Tần Minh Nguyệt kéo đến trước mặt.  Làm gì thế?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Thế rồi Tần Minh Nguyệt giơ cánh tay Trương Minh Vũ khoác lên vai mình.  Đúng lúc đó, một bóng người đi ra!  Cô ta khẽ cắn răng.  Chuyện xảy ra quá đột nhiên, cô ta không còn cách nào khác!  Tần Minh Nguyệt đưa tay vòng qua cổ Trương Minh Vũ. 

Hả?  

Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  

Sao Tần Minh Nguyệt nói vậy làm anh thấy mình mới là phụ nữ ấy nhỉ...  

Chưa chờ anh kịp nghĩ nhiều thì tiếng sột soạt đã từ phía trước truyền tới.  

Thay đồ ở đây thật kìa...  

Mặc dù tối mịt nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy dáng hình xinh đẹp ấy...  

Anh lắc đầu, ngồi dưới đất thay đồ.  

Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã thay xong bộ đồ vest.  

Đồ rất vừa người.  

Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Đi thôi!"  

Dứt lời, cô ta nhảy ra khỏi cửa sổ.  

Trương Minh Vũ giắt súng ở bên hông rồi nhanh chóng theo sau.  

Sau khi ra ngoài, hai người không phát hiện có gì khác thường.  

Tần Minh Nguyệt sải đôi chân dài tiến về cuối hành lang.  

Trương Minh Vũ lặng lẽ đi theo sau lưng cô ta.  

Không hiểu sao trong lòng anh thấy thật hồi hộp.  

Còn khoảng một trăm mét nữa là đi hết hành lang.  

Bên kia đèn sáng choang.  

Bên trái là dãy các căn phòng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy âm thanh huyên náo vọng ra ngoài.  

Phù!  

Trương Minh Vũ cố gắng làm mình bình tĩnh lại.  

Chẳng mấy chốc hai người đã đi được hơn bảy mươi mét.  

Ánh đèn yếu ớt chiếu đến.  

Chỉ còn cách cuối hành lang hai, ba mươi mét nữa thôi!  

Tần Minh Nguyệt cũng bắt đầu căng thẳng.  

Chốc lát hai người đã đi thêm được mười mét!  

Trương Minh Vũ nhoẻn môi cười.  

Sắp ra ngoài rồi đúng không?  

Nhưng đúng lúc đó, một luồng sáng từ đèn pin cầm tay bỗng rọi tới!  

Ơ?  

Trương Minh Vũ giật mình!  

Tần Minh Nguyệt hơi nhíu mày, nghiêng đầu dáo dác tìm kiếm nhưng gần đây chẳng có lấy một khung cửa sổ nào!  

Gần nhất cũng cách đây hơn mười mét!  

Muốn qua đó cũng không còn kịp nữa!  

Bước chân đã rất gần!  

Giây lát sau, một bàn chân bước đến ngay tại ngã rẽ.  

Dưới tình thế cấp bách Tần Minh Nguyệt dựa người vào bức tường đằng sau.  

Cô ta kéo Trương Minh Vũ về phía mình thật mạnh.  

Anh hoang mang chẳng hiểu gì, bỗng nhiên bị Tần Minh Nguyệt kéo đến trước mặt.  

Làm gì thế?  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Thế rồi Tần Minh Nguyệt giơ cánh tay Trương Minh Vũ khoác lên vai mình.  

Đúng lúc đó, một bóng người đi ra!  

Cô ta khẽ cắn răng.  

Chuyện xảy ra quá đột nhiên, cô ta không còn cách nào khác!  

Tần Minh Nguyệt đưa tay vòng qua cổ Trương Minh Vũ. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ ngây ngẩn cả người.  Sao Tần Minh Nguyệt nói vậy làm anh thấy mình mới là phụ nữ ấy nhỉ...  Chưa chờ anh kịp nghĩ nhiều thì tiếng sột soạt đã từ phía trước truyền tới.  Thay đồ ở đây thật kìa...  Mặc dù tối mịt nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy dáng hình xinh đẹp ấy...  Anh lắc đầu, ngồi dưới đất thay đồ.  Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã thay xong bộ đồ vest.  Đồ rất vừa người.  Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Đi thôi!"  Dứt lời, cô ta nhảy ra khỏi cửa sổ.  Trương Minh Vũ giắt súng ở bên hông rồi nhanh chóng theo sau.  Sau khi ra ngoài, hai người không phát hiện có gì khác thường.  Tần Minh Nguyệt sải đôi chân dài tiến về cuối hành lang.  Trương Minh Vũ lặng lẽ đi theo sau lưng cô ta.  Không hiểu sao trong lòng anh thấy thật hồi hộp.  Còn khoảng một trăm mét nữa là đi hết hành lang.  Bên kia đèn sáng choang.  Bên trái là dãy các căn phòng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy âm thanh huyên náo vọng ra ngoài.  Phù!  Trương Minh Vũ cố gắng làm mình bình tĩnh lại.  Chẳng mấy chốc hai người đã đi được hơn bảy mươi mét.  Ánh đèn yếu ớt chiếu đến.  Chỉ còn cách cuối hành lang hai, ba mươi mét nữa thôi!  Tần Minh Nguyệt cũng bắt đầu căng thẳng.  Chốc lát hai người đã đi thêm được mười mét!  Trương Minh Vũ nhoẻn môi cười.  Sắp ra ngoài rồi đúng không?  Nhưng đúng lúc đó, một luồng sáng từ đèn pin cầm tay bỗng rọi tới!  Ơ?  Trương Minh Vũ giật mình!  Tần Minh Nguyệt hơi nhíu mày, nghiêng đầu dáo dác tìm kiếm nhưng gần đây chẳng có lấy một khung cửa sổ nào!  Gần nhất cũng cách đây hơn mười mét!  Muốn qua đó cũng không còn kịp nữa!  Bước chân đã rất gần!  Giây lát sau, một bàn chân bước đến ngay tại ngã rẽ.  Dưới tình thế cấp bách Tần Minh Nguyệt dựa người vào bức tường đằng sau.  Cô ta kéo Trương Minh Vũ về phía mình thật mạnh.  Anh hoang mang chẳng hiểu gì, bỗng nhiên bị Tần Minh Nguyệt kéo đến trước mặt.  Làm gì thế?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Thế rồi Tần Minh Nguyệt giơ cánh tay Trương Minh Vũ khoác lên vai mình.  Đúng lúc đó, một bóng người đi ra!  Cô ta khẽ cắn răng.  Chuyện xảy ra quá đột nhiên, cô ta không còn cách nào khác!  Tần Minh Nguyệt đưa tay vòng qua cổ Trương Minh Vũ. 

Chương 1170