Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1237

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Cô là bạn gái anh Trương Minh Vũ đúng không?"  Nói đoạn, cô ta chìa tay về phía Hàn Thất Thất.  Hàn Thất Thất lập tức ngơ ngẩn.  Bạn gái?Trương Minh Vũ không nhịn được, khóe miệng cũng giật nhẹ một cái.  Nói nhảm cái gì vậy chứ...  Quan Na vẫn không phát hiện bất cứ điều gì khác lạ, chỉ khách khí vươn tay.  Hàn Thất Thất cũng ngơ ngác nhấc tay, bắt tay Quan Na.  Trông như thể... thầm chấp nhận điều đó.  Trương Minh Vũ bối rối nhìn họ.  Hồi lâu sau, Hàn Thất Thất mới tỉnh táo lại.  Bạn gái...  Nhưng Hàn Thất Thất lại không nghĩ nhiều về điều đó mà còn đang kinh ngạc vì câu nói đầu tiên của Quan Na.  Trương Minh Vũ là ông chủ của cô ta?  Hàn Thất Thất nghi hoặc hỏi: "Sao anh lại thành ông chủ của nơi này rồi?"  Trương Minh Vũ cười đáp: "Chuyện vừa xảy ra tối qua ấy mà".  Hả?  Hàn Thất Thất vẫn bối rối.  Trương Minh Vũ lại nói thêm: "Cô cũng có mặt ở đây rồi, chúng ta tranh thủ thiết kế sơ bộ cho khách sạn đi".  "Sửa chữa lại, theo phong cách Hồng Thái ấy".  Hừ!  Hàn Thất Thất hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng không phản đối.  Trương Minh Vũ cũng không quá để ý.  Lúc này, vấn đề quan trọng nhất là... Chu Vân Phong.  Trương Minh Vũ cười bảo: "À đúng rồi, còn một việc này cần cô hỗ trợ đấy".  Hàn Thất Thất chau mày, hỏi: "Chuyện gì thế?"  Trương Minh Vũ nói: "Cô có thể báo với Chu Vân Phong một tiếng, bảo người của anh ta đừng nhằm vào khách sạn của chúng ta nữa, được chứ?"  Quan Na bối rối nhìn họ.  Bảo Hàn Thất Thất đi nói?  Hàn Thất Thất khoanh tay trước ngực, kiêu căng nói: "Dựa vào đâu mà tôi phải giúp anh?"  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  Suy nghĩ một chút, anh mới cười bảo: "Cô chính là nhà thiết kế hàng đầu của công ty chúng ta mà, khách sạn này cũng là sản nghiệp của chúng ta, cô coi việc này như là một cống hiến cho công ty vậy".  "Thế nào?"  Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu kì nói: "Nhưng đây không phải công việc trong phạm vi chức vụ của tôi, đúng không?"  Trương Minh Vũ há miệng, nhưng không biếtnên nói tiếp thế nào. 

"Cô là bạn gái anh Trương Minh Vũ đúng không?"  

Nói đoạn, cô ta chìa tay về phía Hàn Thất Thất.  

Hàn Thất Thất lập tức ngơ ngẩn.  

Bạn gái?

Trương Minh Vũ không nhịn được, khóe miệng cũng giật nhẹ một cái.  

Nói nhảm cái gì vậy chứ...  

Quan Na vẫn không phát hiện bất cứ điều gì khác lạ, chỉ khách khí vươn tay.  

Hàn Thất Thất cũng ngơ ngác nhấc tay, bắt tay Quan Na.  

Trông như thể... thầm chấp nhận điều đó.  

Trương Minh Vũ bối rối nhìn họ.  

Hồi lâu sau, Hàn Thất Thất mới tỉnh táo lại.  

Bạn gái...  

Nhưng Hàn Thất Thất lại không nghĩ nhiều về điều đó mà còn đang kinh ngạc vì câu nói đầu tiên của Quan Na.  

Trương Minh Vũ là ông chủ của cô ta?  

Hàn Thất Thất nghi hoặc hỏi: "Sao anh lại thành ông chủ của nơi này rồi?"  

Trương Minh Vũ cười đáp: "Chuyện vừa xảy ra tối qua ấy mà".  

Hả?  

Hàn Thất Thất vẫn bối rối.  

Trương Minh Vũ lại nói thêm: "Cô cũng có mặt ở đây rồi, chúng ta tranh thủ thiết kế sơ bộ cho khách sạn đi".  

"Sửa chữa lại, theo phong cách Hồng Thái ấy".  

Hừ!  

Hàn Thất Thất hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng không phản đối.  

Trương Minh Vũ cũng không quá để ý.  

Lúc này, vấn đề quan trọng nhất là... Chu Vân Phong.  

Trương Minh Vũ cười bảo: "À đúng rồi, còn một việc này cần cô hỗ trợ đấy".  

Hàn Thất Thất chau mày, hỏi: "Chuyện gì thế?"  

Trương Minh Vũ nói: "Cô có thể báo với Chu Vân Phong một tiếng, bảo người của anh ta đừng nhằm vào khách sạn của chúng ta nữa, được chứ?"  

Quan Na bối rối nhìn họ.  

Bảo Hàn Thất Thất đi nói?  

Hàn Thất Thất khoanh tay trước ngực, kiêu căng nói: "Dựa vào đâu mà tôi phải giúp anh?"  

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  

Suy nghĩ một chút, anh mới cười bảo: "Cô chính là nhà thiết kế hàng đầu của công ty chúng ta mà, khách sạn này cũng là sản nghiệp của chúng ta, cô coi việc này như là một cống hiến cho công ty vậy".  

"Thế nào?"  

Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu kì nói: "Nhưng đây không phải công việc trong phạm vi chức vụ của tôi, đúng không?"  

Trương Minh Vũ há miệng, nhưng không biết

nên nói tiếp thế nào. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Cô là bạn gái anh Trương Minh Vũ đúng không?"  Nói đoạn, cô ta chìa tay về phía Hàn Thất Thất.  Hàn Thất Thất lập tức ngơ ngẩn.  Bạn gái?Trương Minh Vũ không nhịn được, khóe miệng cũng giật nhẹ một cái.  Nói nhảm cái gì vậy chứ...  Quan Na vẫn không phát hiện bất cứ điều gì khác lạ, chỉ khách khí vươn tay.  Hàn Thất Thất cũng ngơ ngác nhấc tay, bắt tay Quan Na.  Trông như thể... thầm chấp nhận điều đó.  Trương Minh Vũ bối rối nhìn họ.  Hồi lâu sau, Hàn Thất Thất mới tỉnh táo lại.  Bạn gái...  Nhưng Hàn Thất Thất lại không nghĩ nhiều về điều đó mà còn đang kinh ngạc vì câu nói đầu tiên của Quan Na.  Trương Minh Vũ là ông chủ của cô ta?  Hàn Thất Thất nghi hoặc hỏi: "Sao anh lại thành ông chủ của nơi này rồi?"  Trương Minh Vũ cười đáp: "Chuyện vừa xảy ra tối qua ấy mà".  Hả?  Hàn Thất Thất vẫn bối rối.  Trương Minh Vũ lại nói thêm: "Cô cũng có mặt ở đây rồi, chúng ta tranh thủ thiết kế sơ bộ cho khách sạn đi".  "Sửa chữa lại, theo phong cách Hồng Thái ấy".  Hừ!  Hàn Thất Thất hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng không phản đối.  Trương Minh Vũ cũng không quá để ý.  Lúc này, vấn đề quan trọng nhất là... Chu Vân Phong.  Trương Minh Vũ cười bảo: "À đúng rồi, còn một việc này cần cô hỗ trợ đấy".  Hàn Thất Thất chau mày, hỏi: "Chuyện gì thế?"  Trương Minh Vũ nói: "Cô có thể báo với Chu Vân Phong một tiếng, bảo người của anh ta đừng nhằm vào khách sạn của chúng ta nữa, được chứ?"  Quan Na bối rối nhìn họ.  Bảo Hàn Thất Thất đi nói?  Hàn Thất Thất khoanh tay trước ngực, kiêu căng nói: "Dựa vào đâu mà tôi phải giúp anh?"  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  Suy nghĩ một chút, anh mới cười bảo: "Cô chính là nhà thiết kế hàng đầu của công ty chúng ta mà, khách sạn này cũng là sản nghiệp của chúng ta, cô coi việc này như là một cống hiến cho công ty vậy".  "Thế nào?"  Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu kì nói: "Nhưng đây không phải công việc trong phạm vi chức vụ của tôi, đúng không?"  Trương Minh Vũ há miệng, nhưng không biếtnên nói tiếp thế nào. 

Chương 1237