Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1206
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Anh..." Hàn Thất Thất trợn trừng mắt, nói: "Ai quản anh chứ, đúng là tôi bao đồng quá mà!" Nói xong cô ta liền quay người rời đi. Trương Minh Vũ vội vàng đi theo. Hàn Thất Thất lại lái xe về nhà họ Hàn một chuyến. Hai người nhanh chóng lên đường. Giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện ra mấy ngày trước Chu Cửu Yến cũng bị bệnh, ở Hoa Châu không ai chữa được. Nên mới về Tĩnh Châu. Nhưng ở Tĩnh Châu vẫn không chữa được, cơ thể ngày càng yếu. Hàn Thất Thất vô cùng lo lắng. Trương Minh Vũ cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng Liễu Thanh Duyệt chưa về, anh cũng không giúp nổi. Haizz. Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài. Trên đường hai người đều yên lặng. Sau khi vào trong nhà thông báo, Hàn Thất Thất liền bắt đầu lái như điên. Chỉ trong một tiếng rưỡi, chiếc xe đã vào đến thành phố Tĩnh Châu. Hàn Thất Thất dừng xe bên lề đường, vội vàng nói: "Anh bận gì thì đi làm đi, tôi về nhà xem đã". Trương Minh Vũ gật đầu nói: "Có chuyện gì thì gọi cho tôi". Hàn Thất Thất đáp một tiếng. Trương Minh Vũ đẩy cửa, xuống xe. Hàn Thất Thất lái xe lao đi vun vút. Trương Minh Vũ lặng lẽ nhìn. Một lúc sau chiếc xe biến mất khỏi tầm nhìn, Trương Minh Vũ mới không nhìn nữa. Hy vọng không sao... Trương Minh Vũ không suy nghĩ về chuyện này nữa, anh nhìn quanh. Đây là trung tâm thành phố Tĩnh Châu, rất náo nhiệt. Phồn hoa hơn Hoa Châu nhiều. Người đến người đi, đông đúc vô cùng. Nhưng vừa đến anh có hơi hoang mang. Làm gì giờ? Anh đến đây chỉ muốn xây dựng nền móng. Ít nhất xây dựng khách sạn Hồng Thái. Như vậy, đợi đến khi quay về Hoa Châu, anh có thể để Vương Vũ Nam và Trần ThắngNam phái người qua đây.
"Anh..."
Hàn Thất Thất trợn trừng mắt, nói: "Ai quản anh chứ, đúng là tôi bao đồng quá mà!"
Nói xong cô ta liền quay người rời đi.
Trương Minh Vũ vội vàng đi theo.
Hàn Thất Thất lại lái xe về nhà họ Hàn một chuyến.
Hai người nhanh chóng lên đường.
Giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện ra mấy ngày trước Chu Cửu Yến cũng bị bệnh, ở Hoa Châu không ai chữa được.
Nên mới về Tĩnh Châu.
Nhưng ở Tĩnh Châu vẫn không chữa được, cơ thể ngày càng yếu.
Hàn Thất Thất vô cùng lo lắng.
Trương Minh Vũ cũng cảm thấy khó chịu.
Nhưng Liễu Thanh Duyệt chưa về, anh cũng không giúp nổi.
Haizz.
Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài.
Trên đường hai người đều yên lặng.
Sau khi vào trong nhà thông báo, Hàn Thất Thất liền bắt đầu lái như điên.
Chỉ trong một tiếng rưỡi, chiếc xe đã vào đến thành phố Tĩnh Châu.
Hàn Thất Thất dừng xe bên lề đường, vội vàng nói: "Anh bận gì thì đi làm đi, tôi về nhà xem đã".
Trương Minh Vũ gật đầu nói: "Có chuyện gì thì gọi cho tôi".
Hàn Thất Thất đáp một tiếng.
Trương Minh Vũ đẩy cửa, xuống xe.
Hàn Thất Thất lái xe lao đi vun vút.
Trương Minh Vũ lặng lẽ nhìn.
Một lúc sau chiếc xe biến mất khỏi tầm nhìn, Trương Minh Vũ mới không nhìn nữa.
Hy vọng không sao...
Trương Minh Vũ không suy nghĩ về chuyện này nữa, anh nhìn quanh.
Đây là trung tâm thành phố Tĩnh Châu, rất náo nhiệt.
Phồn hoa hơn Hoa Châu nhiều.
Người đến người đi, đông đúc vô cùng.
Nhưng vừa đến anh có hơi hoang mang.
Làm gì giờ?
Anh đến đây chỉ muốn xây dựng nền móng.
Ít nhất xây dựng khách sạn Hồng Thái.
Như vậy, đợi đến khi quay về Hoa Châu, anh có thể để Vương Vũ Nam và Trần Thắng
Nam phái người qua đây.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Anh..." Hàn Thất Thất trợn trừng mắt, nói: "Ai quản anh chứ, đúng là tôi bao đồng quá mà!" Nói xong cô ta liền quay người rời đi. Trương Minh Vũ vội vàng đi theo. Hàn Thất Thất lại lái xe về nhà họ Hàn một chuyến. Hai người nhanh chóng lên đường. Giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện ra mấy ngày trước Chu Cửu Yến cũng bị bệnh, ở Hoa Châu không ai chữa được. Nên mới về Tĩnh Châu. Nhưng ở Tĩnh Châu vẫn không chữa được, cơ thể ngày càng yếu. Hàn Thất Thất vô cùng lo lắng. Trương Minh Vũ cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng Liễu Thanh Duyệt chưa về, anh cũng không giúp nổi. Haizz. Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài. Trên đường hai người đều yên lặng. Sau khi vào trong nhà thông báo, Hàn Thất Thất liền bắt đầu lái như điên. Chỉ trong một tiếng rưỡi, chiếc xe đã vào đến thành phố Tĩnh Châu. Hàn Thất Thất dừng xe bên lề đường, vội vàng nói: "Anh bận gì thì đi làm đi, tôi về nhà xem đã". Trương Minh Vũ gật đầu nói: "Có chuyện gì thì gọi cho tôi". Hàn Thất Thất đáp một tiếng. Trương Minh Vũ đẩy cửa, xuống xe. Hàn Thất Thất lái xe lao đi vun vút. Trương Minh Vũ lặng lẽ nhìn. Một lúc sau chiếc xe biến mất khỏi tầm nhìn, Trương Minh Vũ mới không nhìn nữa. Hy vọng không sao... Trương Minh Vũ không suy nghĩ về chuyện này nữa, anh nhìn quanh. Đây là trung tâm thành phố Tĩnh Châu, rất náo nhiệt. Phồn hoa hơn Hoa Châu nhiều. Người đến người đi, đông đúc vô cùng. Nhưng vừa đến anh có hơi hoang mang. Làm gì giờ? Anh đến đây chỉ muốn xây dựng nền móng. Ít nhất xây dựng khách sạn Hồng Thái. Như vậy, đợi đến khi quay về Hoa Châu, anh có thể để Vương Vũ Nam và Trần ThắngNam phái người qua đây.