Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1376
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cái đau nhói đáng sợ ấy... Lâm Kiều Hân giật mình, sợ sệt hỏi: "Anh... Anh không sao chứ?" Cô lúng túng không biết đặt tay ở đâu. Trương Minh Vũ đau đến độ nghiến răng ken két. Khi anh chuẩn bị sẵn sàng rồi thì Lâm Kiều Hân cứ lưỡng lự không rút. Tới lúc anh thả lỏng thì... Đau đến tê người luôn. Lâm Kiều Hân ngồi xổm bên cạnh anh, bối rối không biết làm gì. Mãi một lúc lâu sau Trương Minh Vũ mới thấy cảm giác đau đớn kinh khủng kia dịu xuống. Ngực anh thấm đẫm máu. Hộc hộc! Trương Minh Vũ thở hổn hển. "A!" Lâm Kiều Hân hoảng sợ hét lên. Nhiều máu quá... Trương Minh Vũ nói một cách khó khăn: "Cô... cầm máu cho tôi đi..." Đau quá! Lâm Kiều Hân hốt hoảng cầm băng y tế lên. Nhưng anh còn mặc áo vướng víu quá. Cô vội vàng nói: "Tôi cởi áo cho, anh... phối hợp chút nhé..." Gì cơ? Trương Minh Vũ ngẩn người. Sau đó anh từ từ giơ hai tay lên. Đau chết đi được! Lâm Kiều Hân mau chóng đi tới rồi chậm rãi kéo vạt áo của Trương Minh Vũ lên. Cơ thể cường tráng với từng thớ cơ bắp săn chắc đập vào mắt cô. Lâm Kiều Hân đỏ mặt. Tiếp tục kéo lên trên là máu tươi giàn giụa. Cô mím môi, cởi áo anh ra thật nhanh. Ánh mắt cô đầy thương tiếc. Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã được Lâm Kiều Hân cởi áo xong. Anh tựa lưng vào sofa. Lâm Kiều Hân dùng bông vải lau máu cho anh, mỗi một động tác đều cực kỳ cẩn thận. Trương Minh Vũ cúi đầu nhìn thoáng qua. Sự cảm động từ đâu đó nhen nhóm trong lòng. Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy Lâm Kiều Hân nghiêm túc như thế. Trương Minh Vũ nở nụ cười lúc nào không hay. Thậm chí anh còn quên mất cái đau nhức nhối trên vai. Qua một lúc, Lâm Kiều Hân đã băng bó vết thương cho anh xong. Khuôn mặt sắc sảo ngẩng lên, cô lo lắng hỏi: "Anh còn đau không..." Nhưng Lâm Kiều Hân chưa kịp nói xong thì đã thấy nụ cười say lòng người của Trương Minh Vũ. Và cả ánh nhìn đầy dịu dàng ấy nữa. Lâm Kiều Hân ngây ra.
Cái đau nhói đáng sợ ấy...
Lâm Kiều Hân giật mình, sợ sệt hỏi: "Anh... Anh không sao chứ?"
Cô lúng túng không biết đặt tay ở đâu.
Trương Minh Vũ đau đến độ nghiến răng ken két.
Khi anh chuẩn bị sẵn sàng rồi thì Lâm Kiều Hân cứ lưỡng lự không rút.
Tới lúc anh thả lỏng thì...
Đau đến tê người luôn.
Lâm Kiều Hân ngồi xổm bên cạnh anh, bối rối không biết làm gì.
Mãi một lúc lâu sau Trương Minh Vũ mới thấy cảm giác đau đớn kinh khủng kia dịu xuống.
Ngực anh thấm đẫm máu.
Hộc hộc!
Trương Minh Vũ thở hổn hển.
"A!"
Lâm Kiều Hân hoảng sợ hét lên.
Nhiều máu quá...
Trương Minh Vũ nói một cách khó khăn: "Cô... cầm máu cho tôi đi..."
Đau quá!
Lâm Kiều Hân hốt hoảng cầm băng y tế lên.
Nhưng anh còn mặc áo vướng víu quá.
Cô vội vàng nói: "Tôi cởi áo cho, anh... phối hợp chút nhé..."
Gì cơ?
Trương Minh Vũ ngẩn người.
Sau đó anh từ từ giơ hai tay lên.
Đau chết đi được!
Lâm Kiều Hân mau chóng đi tới rồi chậm rãi kéo vạt áo của Trương Minh Vũ lên.
Cơ thể cường tráng với từng thớ cơ bắp săn chắc đập vào mắt cô.
Lâm Kiều Hân đỏ mặt.
Tiếp tục kéo lên trên là máu tươi giàn giụa.
Cô mím môi, cởi áo anh ra thật nhanh.
Ánh mắt cô đầy thương tiếc.
Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã được Lâm Kiều Hân cởi áo xong.
Anh tựa lưng vào sofa.
Lâm Kiều Hân dùng bông vải lau máu cho anh, mỗi một động tác đều cực kỳ cẩn thận.
Trương Minh Vũ cúi đầu nhìn thoáng qua.
Sự cảm động từ đâu đó nhen nhóm trong lòng.
Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy Lâm Kiều Hân nghiêm túc như thế.
Trương Minh Vũ nở nụ cười lúc nào không hay.
Thậm chí anh còn quên mất cái đau nhức nhối trên vai.
Qua một lúc, Lâm Kiều Hân đã băng bó vết thương cho anh xong.
Khuôn mặt sắc sảo ngẩng lên, cô lo lắng hỏi: "Anh còn đau không..."
Nhưng Lâm Kiều Hân chưa kịp nói xong thì đã thấy nụ cười say lòng người của Trương Minh Vũ.
Và cả ánh nhìn đầy dịu dàng ấy nữa.
Lâm Kiều Hân ngây ra.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cái đau nhói đáng sợ ấy... Lâm Kiều Hân giật mình, sợ sệt hỏi: "Anh... Anh không sao chứ?" Cô lúng túng không biết đặt tay ở đâu. Trương Minh Vũ đau đến độ nghiến răng ken két. Khi anh chuẩn bị sẵn sàng rồi thì Lâm Kiều Hân cứ lưỡng lự không rút. Tới lúc anh thả lỏng thì... Đau đến tê người luôn. Lâm Kiều Hân ngồi xổm bên cạnh anh, bối rối không biết làm gì. Mãi một lúc lâu sau Trương Minh Vũ mới thấy cảm giác đau đớn kinh khủng kia dịu xuống. Ngực anh thấm đẫm máu. Hộc hộc! Trương Minh Vũ thở hổn hển. "A!" Lâm Kiều Hân hoảng sợ hét lên. Nhiều máu quá... Trương Minh Vũ nói một cách khó khăn: "Cô... cầm máu cho tôi đi..." Đau quá! Lâm Kiều Hân hốt hoảng cầm băng y tế lên. Nhưng anh còn mặc áo vướng víu quá. Cô vội vàng nói: "Tôi cởi áo cho, anh... phối hợp chút nhé..." Gì cơ? Trương Minh Vũ ngẩn người. Sau đó anh từ từ giơ hai tay lên. Đau chết đi được! Lâm Kiều Hân mau chóng đi tới rồi chậm rãi kéo vạt áo của Trương Minh Vũ lên. Cơ thể cường tráng với từng thớ cơ bắp săn chắc đập vào mắt cô. Lâm Kiều Hân đỏ mặt. Tiếp tục kéo lên trên là máu tươi giàn giụa. Cô mím môi, cởi áo anh ra thật nhanh. Ánh mắt cô đầy thương tiếc. Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã được Lâm Kiều Hân cởi áo xong. Anh tựa lưng vào sofa. Lâm Kiều Hân dùng bông vải lau máu cho anh, mỗi một động tác đều cực kỳ cẩn thận. Trương Minh Vũ cúi đầu nhìn thoáng qua. Sự cảm động từ đâu đó nhen nhóm trong lòng. Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy Lâm Kiều Hân nghiêm túc như thế. Trương Minh Vũ nở nụ cười lúc nào không hay. Thậm chí anh còn quên mất cái đau nhức nhối trên vai. Qua một lúc, Lâm Kiều Hân đã băng bó vết thương cho anh xong. Khuôn mặt sắc sảo ngẩng lên, cô lo lắng hỏi: "Anh còn đau không..." Nhưng Lâm Kiều Hân chưa kịp nói xong thì đã thấy nụ cười say lòng người của Trương Minh Vũ. Và cả ánh nhìn đầy dịu dàng ấy nữa. Lâm Kiều Hân ngây ra.