Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1333

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lúc này Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  Trên người anh vô cùng mềm mại.  Sự xuất hiện của hai chị gái khiến đầu óc anh trống rỗng!  Ực!  Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.  Hoàn toàn không biết phải nói gì!  Nhưng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên!  Kèm theo đó là khí tức ác liệt!  Hả?  Cơ thể Trương Minh Vũ co rụt lại.  Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu, mặt lộ vẻ hoảng loạn!  "Á!"  Hai cô gái kêu lên thất thanh, vội vàng đứng sang một bên.  Trương Minh Vũ giật mình.  Sao vậy?  Tiếng bước chân ngày càng gần!  Trương Minh Vũ ngồi dậy theo bản năng!  Một giây sau, mùi hương ập tới!  Tim Trương Minh Vũ co lại.  Còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy có người ngồi cạnh!  Vai bị ai đó tóm lấy!  Sức mạnh kinh người ập tới!  Trương Minh Vũ không khống chế được cơ thể mà ngã xuống!  Sức mạnh kinh khủng quá!  Mùi hương này...  Cúi đầu nhìn qua thì thấy đôi chân dài thanh mảnh...  Giọng nói quen thuộc vang lên: "Sao em vừa đến mấy chị đã nhường em trai cho em rồi?"  "Vậy em không ngại đâu nha!"  Giọng nói này là... Hàn Quân Ngưng!  Trương Minh Vũ lập tức mừng rỡ!  Chị sáu cũng về rồi!  Nhưng...  Đầu óc Trương Minh Vũ loạn mòng mòng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra!  Tô Mang khoanh tay trước ngực nói: “Em sáu! Em có thể đừng bạo lực như thế được không!"  "Chị còn sợ bị em đập đấy!"  Liễu Thanh Duyệt cũng liếc mắt.  Hàn Quân Ngưng không thèm quan tâm, cô ấy nghiêng đầu cười nói: "Em trai thối, sao em lại trở thành người của mình chị sáu rồi?"  "Để ba chị đứng xem... có vẻ không hay lắm nhỉ?"  Nói xong, cô ấy liền ngoắc nhẹ ngón tay qua cằm Trương Minh Vũ!  Ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.  Cũng tỉnh táo lại khỏi cơn khiếp sợ!  Bốn chị... đều đến rồi!  Trương Minh Vũ đứng dậy, hoang mang nói: "Các chị, sao các chị... lại về vậy?"  Tô Mang nhướng mày, cười nói: "Em trai đoán xem?"  Đoán?  Trương Minh Vũ lắc đầu, không đoán ra...

Lúc này Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  

Trên người anh vô cùng mềm mại.  

Sự xuất hiện của hai chị gái khiến đầu óc anh trống rỗng!  

Ực!  

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.  

Hoàn toàn không biết phải nói gì!  

Nhưng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên!  

Kèm theo đó là khí tức ác liệt!  

Hả?  

Cơ thể Trương Minh Vũ co rụt lại.  

Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu, mặt lộ vẻ hoảng loạn!  

"Á!"  

Hai cô gái kêu lên thất thanh, vội vàng đứng sang một bên.  

Trương Minh Vũ giật mình.  

Sao vậy?  

Tiếng bước chân ngày càng gần!  

Trương Minh Vũ ngồi dậy theo bản năng!  

Một giây sau, mùi hương ập tới!  

Tim Trương Minh Vũ co lại.  

Còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy có người ngồi cạnh!  

Vai bị ai đó tóm lấy!  

Sức mạnh kinh người ập tới!  

Trương Minh Vũ không khống chế được cơ thể mà ngã xuống!  

Sức mạnh kinh khủng quá!  

Mùi hương này...  

Cúi đầu nhìn qua thì thấy đôi chân dài thanh mảnh...  

Giọng nói quen thuộc vang lên: "Sao em vừa đến mấy chị đã nhường em trai cho em rồi?"  

"Vậy em không ngại đâu nha!"  

Giọng nói này là... Hàn Quân Ngưng!  

Trương Minh Vũ lập tức mừng rỡ!  

Chị sáu cũng về rồi!  

Nhưng...  

Đầu óc Trương Minh Vũ loạn mòng mòng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra!  

Tô Mang khoanh tay trước ngực nói: “Em sáu! Em có thể đừng bạo lực như thế được không!"  

"Chị còn sợ bị em đập đấy!"  

Liễu Thanh Duyệt cũng liếc mắt.  

Hàn Quân Ngưng không thèm quan tâm, cô ấy nghiêng đầu cười nói: "Em trai thối, sao em lại trở thành người của mình chị sáu rồi?"  

"Để ba chị đứng xem... có vẻ không hay lắm nhỉ?"  

Nói xong, cô ấy liền ngoắc nhẹ ngón tay qua cằm Trương Minh Vũ!  

Ực!  

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.  

Cũng tỉnh táo lại khỏi cơn khiếp sợ!  

Bốn chị... đều đến rồi!  

Trương Minh Vũ đứng dậy, hoang mang nói: "Các chị, sao các chị... lại về vậy?"  

Tô Mang nhướng mày, cười nói: "Em trai đoán xem?"  

Đoán?  

Trương Minh Vũ lắc đầu, không đoán ra...

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lúc này Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  Trên người anh vô cùng mềm mại.  Sự xuất hiện của hai chị gái khiến đầu óc anh trống rỗng!  Ực!  Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.  Hoàn toàn không biết phải nói gì!  Nhưng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên!  Kèm theo đó là khí tức ác liệt!  Hả?  Cơ thể Trương Minh Vũ co rụt lại.  Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu, mặt lộ vẻ hoảng loạn!  "Á!"  Hai cô gái kêu lên thất thanh, vội vàng đứng sang một bên.  Trương Minh Vũ giật mình.  Sao vậy?  Tiếng bước chân ngày càng gần!  Trương Minh Vũ ngồi dậy theo bản năng!  Một giây sau, mùi hương ập tới!  Tim Trương Minh Vũ co lại.  Còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy có người ngồi cạnh!  Vai bị ai đó tóm lấy!  Sức mạnh kinh người ập tới!  Trương Minh Vũ không khống chế được cơ thể mà ngã xuống!  Sức mạnh kinh khủng quá!  Mùi hương này...  Cúi đầu nhìn qua thì thấy đôi chân dài thanh mảnh...  Giọng nói quen thuộc vang lên: "Sao em vừa đến mấy chị đã nhường em trai cho em rồi?"  "Vậy em không ngại đâu nha!"  Giọng nói này là... Hàn Quân Ngưng!  Trương Minh Vũ lập tức mừng rỡ!  Chị sáu cũng về rồi!  Nhưng...  Đầu óc Trương Minh Vũ loạn mòng mòng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra!  Tô Mang khoanh tay trước ngực nói: “Em sáu! Em có thể đừng bạo lực như thế được không!"  "Chị còn sợ bị em đập đấy!"  Liễu Thanh Duyệt cũng liếc mắt.  Hàn Quân Ngưng không thèm quan tâm, cô ấy nghiêng đầu cười nói: "Em trai thối, sao em lại trở thành người của mình chị sáu rồi?"  "Để ba chị đứng xem... có vẻ không hay lắm nhỉ?"  Nói xong, cô ấy liền ngoắc nhẹ ngón tay qua cằm Trương Minh Vũ!  Ực!  Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.  Cũng tỉnh táo lại khỏi cơn khiếp sợ!  Bốn chị... đều đến rồi!  Trương Minh Vũ đứng dậy, hoang mang nói: "Các chị, sao các chị... lại về vậy?"  Tô Mang nhướng mày, cười nói: "Em trai đoán xem?"  Đoán?  Trương Minh Vũ lắc đầu, không đoán ra...

Chương 1333