Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1319

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Một giây sau, mặt anh đột nhiên cảm thấy mềm...  Nhưng còn chưa xong!  Hạ Hâm Điềm ôm lấy đầu Trương Minh Vũ.  Ngoạm một cái!  Trương Minh Vũ sững sờ.  Một lúc sau, Hạ Hâm Điềm mới đứng thẳng người!  Nhoẻn miệng cười nói: “Ha ha ha, được lắm!"  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mày.  Mấy chị đúng là...  Haizzz...  Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới bất lực nói: “Được rồi chị, mau xuống đi, em không ôm được nữa đâu".  Hạ Hâm Điềm cười nói: “Vớ vẩn! Chị nhẹ thế này, sao em không ôm được?"  "Mau lên, ôm chị đến bên cửa sổ ngắm cảnh!"  Nhìn phong cảnh....  Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật.  Nhưng cuối cùng chỉ có thể lùi về sau mấy bước đi đến bên cửa sổ.  Hạ Hâm Điềm cười đắc ý.  Một lúc sau cô ấy mới nói: "Được rồi, mau về thôi".  Con ngươi cô ấy lóe lên sự đau lòng.  Cũng ôm được một lúc rồi.  Trương Minh Vũ cười toét miệng.  Anh khẽ di chuyển, đặt Hạ Hâm Điềm xuống ghế.  Hạ Hâm Điềm dựa vào ghế, vắt chéo hai chân, mặt lộ ra vẻ đắc ý.  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt.  Hạ Hâm Điềm đắc ý nói: "Sao vậy? Sợ rồi hả?”  Trương Minh Vũ khó chịu lẩm bẩn: “Chị hai chỉ biết trêu em thôi, khiến em sợ chết thì có tác dụng gì chứ?"  Hạ Hâm Điềm cười nói: "Ai bảo em là em trai thối của chị chứ!"  Trương Minh Vũ cười tươi.  Có chị ở đây, Trương Minh Vũ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.  Hai người nhìn nhau.  Một lúc sau hai người cười ngu không ngừng.  Trương Minh Vũ cười nói: "Chị hai, chị ăn cơm chưa?"  Hạ Hâm Điềm lập tức nhớ ra nói: "Ái ôi! Chị sắp đói chết rồi, nhìn thấy em liền quên luôn!"  Trương Minh Vũ cười nói: “Vậy chúng ta mau đi ăn thôi!"  Hạ Hâm Điềm nhướng mày, từ từ duỗi tay ra.  Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Đây...  Trương Minh Vũ lúng túng nói: "Chị hai, bên ngoài đông người như thế..."  Hạ Hâm Điềm liếc mắt, kiêu ngạo nói: "Ai bảo em ôm ra ngoài? Ôm đến cửa không được sao?"

Hả?  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Một giây sau, mặt anh đột nhiên cảm thấy mềm...  

Nhưng còn chưa xong!  

Hạ Hâm Điềm ôm lấy đầu Trương Minh Vũ.  

Ngoạm một cái!  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Một lúc sau, Hạ Hâm Điềm mới đứng thẳng người!  

Nhoẻn miệng cười nói: “Ha ha ha, được lắm!"  

Trương Minh Vũ khó chịu liếc mày.  

Mấy chị đúng là...  

Haizzz...  

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới bất lực nói: “Được rồi chị, mau xuống đi, em không ôm được nữa đâu".  

Hạ Hâm Điềm cười nói: “Vớ vẩn! Chị nhẹ thế này, sao em không ôm được?"  

"Mau lên, ôm chị đến bên cửa sổ ngắm cảnh!"  

Nhìn phong cảnh....  

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật.  

Nhưng cuối cùng chỉ có thể lùi về sau mấy bước đi đến bên cửa sổ.  

Hạ Hâm Điềm cười đắc ý.  

Một lúc sau cô ấy mới nói: "Được rồi, mau về thôi".  

Con ngươi cô ấy lóe lên sự đau lòng.  

Cũng ôm được một lúc rồi.  

Trương Minh Vũ cười toét miệng.  

Anh khẽ di chuyển, đặt Hạ Hâm Điềm xuống ghế.  

Hạ Hâm Điềm dựa vào ghế, vắt chéo hai chân, mặt lộ ra vẻ đắc ý.  

Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt.  

Hạ Hâm Điềm đắc ý nói: "Sao vậy? Sợ rồi hả?”  

Trương Minh Vũ khó chịu lẩm bẩn: “Chị hai chỉ biết trêu em thôi, khiến em sợ chết thì có tác dụng gì chứ?"  

Hạ Hâm Điềm cười nói: "Ai bảo em là em trai thối của chị chứ!"  

Trương Minh Vũ cười tươi.  

Có chị ở đây, Trương Minh Vũ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.  

Hai người nhìn nhau.  

Một lúc sau hai người cười ngu không ngừng.  

Trương Minh Vũ cười nói: "Chị hai, chị ăn cơm chưa?"  

Hạ Hâm Điềm lập tức nhớ ra nói: "Ái ôi! Chị sắp đói chết rồi, nhìn thấy em liền quên luôn!"  

Trương Minh Vũ cười nói: “Vậy chúng ta mau đi ăn thôi!"  

Hạ Hâm Điềm nhướng mày, từ từ duỗi tay ra.  

Hả?  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Đây...  

Trương Minh Vũ lúng túng nói: "Chị hai, bên ngoài đông người như thế..."  

Hạ Hâm Điềm liếc mắt, kiêu ngạo nói: "Ai bảo em ôm ra ngoài? Ôm đến cửa không được sao?"

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Một giây sau, mặt anh đột nhiên cảm thấy mềm...  Nhưng còn chưa xong!  Hạ Hâm Điềm ôm lấy đầu Trương Minh Vũ.  Ngoạm một cái!  Trương Minh Vũ sững sờ.  Một lúc sau, Hạ Hâm Điềm mới đứng thẳng người!  Nhoẻn miệng cười nói: “Ha ha ha, được lắm!"  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mày.  Mấy chị đúng là...  Haizzz...  Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới bất lực nói: “Được rồi chị, mau xuống đi, em không ôm được nữa đâu".  Hạ Hâm Điềm cười nói: “Vớ vẩn! Chị nhẹ thế này, sao em không ôm được?"  "Mau lên, ôm chị đến bên cửa sổ ngắm cảnh!"  Nhìn phong cảnh....  Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật.  Nhưng cuối cùng chỉ có thể lùi về sau mấy bước đi đến bên cửa sổ.  Hạ Hâm Điềm cười đắc ý.  Một lúc sau cô ấy mới nói: "Được rồi, mau về thôi".  Con ngươi cô ấy lóe lên sự đau lòng.  Cũng ôm được một lúc rồi.  Trương Minh Vũ cười toét miệng.  Anh khẽ di chuyển, đặt Hạ Hâm Điềm xuống ghế.  Hạ Hâm Điềm dựa vào ghế, vắt chéo hai chân, mặt lộ ra vẻ đắc ý.  Trương Minh Vũ khó chịu liếc mắt.  Hạ Hâm Điềm đắc ý nói: "Sao vậy? Sợ rồi hả?”  Trương Minh Vũ khó chịu lẩm bẩn: “Chị hai chỉ biết trêu em thôi, khiến em sợ chết thì có tác dụng gì chứ?"  Hạ Hâm Điềm cười nói: "Ai bảo em là em trai thối của chị chứ!"  Trương Minh Vũ cười tươi.  Có chị ở đây, Trương Minh Vũ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.  Hai người nhìn nhau.  Một lúc sau hai người cười ngu không ngừng.  Trương Minh Vũ cười nói: "Chị hai, chị ăn cơm chưa?"  Hạ Hâm Điềm lập tức nhớ ra nói: "Ái ôi! Chị sắp đói chết rồi, nhìn thấy em liền quên luôn!"  Trương Minh Vũ cười nói: “Vậy chúng ta mau đi ăn thôi!"  Hạ Hâm Điềm nhướng mày, từ từ duỗi tay ra.  Hả?  Trương Minh Vũ sững sờ.  Đây...  Trương Minh Vũ lúng túng nói: "Chị hai, bên ngoài đông người như thế..."  Hạ Hâm Điềm liếc mắt, kiêu ngạo nói: "Ai bảo em ôm ra ngoài? Ôm đến cửa không được sao?"

Chương 1319