Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1190
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Người đâu, bắt lại!" Câu nói cuối cùng đột nhiên trở nên đanh thép. Trong mắt mọi người xung quanh lại lộ ra sự chế giễu vô tận! Hà Gia Hoa khoanh tay, vẫn nở nụ cười trào phúng! Ngay sau đó, một đám người xông tới! Ngay lúc này, tiếng quạt phần phật bỗng nhiên vang lên! Tất cả mọi người đều ngây ra! Ngẩng đầu nhìn, hai chiếc máy bay trực thăng đang lao tới nhanh chóng với ánh đèn nhấp nháy! Đây là... Tất cả mọi người ngơ ngác! Trong chớp mắt, trực thăng lơ lửng lên đ ỉnh tàu! Một chiếc thang được thả xuống. Một thân hình mảnh khảnh leo từ chiếc thang xuống tàu!Trương Minh Vũ sững sờ! Lại... là ai đây? Mọi người đều hoang mang, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi nhìn mấy cô gái kia! Nháy mắt, hai mươi bóng người mảnh khảnh đã nhảy ra khỏi trực thăng! Quan trọng nhất là... ai cũng trang bị vũ trang! Một bóng người mặc đồ đen, che mặt xuất hiện. Cô ấy thắt bím tóc, mặc áo chống đạn! Trong tay cầm súng trường tự động. Vóc người cao gầy, tư thế hiên ngang! Ực! Một giây sau, tiếng nuốt nước miếng vang lên liên tiếp. Chung Tử Kính nhìn mà ngớ người. Sắc mặt Hà Gia Hoa cũng vô cùng hoang mang. Trận chiến trên tầng cao nhất cũng dừng lại. Bóng đen đó biến mất. Sắc mặt Dạ Thập Nhị nghiêm trọng hơn khi nhìn thấy trực thăng. Không bao lâu sau hai mươi cô gái chỉnh tề xếp hàng trên du thuyền. Trực thăng từ từ rời đi. Sắc mặt Chung Tử Kính vô cùng nghiêm trọng, lạnh lùng nói: "Mấy người... là ai?" Đám người kia không hề có bất kỳ phản ứng gì. Chung Tử Kính cuộn chặt nắm đấm, trong lòng bắt đầu lo lắng. Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt nhìn nhau, vô
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Người đâu, bắt lại!"
Câu nói cuối cùng đột nhiên trở nên đanh thép.
Trong mắt mọi người xung quanh lại lộ ra sự chế giễu vô tận!
Hà Gia Hoa khoanh tay, vẫn nở nụ cười trào phúng!
Ngay sau đó, một đám người xông tới!
Ngay lúc này, tiếng quạt phần phật bỗng nhiên vang lên!
Tất cả mọi người đều ngây ra!
Ngẩng đầu nhìn, hai chiếc máy bay trực thăng đang lao tới nhanh chóng với ánh đèn nhấp nháy!
Đây là...
Tất cả mọi người ngơ ngác!
Trong chớp mắt, trực thăng lơ lửng lên đ ỉnh tàu!
Một chiếc thang được thả xuống.
Một thân hình mảnh khảnh leo từ chiếc thang xuống tàu!
Trương Minh Vũ sững sờ!
Lại... là ai đây?
Mọi người đều hoang mang, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi nhìn mấy cô gái kia!
Nháy mắt, hai mươi bóng người mảnh khảnh đã nhảy ra khỏi trực thăng!
Quan trọng nhất là... ai cũng trang bị vũ trang!
Một bóng người mặc đồ đen, che mặt xuất hiện.
Cô ấy thắt bím tóc, mặc áo chống đạn!
Trong tay cầm súng trường tự động.
Vóc người cao gầy, tư thế hiên ngang!
Ực!
Một giây sau, tiếng nuốt nước miếng vang lên liên tiếp.
Chung Tử Kính nhìn mà ngớ người.
Sắc mặt Hà Gia Hoa cũng vô cùng hoang mang.
Trận chiến trên tầng cao nhất cũng dừng lại.
Bóng đen đó biến mất.
Sắc mặt Dạ Thập Nhị nghiêm trọng hơn khi nhìn thấy trực thăng.
Không bao lâu sau hai mươi cô gái chỉnh tề xếp hàng trên du thuyền.
Trực thăng từ từ rời đi.
Sắc mặt Chung Tử Kính vô cùng nghiêm trọng, lạnh lùng nói: "Mấy người... là ai?"
Đám người kia không hề có bất kỳ phản ứng gì.
Chung Tử Kính cuộn chặt nắm đấm, trong lòng bắt đầu lo lắng.
Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt nhìn nhau, vô
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Người đâu, bắt lại!" Câu nói cuối cùng đột nhiên trở nên đanh thép. Trong mắt mọi người xung quanh lại lộ ra sự chế giễu vô tận! Hà Gia Hoa khoanh tay, vẫn nở nụ cười trào phúng! Ngay sau đó, một đám người xông tới! Ngay lúc này, tiếng quạt phần phật bỗng nhiên vang lên! Tất cả mọi người đều ngây ra! Ngẩng đầu nhìn, hai chiếc máy bay trực thăng đang lao tới nhanh chóng với ánh đèn nhấp nháy! Đây là... Tất cả mọi người ngơ ngác! Trong chớp mắt, trực thăng lơ lửng lên đ ỉnh tàu! Một chiếc thang được thả xuống. Một thân hình mảnh khảnh leo từ chiếc thang xuống tàu!Trương Minh Vũ sững sờ! Lại... là ai đây? Mọi người đều hoang mang, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi nhìn mấy cô gái kia! Nháy mắt, hai mươi bóng người mảnh khảnh đã nhảy ra khỏi trực thăng! Quan trọng nhất là... ai cũng trang bị vũ trang! Một bóng người mặc đồ đen, che mặt xuất hiện. Cô ấy thắt bím tóc, mặc áo chống đạn! Trong tay cầm súng trường tự động. Vóc người cao gầy, tư thế hiên ngang! Ực! Một giây sau, tiếng nuốt nước miếng vang lên liên tiếp. Chung Tử Kính nhìn mà ngớ người. Sắc mặt Hà Gia Hoa cũng vô cùng hoang mang. Trận chiến trên tầng cao nhất cũng dừng lại. Bóng đen đó biến mất. Sắc mặt Dạ Thập Nhị nghiêm trọng hơn khi nhìn thấy trực thăng. Không bao lâu sau hai mươi cô gái chỉnh tề xếp hàng trên du thuyền. Trực thăng từ từ rời đi. Sắc mặt Chung Tử Kính vô cùng nghiêm trọng, lạnh lùng nói: "Mấy người... là ai?" Đám người kia không hề có bất kỳ phản ứng gì. Chung Tử Kính cuộn chặt nắm đấm, trong lòng bắt đầu lo lắng. Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt nhìn nhau, vô