Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1374

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mặt của hai người này bung bét máu!  Cánh tay và phần đùi bị bẻ cong thành các góc độ không thể nào tưởng tượng nổi!  Chết rất bi thảm!  Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: "Đây là... hai người đánh mà ra đấy à?"  Long Tam cất giọng nói ồm ồm: "Không phải, lúc chúng tôi đến hai người này đã chết sẵn rồi".  Sao cơ?  Vừa nghe thấy câu này, ai nấy cũng đều nghệt mặt.  Chết rồi ư?  Long Thất cũng lên tiếng: “Hai người này chắc là hai người mới bị cô… mới bị cô gái đó mang đi”.  Vậy là…  Bấy giờ mọi người mới tỉnh ngộ.  Hạ Hâm Điềm có đưa hai người theo mà!  Lâm Quốc Long và những người khác sững sờ.  Bọn họ... bị hai kẻ đã chết... dọa sợ đến mức quỳ trước mặt người khác?  Ngay sau đó, sắc mặt đám người Lâm Quốc Long đen như than.  Trương Minh Vũ thấy cảm động vô cùng.  Anh biết chứ.  Chắc chắn Hạ Hâm Điềm làm vậy là để giúp anh trút giận.  Sau đó cô ấy cố ý dùng hai cái xác này để hù bọn Lâm Quốc Long...  Trương Minh Vũ cảm thấy thật ấm lòng, hệt như có một dòng suối ấm chảy qua trong tim.  Chị hai...Ngay sau đó, Trương Minh Vũ nhếch môi cười.  Có người giúp thì đương nhiên là quá tốt rồi.  Nhưng không hiểu sao trong lòng anh vẫn thấy lo lắng lạ thường...  Lâm Kiều Hân thản nhiên nói: "Vậy thì đi thôi".  Nói xong, cô lập tức lên xe.  Ầm!  Cửa xe đóng lại.  Lâm Tuấn Minh siết chặt nắm đấm, người run bần bật.  Bà hai và những người khác cũng vô cùng căm tức.  Mất mặt chết đi được!  Sao bọn họ có thể bị hai kẻ đã chết... hù đến mức quỳ xuống trước mặt Trương Minh Vũ chứ!  Quả là...  Mấy người tròn mắt nhìn nhau.  Cuối cùng vẫn không ai nói được gì.  Quỳ thì đã quỳ.  Muốn đổi ý cũng không kịp.  Hơn nữa, chuyện vừa rồi làm họ sợ quá nên họ không dám nán lại đây lâu hơn nữa.  Rất nhanh, tất cả mọi người đều lên xe.  Đoàn xe xuất phát.  Không lâu sau, xe dừng trước cổng dãy biệt thự.  Những người trong nhà họ Lâm lặng lẽ quan sát trong nghi vấn.  Lâm Kiều Hân đỡ Trương Minh Vũ xuống xe.  Anh vừa đi vừa nghiến răng.  Đau lắm!  Mấu chốt là chiếc phi tiêu bạc còn găm sâu vào người anh!  Trương Minh Vũ phải bước từng bước một cách khó khăn! 

Mặt của hai người này bung bét máu!  

Cánh tay và phần đùi bị bẻ cong thành các góc độ không thể nào tưởng tượng nổi!  

Chết rất bi thảm!  

Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: "Đây là... hai người đánh mà ra đấy à?"  

Long Tam cất giọng nói ồm ồm: "Không phải, lúc chúng tôi đến hai người này đã chết sẵn rồi".  

Sao cơ?  

Vừa nghe thấy câu này, ai nấy cũng đều nghệt mặt.  

Chết rồi ư?  

Long Thất cũng lên tiếng: “Hai người này chắc là hai người mới bị cô… mới bị cô gái đó mang đi”.  

Vậy là…  

Bấy giờ mọi người mới tỉnh ngộ.  

Hạ Hâm Điềm có đưa hai người theo mà!  

Lâm Quốc Long và những người khác sững sờ.  

Bọn họ... bị hai kẻ đã chết... dọa sợ đến mức quỳ trước mặt người khác?  

Ngay sau đó, sắc mặt đám người Lâm Quốc Long đen như than.  

Trương Minh Vũ thấy cảm động vô cùng.  

Anh biết chứ.  

Chắc chắn Hạ Hâm Điềm làm vậy là để giúp anh trút giận.  

Sau đó cô ấy cố ý dùng hai cái xác này để hù bọn Lâm Quốc Long...  

Trương Minh Vũ cảm thấy thật ấm lòng, hệt như có một dòng suối ấm chảy qua trong tim.  

Chị hai...

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ nhếch môi cười.  

Có người giúp thì đương nhiên là quá tốt rồi.  

Nhưng không hiểu sao trong lòng anh vẫn thấy lo lắng lạ thường...  

Lâm Kiều Hân thản nhiên nói: "Vậy thì đi thôi".  

Nói xong, cô lập tức lên xe.  

Ầm!  

Cửa xe đóng lại.  

Lâm Tuấn Minh siết chặt nắm đấm, người run bần bật.  

Bà hai và những người khác cũng vô cùng căm tức.  

Mất mặt chết đi được!  

Sao bọn họ có thể bị hai kẻ đã chết... hù đến mức quỳ xuống trước mặt Trương Minh Vũ chứ!  

Quả là...  

Mấy người tròn mắt nhìn nhau.  

Cuối cùng vẫn không ai nói được gì.  

Quỳ thì đã quỳ.  

Muốn đổi ý cũng không kịp.  

Hơn nữa, chuyện vừa rồi làm họ sợ quá nên họ không dám nán lại đây lâu hơn nữa.  

Rất nhanh, tất cả mọi người đều lên xe.  

Đoàn xe xuất phát.  

Không lâu sau, xe dừng trước cổng dãy biệt thự.  

Những người trong nhà họ Lâm lặng lẽ quan sát trong nghi vấn.  

Lâm Kiều Hân đỡ Trương Minh Vũ xuống xe.  

Anh vừa đi vừa nghiến răng.  

Đau lắm!  

Mấu chốt là chiếc phi tiêu bạc còn găm sâu vào người anh!  

Trương Minh Vũ phải bước từng bước một cách khó khăn! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Mặt của hai người này bung bét máu!  Cánh tay và phần đùi bị bẻ cong thành các góc độ không thể nào tưởng tượng nổi!  Chết rất bi thảm!  Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: "Đây là... hai người đánh mà ra đấy à?"  Long Tam cất giọng nói ồm ồm: "Không phải, lúc chúng tôi đến hai người này đã chết sẵn rồi".  Sao cơ?  Vừa nghe thấy câu này, ai nấy cũng đều nghệt mặt.  Chết rồi ư?  Long Thất cũng lên tiếng: “Hai người này chắc là hai người mới bị cô… mới bị cô gái đó mang đi”.  Vậy là…  Bấy giờ mọi người mới tỉnh ngộ.  Hạ Hâm Điềm có đưa hai người theo mà!  Lâm Quốc Long và những người khác sững sờ.  Bọn họ... bị hai kẻ đã chết... dọa sợ đến mức quỳ trước mặt người khác?  Ngay sau đó, sắc mặt đám người Lâm Quốc Long đen như than.  Trương Minh Vũ thấy cảm động vô cùng.  Anh biết chứ.  Chắc chắn Hạ Hâm Điềm làm vậy là để giúp anh trút giận.  Sau đó cô ấy cố ý dùng hai cái xác này để hù bọn Lâm Quốc Long...  Trương Minh Vũ cảm thấy thật ấm lòng, hệt như có một dòng suối ấm chảy qua trong tim.  Chị hai...Ngay sau đó, Trương Minh Vũ nhếch môi cười.  Có người giúp thì đương nhiên là quá tốt rồi.  Nhưng không hiểu sao trong lòng anh vẫn thấy lo lắng lạ thường...  Lâm Kiều Hân thản nhiên nói: "Vậy thì đi thôi".  Nói xong, cô lập tức lên xe.  Ầm!  Cửa xe đóng lại.  Lâm Tuấn Minh siết chặt nắm đấm, người run bần bật.  Bà hai và những người khác cũng vô cùng căm tức.  Mất mặt chết đi được!  Sao bọn họ có thể bị hai kẻ đã chết... hù đến mức quỳ xuống trước mặt Trương Minh Vũ chứ!  Quả là...  Mấy người tròn mắt nhìn nhau.  Cuối cùng vẫn không ai nói được gì.  Quỳ thì đã quỳ.  Muốn đổi ý cũng không kịp.  Hơn nữa, chuyện vừa rồi làm họ sợ quá nên họ không dám nán lại đây lâu hơn nữa.  Rất nhanh, tất cả mọi người đều lên xe.  Đoàn xe xuất phát.  Không lâu sau, xe dừng trước cổng dãy biệt thự.  Những người trong nhà họ Lâm lặng lẽ quan sát trong nghi vấn.  Lâm Kiều Hân đỡ Trương Minh Vũ xuống xe.  Anh vừa đi vừa nghiến răng.  Đau lắm!  Mấu chốt là chiếc phi tiêu bạc còn găm sâu vào người anh!  Trương Minh Vũ phải bước từng bước một cách khó khăn! 

Chương 1374