Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1274

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Haiz.  Ông Phùng lắc đầu chán nản.  Trái tim ông cụ Chu thót lên.  Trương Minh Vũ không kiềm được nhíu mày.  Rốt cuộc quan hệ trong cái nhà này là sao đây?  Loạn quá.  Rầm!  Ông cụ Chu ngồi phịch xuống ghế.  Vẻ mặt của những người khác trong nhà họ Chu chẳng ai giống nhau, thấy rõ tình hình ở đây rất loạn.  Ông cụ Chu tỏ ra đau đớn: "Tội cho con gái tôi quá!"  Chu Thiên Minh lạnh lùng lên tiếng: "Hừ, nếu không tại nó thì nhà họ Chu chúng ta đã trở thành gia tộc bậc nhất Tĩnh Châu rồi!"  Ánh mắt ông ta lạnh như băng.  "Láo toét!"  "Câm miệng!"  Hai giọng nói đồng thời vang lên.  Một giọng già nua.  Một giọng trẻ đầy phẫn nộ.  Ông cụ Chu sừng sộ: "Dù thế nào nó cũng là em gái anh mà!"  Hừ!  Chu Thiên Minh bực bội hừ một tiếng, không nói gì thêm.  Lửa giận hừng hực trong mắt Hàn Thất Thất.  Thật là quá đáng!  Một lúc sau, cô ta nũng nịu nói: "Ông ngoại ơi, cháu muốn đưa mẹ cháu về nhà, bọn cháu không muốn sống ở đây đâu".  Nhưng cô ta vừa nói xong thì Chu Thiên Minh quát lớn: "Đừng có hòng!"  "Cửu Yến là tội đồ của nhà họ Chu, theo như gia quy trước giờ của gia đình thì nó phải chết rục trong nhà!"  "Sau đó bài vị đặt ở khu tội nhân trong từ đường, sám hối nghìn thu!"  Giọng điệu ông ta đầy căm giận!  Tia lạnh lùng xẹt qua trong mắt Hàn Thất Thất.  Sám hối nghìn thu?  Trương Minh Vũ cũng tỏ ra không đồng tình.  Nhà họ Chu này đúng là quá đáng!  Ông cụ Chu lạnh lùng bác bỏ: "Nó còn chưa chết đâu! Anh nói nhăng cuội gì đấy!" Chu Thiên Minh cúi đầu, ra vẻ lễ phép: "Thưa bố, đến ông Phùng cũng nói Cửu Yến không sống được bao lâu nữa, chẳng nhẽ còn có cáchgì cứu được nó sao ạ?" 

Haiz.  

Ông Phùng lắc đầu chán nản.  

Trái tim ông cụ Chu thót lên.  

Trương Minh Vũ không kiềm được nhíu mày.  

Rốt cuộc quan hệ trong cái nhà này là sao đây?  

Loạn quá.  

Rầm!  

Ông cụ Chu ngồi phịch xuống ghế.  

Vẻ mặt của những người khác trong nhà họ Chu chẳng ai giống nhau, thấy rõ tình hình ở đây rất loạn.  

Ông cụ Chu tỏ ra đau đớn: "Tội cho con gái tôi quá!"  

Chu Thiên Minh lạnh lùng lên tiếng: "Hừ, nếu không tại nó thì nhà họ Chu chúng ta đã trở thành gia tộc bậc nhất Tĩnh Châu rồi!"  

Ánh mắt ông ta lạnh như băng.  

"Láo toét!"  

"Câm miệng!"  

Hai giọng nói đồng thời vang lên.  

Một giọng già nua.  

Một giọng trẻ đầy phẫn nộ.  

Ông cụ Chu sừng sộ: "Dù thế nào nó cũng là em gái anh mà!"  

Hừ!  

Chu Thiên Minh bực bội hừ một tiếng, không nói gì thêm.  

Lửa giận hừng hực trong mắt Hàn Thất Thất.  

Thật là quá đáng!  

Một lúc sau, cô ta nũng nịu nói: "Ông ngoại ơi, cháu muốn đưa mẹ cháu về nhà, bọn cháu không muốn sống ở đây đâu".  

Nhưng cô ta vừa nói xong thì Chu Thiên Minh quát lớn: "Đừng có hòng!"  

"Cửu Yến là tội đồ của nhà họ Chu, theo như gia quy trước giờ của gia đình thì nó phải chết rục trong nhà!"  

"Sau đó bài vị đặt ở khu tội nhân trong từ đường, sám hối nghìn thu!"  

Giọng điệu ông ta đầy căm giận!  

Tia lạnh lùng xẹt qua trong mắt Hàn Thất Thất.  

Sám hối nghìn thu?  

Trương Minh Vũ cũng tỏ ra không đồng tình.  

Nhà họ Chu này đúng là quá đáng!  

Ông cụ Chu lạnh lùng bác bỏ: "Nó còn chưa chết đâu! Anh nói nhăng cuội gì đấy!" 

Chu Thiên Minh cúi đầu, ra vẻ lễ phép: "Thưa bố, đến ông Phùng cũng nói Cửu Yến không sống được bao lâu nữa, chẳng nhẽ còn có cách

gì cứu được nó sao ạ?" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Haiz.  Ông Phùng lắc đầu chán nản.  Trái tim ông cụ Chu thót lên.  Trương Minh Vũ không kiềm được nhíu mày.  Rốt cuộc quan hệ trong cái nhà này là sao đây?  Loạn quá.  Rầm!  Ông cụ Chu ngồi phịch xuống ghế.  Vẻ mặt của những người khác trong nhà họ Chu chẳng ai giống nhau, thấy rõ tình hình ở đây rất loạn.  Ông cụ Chu tỏ ra đau đớn: "Tội cho con gái tôi quá!"  Chu Thiên Minh lạnh lùng lên tiếng: "Hừ, nếu không tại nó thì nhà họ Chu chúng ta đã trở thành gia tộc bậc nhất Tĩnh Châu rồi!"  Ánh mắt ông ta lạnh như băng.  "Láo toét!"  "Câm miệng!"  Hai giọng nói đồng thời vang lên.  Một giọng già nua.  Một giọng trẻ đầy phẫn nộ.  Ông cụ Chu sừng sộ: "Dù thế nào nó cũng là em gái anh mà!"  Hừ!  Chu Thiên Minh bực bội hừ một tiếng, không nói gì thêm.  Lửa giận hừng hực trong mắt Hàn Thất Thất.  Thật là quá đáng!  Một lúc sau, cô ta nũng nịu nói: "Ông ngoại ơi, cháu muốn đưa mẹ cháu về nhà, bọn cháu không muốn sống ở đây đâu".  Nhưng cô ta vừa nói xong thì Chu Thiên Minh quát lớn: "Đừng có hòng!"  "Cửu Yến là tội đồ của nhà họ Chu, theo như gia quy trước giờ của gia đình thì nó phải chết rục trong nhà!"  "Sau đó bài vị đặt ở khu tội nhân trong từ đường, sám hối nghìn thu!"  Giọng điệu ông ta đầy căm giận!  Tia lạnh lùng xẹt qua trong mắt Hàn Thất Thất.  Sám hối nghìn thu?  Trương Minh Vũ cũng tỏ ra không đồng tình.  Nhà họ Chu này đúng là quá đáng!  Ông cụ Chu lạnh lùng bác bỏ: "Nó còn chưa chết đâu! Anh nói nhăng cuội gì đấy!" Chu Thiên Minh cúi đầu, ra vẻ lễ phép: "Thưa bố, đến ông Phùng cũng nói Cửu Yến không sống được bao lâu nữa, chẳng nhẽ còn có cáchgì cứu được nó sao ạ?" 

Chương 1274