Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1289

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tập trung xoa bóp.  “Ưm…”  Liễu Thanh Duyệt thoải mái kêu lên một tiếng.  Lông tóc trên người anh đều sắp dựng đứng hết cả lên!  Giọng này… đúng là đòi mạng mà!  Anh hít sâu một hơi, cố gắng dời mắt sang bên cạnh.  Không dám nhìn thẳng!  May mà Liễu Thanh Duyệt cũng không trêu chọc gì anh…  Một lát sau, cô ấy nhẹ giọng thì thầm: “Em trai thối, chị báo cho em một tin tốt nhé”.  Tin tốt sao?  Anh khẽ giật mình, hưng phấn dò hỏi: “Được thôi, tin tốt gì thế?”  Cô ấy mỉm cười đắc ý nói: “Một tháng sau chị sẽ đi Tịnh Châu. Đợi khi nào nhiệm vụ bên đó hoàn thành”.  “Là chị có thể trở về bầu bạn với em mãi mãi”.  Nghe thấy thế, anh lập tức ngừng tay lại.  Chị tư… sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?  Bầu bạn với anh mãi mãi?  Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, trong lòng mừng rỡ tột cùng!  “Thật sao?”  Anh kích động hô lên!  Không có các chị bên cạnh, anh vẫn luôn cảm thấy thật cô đơn.  Nhưng giờ đây…  Liễu Thanh Duyệt buồn bực đáp: “Đương nhiên rồi, sợ chị lừa em chắc?”  Trương Minh Vũ vui sướng tới mức cả người đều đang run rẩy!  Nhưng nội tâm của anh nhanh chóng bị nỗi đau xót thay thế.  Mấy năm nay, chắc chắn chị tư phải chịu rất nhiều cực khổ …  Mãi lâu sau, anh mới mỉm cười nói: “Chị tư vất vả rồi”.  Cô ấy nhoẻn miệng cười, ánh mắt xấu xa nói: “Nói suông vậy sao được. Chị cố gắng như vậy, em định làm gì để trả ơn cho chị đây?”  Hả?  Anh không khỏi sửng sốt.  Trả ơn?  Cô ấy kiêu ngạo nói: “Đợi đến lúc thích hợp, em sẽ biết chị đã tặng em bất ngờ lớn như thế nào!”  “Mau nói đi, định trả ơn chị kiểu gì đây?”  Mình vẫn còn bất ngờ gì nữa sao?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Nhưng còn trả ơn…  Anh nhếch miệng cười đáp: “Em chăm chị lúc về già nhé!” Liễu Thanh Duyệt giận dỗi sẵng giọng nói: “Em biến đi! Chị cần em chăm lúc già chắc? Chưa chắc em đãsống lâu bằng chị đâu!” 

Tập trung xoa bóp.  

“Ưm…”  

Liễu Thanh Duyệt thoải mái kêu lên một tiếng.  

Lông tóc trên người anh đều sắp dựng đứng hết cả lên!  

Giọng này… đúng là đòi mạng mà!  

Anh hít sâu một hơi, cố gắng dời mắt sang bên cạnh.  

Không dám nhìn thẳng!  

May mà Liễu Thanh Duyệt cũng không trêu chọc gì anh…  

Một lát sau, cô ấy nhẹ giọng thì thầm: “Em trai thối, chị báo cho em một tin tốt nhé”.  

Tin tốt sao?  

Anh khẽ giật mình, hưng phấn dò hỏi: “Được thôi, tin tốt gì thế?”  

Cô ấy mỉm cười đắc ý nói: “Một tháng sau chị sẽ đi Tịnh Châu. Đợi khi nào nhiệm vụ bên đó hoàn thành”.  

“Là chị có thể trở về bầu bạn với em mãi mãi”.  

Nghe thấy thế, anh lập tức ngừng tay lại.  

Chị tư… sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?  

Bầu bạn với anh mãi mãi?  

Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, trong lòng mừng rỡ tột cùng!  

“Thật sao?”  

Anh kích động hô lên!  

Không có các chị bên cạnh, anh vẫn luôn cảm thấy thật cô đơn.  

Nhưng giờ đây…  

Liễu Thanh Duyệt buồn bực đáp: “Đương nhiên rồi, sợ chị lừa em chắc?”  

Trương Minh Vũ vui sướng tới mức cả người đều đang run rẩy!  

Nhưng nội tâm của anh nhanh chóng bị nỗi đau xót thay thế.  

Mấy năm nay, chắc chắn chị tư phải chịu rất nhiều cực khổ …  

Mãi lâu sau, anh mới mỉm cười nói: “Chị tư vất vả rồi”.  

Cô ấy nhoẻn miệng cười, ánh mắt xấu xa nói: “Nói suông vậy sao được. Chị cố gắng như vậy, em định làm gì để trả ơn cho chị đây?”  

Hả?  

Anh không khỏi sửng sốt.  

Trả ơn?  

Cô ấy kiêu ngạo nói: “Đợi đến lúc thích hợp, em sẽ biết chị đã tặng em bất ngờ lớn như thế nào!”  

“Mau nói đi, định trả ơn chị kiểu gì đây?”  

Mình vẫn còn bất ngờ gì nữa sao?  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Nhưng còn trả ơn…  

Anh nhếch miệng cười đáp: “Em chăm chị lúc về già nhé!” 

Liễu Thanh Duyệt giận dỗi sẵng giọng nói: “Em biến đi! Chị cần em chăm lúc già chắc? Chưa chắc em đã

sống lâu bằng chị đâu!” 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tập trung xoa bóp.  “Ưm…”  Liễu Thanh Duyệt thoải mái kêu lên một tiếng.  Lông tóc trên người anh đều sắp dựng đứng hết cả lên!  Giọng này… đúng là đòi mạng mà!  Anh hít sâu một hơi, cố gắng dời mắt sang bên cạnh.  Không dám nhìn thẳng!  May mà Liễu Thanh Duyệt cũng không trêu chọc gì anh…  Một lát sau, cô ấy nhẹ giọng thì thầm: “Em trai thối, chị báo cho em một tin tốt nhé”.  Tin tốt sao?  Anh khẽ giật mình, hưng phấn dò hỏi: “Được thôi, tin tốt gì thế?”  Cô ấy mỉm cười đắc ý nói: “Một tháng sau chị sẽ đi Tịnh Châu. Đợi khi nào nhiệm vụ bên đó hoàn thành”.  “Là chị có thể trở về bầu bạn với em mãi mãi”.  Nghe thấy thế, anh lập tức ngừng tay lại.  Chị tư… sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?  Bầu bạn với anh mãi mãi?  Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, trong lòng mừng rỡ tột cùng!  “Thật sao?”  Anh kích động hô lên!  Không có các chị bên cạnh, anh vẫn luôn cảm thấy thật cô đơn.  Nhưng giờ đây…  Liễu Thanh Duyệt buồn bực đáp: “Đương nhiên rồi, sợ chị lừa em chắc?”  Trương Minh Vũ vui sướng tới mức cả người đều đang run rẩy!  Nhưng nội tâm của anh nhanh chóng bị nỗi đau xót thay thế.  Mấy năm nay, chắc chắn chị tư phải chịu rất nhiều cực khổ …  Mãi lâu sau, anh mới mỉm cười nói: “Chị tư vất vả rồi”.  Cô ấy nhoẻn miệng cười, ánh mắt xấu xa nói: “Nói suông vậy sao được. Chị cố gắng như vậy, em định làm gì để trả ơn cho chị đây?”  Hả?  Anh không khỏi sửng sốt.  Trả ơn?  Cô ấy kiêu ngạo nói: “Đợi đến lúc thích hợp, em sẽ biết chị đã tặng em bất ngờ lớn như thế nào!”  “Mau nói đi, định trả ơn chị kiểu gì đây?”  Mình vẫn còn bất ngờ gì nữa sao?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Nhưng còn trả ơn…  Anh nhếch miệng cười đáp: “Em chăm chị lúc về già nhé!” Liễu Thanh Duyệt giận dỗi sẵng giọng nói: “Em biến đi! Chị cần em chăm lúc già chắc? Chưa chắc em đãsống lâu bằng chị đâu!” 

Chương 1289