Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1231

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhếch mép cười nói: "Tao đã nói, sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  Nghe anh nhắc lại câu đó, Lục Chính Minh run bắn người lên.  Tất cả đều bối rối nhìn Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ cúi người, hạ giọng nói khẽ: "Lần này... phải nhớ kĩ một chút".  Anh vừa dứt lời, con ngươi của Lục Chính Minh chợt co rút lại.  Roẹt!  Bỗng có một âm thanh cực kì chói tai vang lên.  Áo của Lục Chính Minh đã bị Trương Minh Vũ xé rách toạc.  Roẹt!  Lại một âm thanh chói tai nữa.  Đám đông vây quanh đó đều đã trợn tròn mắt.  Thật quá hung tàn!  Lục Chính Minh hốt hoảng muốn né người nhưng hoàn toàn không có bất kì tác dụng gì.  Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng lạnh.  Loại người này là đáng ghê tởm nhất!  Những âm thanh chói tai lại vang lên liên tiếp.  Chỉ vài giây, trên người Lục Chính Minh chỉ còn lại một chiếc q**n l*t.  Lục Chính Minh đã choáng váng cả người.  Những kẻ đứng quanh đó cũng trợn tròn cả mắt.  Trương Minh Vũ cười lạnh, giễu cợt: "Khoe cậu em ra xem nào!"  Lục Chính Minh sợ hãi cầu khẩn: "Đừng... Đừng... Đừng làm thế!"  Roẹt!  Khắp nơi chìm trong bầu không khí lặng ngắt như tờ.  Trương Minh Vũ xong việc, yên lặng xoay người.  Anh đi tới, đỡ Hàn Thất Thất dậy, thong dong bỏ đi dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông.  Lục Chính Minh bịt chặt th*n d***, ánh mắt âm trầm tột cùng.  Mày cứ chờ đấy!  Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất nhanh chóng ngồi vào taxi.  Vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ, Trương Minh Vũ không quá để tâm.  Uống hơi quá chén, không thể lái xe về.  Sau khi nghĩ kĩ, anh đành quyết định về khách sạn Đình Lập.  Hàn Thất Thất đã chuếnh choáng không biết gì nữa.  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nhìn cô ta. Uống hăng như thế... thật sự có thể giúp nhẹ lòng? Hai người lảo đảo vào khách sạn. Trương Minh Vũ vốn định thuê hai phòng, nhưng Hàn Thất Thất lạikhông mang thẻ căn cước. 

Trương Minh Vũ nhếch mép cười nói: "Tao đã nói, sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  

Nghe anh nhắc lại câu đó, Lục Chính Minh run bắn người lên.  

Tất cả đều bối rối nhìn Trương Minh Vũ.  

Trương Minh Vũ cúi người, hạ giọng nói khẽ: "Lần này... phải nhớ kĩ một chút".  

Anh vừa dứt lời, con ngươi của Lục Chính Minh chợt co rút lại.  

Roẹt!  

Bỗng có một âm thanh cực kì chói tai vang lên.  

Áo của Lục Chính Minh đã bị Trương Minh Vũ xé rách toạc.  

Roẹt!  

Lại một âm thanh chói tai nữa.  

Đám đông vây quanh đó đều đã trợn tròn mắt.  

Thật quá hung tàn!  

Lục Chính Minh hốt hoảng muốn né người nhưng hoàn toàn không có bất kì tác dụng gì.  

Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng lạnh.  

Loại người này là đáng ghê tởm nhất!  

Những âm thanh chói tai lại vang lên liên tiếp.  

Chỉ vài giây, trên người Lục Chính Minh chỉ còn lại một chiếc q**n l*t.  

Lục Chính Minh đã choáng váng cả người.  

Những kẻ đứng quanh đó cũng trợn tròn cả mắt.  

Trương Minh Vũ cười lạnh, giễu cợt: "Khoe cậu em ra xem nào!"  

Lục Chính Minh sợ hãi cầu khẩn: "Đừng... Đừng... Đừng làm thế!"  

Roẹt!  

Khắp nơi chìm trong bầu không khí lặng ngắt như tờ.  

Trương Minh Vũ xong việc, yên lặng xoay người.  

Anh đi tới, đỡ Hàn Thất Thất dậy, thong dong bỏ đi dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông.  

Lục Chính Minh bịt chặt th*n d***, ánh mắt âm trầm tột cùng.  

Mày cứ chờ đấy!  

Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất nhanh chóng ngồi vào taxi.  

Vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ, Trương Minh Vũ không quá để tâm.  

Uống hơi quá chén, không thể lái xe về.  

Sau khi nghĩ kĩ, anh đành quyết định về khách sạn Đình Lập.  

Hàn Thất Thất đã chuếnh choáng không biết gì nữa.  

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nhìn cô ta. 

Uống hăng như thế... thật sự có thể giúp nhẹ lòng? 

Hai người lảo đảo vào khách sạn. 

Trương Minh Vũ vốn định thuê hai phòng, nhưng Hàn Thất Thất lại

không mang thẻ căn cước. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhếch mép cười nói: "Tao đã nói, sẽ cho mày một lần mất mặt nhớ đời".  Nghe anh nhắc lại câu đó, Lục Chính Minh run bắn người lên.  Tất cả đều bối rối nhìn Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ cúi người, hạ giọng nói khẽ: "Lần này... phải nhớ kĩ một chút".  Anh vừa dứt lời, con ngươi của Lục Chính Minh chợt co rút lại.  Roẹt!  Bỗng có một âm thanh cực kì chói tai vang lên.  Áo của Lục Chính Minh đã bị Trương Minh Vũ xé rách toạc.  Roẹt!  Lại một âm thanh chói tai nữa.  Đám đông vây quanh đó đều đã trợn tròn mắt.  Thật quá hung tàn!  Lục Chính Minh hốt hoảng muốn né người nhưng hoàn toàn không có bất kì tác dụng gì.  Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng lạnh.  Loại người này là đáng ghê tởm nhất!  Những âm thanh chói tai lại vang lên liên tiếp.  Chỉ vài giây, trên người Lục Chính Minh chỉ còn lại một chiếc q**n l*t.  Lục Chính Minh đã choáng váng cả người.  Những kẻ đứng quanh đó cũng trợn tròn cả mắt.  Trương Minh Vũ cười lạnh, giễu cợt: "Khoe cậu em ra xem nào!"  Lục Chính Minh sợ hãi cầu khẩn: "Đừng... Đừng... Đừng làm thế!"  Roẹt!  Khắp nơi chìm trong bầu không khí lặng ngắt như tờ.  Trương Minh Vũ xong việc, yên lặng xoay người.  Anh đi tới, đỡ Hàn Thất Thất dậy, thong dong bỏ đi dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông.  Lục Chính Minh bịt chặt th*n d***, ánh mắt âm trầm tột cùng.  Mày cứ chờ đấy!  Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất nhanh chóng ngồi vào taxi.  Vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ, Trương Minh Vũ không quá để tâm.  Uống hơi quá chén, không thể lái xe về.  Sau khi nghĩ kĩ, anh đành quyết định về khách sạn Đình Lập.  Hàn Thất Thất đã chuếnh choáng không biết gì nữa.  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nhìn cô ta. Uống hăng như thế... thật sự có thể giúp nhẹ lòng? Hai người lảo đảo vào khách sạn. Trương Minh Vũ vốn định thuê hai phòng, nhưng Hàn Thất Thất lạikhông mang thẻ căn cước. 

Chương 1231