Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1228

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mọi người lập tức ngẩn ra.  Cô gái này đi cùng Trương Minh Vũ mà?  Nhưng ngay sau đó, bọn họ đều hiểu.  Lục Chính Minh để mắt tới cô gái này rồi!  Trương Minh Vũ thản nhiên đáp: "Mày có ý gì?"  Lục Chính Minh đưa mắt quan sát Trương Minh Vũ từ đầu đến chân một lượt.  Từ trên xuống dưới, toàn thứ hàng vỉa hè...  Lục Chính Minh cười lạnh một tiếng, thong dong nói: "Không có ý gì, mày cứ việc đi, để người đẹp này lại đây".  "Khách tới tiêu tiền ở quán bar của tao, chúng tao có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho khách".  Trương Minh Vũ cười lạnh, ung dung hỏi lại: "Nếu tao không chịu thì sao?"  Không chịu?  Đám đông quanh đó lập tức lộ vẻ giễu cợt.  Đang ở Tĩnh Châu mà dám nói năng với cậu ấm nhà họ Lục như thế?  Chán sống rồi sao?  Bọn anh Hổ thì Trương Minh Vũ còn có ý xử lí khéo léo một chút.  Nhưng cái loại lưu manh sắc dục đầy đầu thế này, Trương Minh Vũ không muốn nương tay.  Lục Chính Minh chau mày, giễu cợt: "Ranh con, ở Tĩnh Châu này không có mấy người dám phản đối lời tao, biết không hả?"  Trương Minh Vũ bèn cười nói: "Tao tới đây, vậy có rồi đấy".  Giọng anh bình thản như không mà lại khí phách vô cùng.  Ha ha!  Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo không kiêng nể.  Bọn họ nhìn Trương Minh Vũ, ánh mắt đầy châm chọc.  Thật đúng là không biết trời cao đất rộng!  Lục Chính Minh híp mắt, lạnh lùng nói: "Thằng ranh kia, mày đang đùa với lửa đấy!"  Trương Minh Vũ lạnh nhạt bảo: "Thôi đi, lề mà lề mề làm gì, mày muốn cô ấy chứ gì?"  "Đánh gục được tao, cô ấy sẽ là của mày".  "Nếu không thể đánh gục tao, tao sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  Loại người này không thể nương tay.  Bằng không, không biết còn có bao nhiêu cuộc đời thiếu nữ tan nát dưới tay bọn chúng!  Ha ha ha!  Anh vừa nói xong, đám đông lại cười vang.  Người này đúng là một gã điên!  Không biết bên phe cậu Lục có bao nhiêu người sao?  Ai nấy sáng rực mắt, giễu cợt nhìn Trương Minh Vũ. Một tia giận dữ thoáng lóe lên trong mắt Lục Chính Minh, hắn ta chầm chậm nói: "Hừ, cho mày một con đường sống lại khôngchịu đi, vậy thì chớ có trách tao!"  

Mọi người lập tức ngẩn ra.  

Cô gái này đi cùng Trương Minh Vũ mà?  

Nhưng ngay sau đó, bọn họ đều hiểu.  

Lục Chính Minh để mắt tới cô gái này rồi!  

Trương Minh Vũ thản nhiên đáp: "Mày có ý gì?"  

Lục Chính Minh đưa mắt quan sát Trương Minh Vũ từ đầu đến chân một lượt.  

Từ trên xuống dưới, toàn thứ hàng vỉa hè...  

Lục Chính Minh cười lạnh một tiếng, thong dong nói: "Không có ý gì, mày cứ việc đi, để người đẹp này lại đây".  

"Khách tới tiêu tiền ở quán bar của tao, chúng tao có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho khách".  

Trương Minh Vũ cười lạnh, ung dung hỏi lại: "Nếu tao không chịu thì sao?"  

Không chịu?  

Đám đông quanh đó lập tức lộ vẻ giễu cợt.  

Đang ở Tĩnh Châu mà dám nói năng với cậu ấm nhà họ Lục như thế?  

Chán sống rồi sao?  

Bọn anh Hổ thì Trương Minh Vũ còn có ý xử lí khéo léo một chút.  

Nhưng cái loại lưu manh sắc dục đầy đầu thế này, Trương Minh Vũ không muốn nương tay.  

Lục Chính Minh chau mày, giễu cợt: "Ranh con, ở Tĩnh Châu này không có mấy người dám phản đối lời tao, biết không hả?"  

Trương Minh Vũ bèn cười nói: "Tao tới đây, vậy có rồi đấy".  

Giọng anh bình thản như không mà lại khí phách vô cùng.  

Ha ha!  

Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo không kiêng nể.  

Bọn họ nhìn Trương Minh Vũ, ánh mắt đầy châm chọc.  

Thật đúng là không biết trời cao đất rộng!  

Lục Chính Minh híp mắt, lạnh lùng nói: "Thằng ranh kia, mày đang đùa với lửa đấy!"  

Trương Minh Vũ lạnh nhạt bảo: "Thôi đi, lề mà lề mề làm gì, mày muốn cô ấy chứ gì?"  

"Đánh gục được tao, cô ấy sẽ là của mày".  

"Nếu không thể đánh gục tao, tao sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  

Loại người này không thể nương tay.  

Bằng không, không biết còn có bao nhiêu cuộc đời thiếu nữ tan nát dưới tay bọn chúng!  

Ha ha ha!  

Anh vừa nói xong, đám đông lại cười vang.  

Người này đúng là một gã điên!  

Không biết bên phe cậu Lục có bao nhiêu người sao?  

Ai nấy sáng rực mắt, giễu cợt nhìn Trương Minh Vũ. 

Một tia giận dữ thoáng lóe lên trong mắt Lục Chính Minh, hắn ta chầm chậm nói: "Hừ, cho mày một con đường sống lại không

chịu đi, vậy thì chớ có trách tao!"  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mọi người lập tức ngẩn ra.  Cô gái này đi cùng Trương Minh Vũ mà?  Nhưng ngay sau đó, bọn họ đều hiểu.  Lục Chính Minh để mắt tới cô gái này rồi!  Trương Minh Vũ thản nhiên đáp: "Mày có ý gì?"  Lục Chính Minh đưa mắt quan sát Trương Minh Vũ từ đầu đến chân một lượt.  Từ trên xuống dưới, toàn thứ hàng vỉa hè...  Lục Chính Minh cười lạnh một tiếng, thong dong nói: "Không có ý gì, mày cứ việc đi, để người đẹp này lại đây".  "Khách tới tiêu tiền ở quán bar của tao, chúng tao có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho khách".  Trương Minh Vũ cười lạnh, ung dung hỏi lại: "Nếu tao không chịu thì sao?"  Không chịu?  Đám đông quanh đó lập tức lộ vẻ giễu cợt.  Đang ở Tĩnh Châu mà dám nói năng với cậu ấm nhà họ Lục như thế?  Chán sống rồi sao?  Bọn anh Hổ thì Trương Minh Vũ còn có ý xử lí khéo léo một chút.  Nhưng cái loại lưu manh sắc dục đầy đầu thế này, Trương Minh Vũ không muốn nương tay.  Lục Chính Minh chau mày, giễu cợt: "Ranh con, ở Tĩnh Châu này không có mấy người dám phản đối lời tao, biết không hả?"  Trương Minh Vũ bèn cười nói: "Tao tới đây, vậy có rồi đấy".  Giọng anh bình thản như không mà lại khí phách vô cùng.  Ha ha!  Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo không kiêng nể.  Bọn họ nhìn Trương Minh Vũ, ánh mắt đầy châm chọc.  Thật đúng là không biết trời cao đất rộng!  Lục Chính Minh híp mắt, lạnh lùng nói: "Thằng ranh kia, mày đang đùa với lửa đấy!"  Trương Minh Vũ lạnh nhạt bảo: "Thôi đi, lề mà lề mề làm gì, mày muốn cô ấy chứ gì?"  "Đánh gục được tao, cô ấy sẽ là của mày".  "Nếu không thể đánh gục tao, tao sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  Loại người này không thể nương tay.  Bằng không, không biết còn có bao nhiêu cuộc đời thiếu nữ tan nát dưới tay bọn chúng!  Ha ha ha!  Anh vừa nói xong, đám đông lại cười vang.  Người này đúng là một gã điên!  Không biết bên phe cậu Lục có bao nhiêu người sao?  Ai nấy sáng rực mắt, giễu cợt nhìn Trương Minh Vũ. Một tia giận dữ thoáng lóe lên trong mắt Lục Chính Minh, hắn ta chầm chậm nói: "Hừ, cho mày một con đường sống lại khôngchịu đi, vậy thì chớ có trách tao!"  

Chương 1228