Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1310
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Minh Vũ, khổ cho cháu rồi”. Câu nói cùng cuối nghiêm nghị lạ thường. Anh cười nhạt một tiếng đáp: “Không khổ, cháu nên làm mà”. Ông cụ Lâm lẳng lặng gật đầu, chăm chú nhìn anh. Mãi lâu sau, ông cụ mới nói tiếp: “Được rồi, không còn sớm nữa, hôm nay cũng mệt mỏi lắm rồi”. “Đôi vợ chồng son hai đứa mau đi về nghỉ ngơi đi”. Trương Minh Vũ khẽ cười đáp: “Vâng”. Nhưng Lâm Kiều Hân vẫn đang chìm trong ngơ ngác. Một lát sau cô mới có thể phản ứng lại. Cô bĩu môi lẩm bẩm: “Lại nói là đôi vợ chồng son!” Anh nhanh chóng rời đi. Cô cũng chỉ có thể yên lặng theo sau. Ông cụ Lâm dựa lưng vào ghế, vẻ già nua lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt sáng suốt. Mãi lâu sau, ông cụ mới bật cười. Bấy giờ, Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đã đi ra khỏi căn biệt thự. Trên gương mặt xinh đẹp của cô vẫn đỏ rực. Anh nhếch miệng cười nói: “Thế… đôi vợ chồng son chúng ta đi đâu nghỉ ngơi đây?” Cô mím chặt môi. Anh bỗng thấy đắc ý lạ thường! Đột nhiên bên hông truyền tới một cơn đau nhói…Hự! Trương Minh Vũ hít một hơi khí lạnh! Đau… đau quá! Anh trợn tròn mắt, cả người cứng đờ! “Đau đau đau… đau quá…”, anh nhe răng trợn mắt hét lên. Hừ! Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng rồi mới chịu buông tay. Bấy giờ anh mới thở hắt ra, bực bội trừng mắt lườm cô. Sao lúc nào… cũng nhéo người ta! Anh ngẩng đầu lên tìm kiếm, phát hiện cô đã cách mình một đoạn rất xa. Anh bất lực lắc đầu, lặng lẽ đuổi theo sau. Nửa đêm rồi, anh cũng không thể quay về nhà. Anh theo dõi hướng đi của cô, thấy cô đi về phía căn biệt thự cuối cùng. Anh nhếch miệng nở nụ cười. Xem như cô còn có tình người! Hai người họ nhanh chóng đi vào trong biệt thự. Bật đèn sáng trưng. Bên trong vẫn sạch sẽ tinh tươm như trước. Anh khẽ mỉm cười. Trong đầu anh vô thức hiện ra cảnh tượng hai người cùng nhau dọn dẹp vào tối đó. Lâm Kiều Hân ngồi trên sofa. Bộ dạng rã rời tiều tuỵ. Đã mệt người rồi, lại còn mệt trong nội tâm. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tra tấn tinh thần mọi người.
“Minh Vũ, khổ cho cháu rồi”.
Câu nói cùng cuối nghiêm nghị lạ thường.
Anh cười nhạt một tiếng đáp: “Không khổ, cháu nên làm mà”.
Ông cụ Lâm lẳng lặng gật đầu, chăm chú nhìn anh.
Mãi lâu sau, ông cụ mới nói tiếp: “Được rồi, không còn sớm nữa, hôm nay cũng mệt mỏi lắm rồi”.
“Đôi vợ chồng son hai đứa mau đi về nghỉ ngơi đi”.
Trương Minh Vũ khẽ cười đáp: “Vâng”.
Nhưng Lâm Kiều Hân vẫn đang chìm trong ngơ ngác.
Một lát sau cô mới có thể phản ứng lại.
Cô bĩu môi lẩm bẩm: “Lại nói là đôi vợ chồng son!”
Anh nhanh chóng rời đi.
Cô cũng chỉ có thể yên lặng theo sau.
Ông cụ Lâm dựa lưng vào ghế, vẻ già nua lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt sáng suốt.
Mãi lâu sau, ông cụ mới bật cười.
Bấy giờ, Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đã đi ra khỏi căn biệt thự.
Trên gương mặt xinh đẹp của cô vẫn đỏ rực.
Anh nhếch miệng cười nói: “Thế… đôi vợ chồng son chúng ta đi đâu nghỉ ngơi đây?”
Cô mím chặt môi.
Anh bỗng thấy đắc ý lạ thường!
Đột nhiên bên hông truyền tới một cơn đau nhói…
Hự!
Trương Minh Vũ hít một hơi khí lạnh!
Đau… đau quá!
Anh trợn tròn mắt, cả người cứng đờ!
“Đau đau đau… đau quá…”, anh nhe răng trợn mắt hét lên.
Hừ!
Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng rồi mới chịu buông tay.
Bấy giờ anh mới thở hắt ra, bực bội trừng mắt lườm cô.
Sao lúc nào… cũng nhéo người ta!
Anh ngẩng đầu lên tìm kiếm, phát hiện cô đã cách mình một đoạn rất xa.
Anh bất lực lắc đầu, lặng lẽ đuổi theo sau.
Nửa đêm rồi, anh cũng không thể quay về nhà.
Anh theo dõi hướng đi của cô, thấy cô đi về phía căn biệt thự cuối cùng.
Anh nhếch miệng nở nụ cười.
Xem như cô còn có tình người!
Hai người họ nhanh chóng đi vào trong biệt thự.
Bật đèn sáng trưng.
Bên trong vẫn sạch sẽ tinh tươm như trước.
Anh khẽ mỉm cười.
Trong đầu anh vô thức hiện ra cảnh tượng hai người cùng nhau dọn dẹp vào tối đó.
Lâm Kiều Hân ngồi trên sofa.
Bộ dạng rã rời tiều tuỵ.
Đã mệt người rồi, lại còn mệt trong nội tâm.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tra tấn tinh thần mọi người.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Minh Vũ, khổ cho cháu rồi”. Câu nói cùng cuối nghiêm nghị lạ thường. Anh cười nhạt một tiếng đáp: “Không khổ, cháu nên làm mà”. Ông cụ Lâm lẳng lặng gật đầu, chăm chú nhìn anh. Mãi lâu sau, ông cụ mới nói tiếp: “Được rồi, không còn sớm nữa, hôm nay cũng mệt mỏi lắm rồi”. “Đôi vợ chồng son hai đứa mau đi về nghỉ ngơi đi”. Trương Minh Vũ khẽ cười đáp: “Vâng”. Nhưng Lâm Kiều Hân vẫn đang chìm trong ngơ ngác. Một lát sau cô mới có thể phản ứng lại. Cô bĩu môi lẩm bẩm: “Lại nói là đôi vợ chồng son!” Anh nhanh chóng rời đi. Cô cũng chỉ có thể yên lặng theo sau. Ông cụ Lâm dựa lưng vào ghế, vẻ già nua lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt sáng suốt. Mãi lâu sau, ông cụ mới bật cười. Bấy giờ, Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đã đi ra khỏi căn biệt thự. Trên gương mặt xinh đẹp của cô vẫn đỏ rực. Anh nhếch miệng cười nói: “Thế… đôi vợ chồng son chúng ta đi đâu nghỉ ngơi đây?” Cô mím chặt môi. Anh bỗng thấy đắc ý lạ thường! Đột nhiên bên hông truyền tới một cơn đau nhói…Hự! Trương Minh Vũ hít một hơi khí lạnh! Đau… đau quá! Anh trợn tròn mắt, cả người cứng đờ! “Đau đau đau… đau quá…”, anh nhe răng trợn mắt hét lên. Hừ! Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng rồi mới chịu buông tay. Bấy giờ anh mới thở hắt ra, bực bội trừng mắt lườm cô. Sao lúc nào… cũng nhéo người ta! Anh ngẩng đầu lên tìm kiếm, phát hiện cô đã cách mình một đoạn rất xa. Anh bất lực lắc đầu, lặng lẽ đuổi theo sau. Nửa đêm rồi, anh cũng không thể quay về nhà. Anh theo dõi hướng đi của cô, thấy cô đi về phía căn biệt thự cuối cùng. Anh nhếch miệng nở nụ cười. Xem như cô còn có tình người! Hai người họ nhanh chóng đi vào trong biệt thự. Bật đèn sáng trưng. Bên trong vẫn sạch sẽ tinh tươm như trước. Anh khẽ mỉm cười. Trong đầu anh vô thức hiện ra cảnh tượng hai người cùng nhau dọn dẹp vào tối đó. Lâm Kiều Hân ngồi trên sofa. Bộ dạng rã rời tiều tuỵ. Đã mệt người rồi, lại còn mệt trong nội tâm. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tra tấn tinh thần mọi người.