Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1386

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Đây cũng là dịp để cậu có thêm một trải nghiệm mới".  Ơ?  Trương Minh Vũ càng hoang mang hơn.  Sao thấy cái gì Long Tam cũng biết vậy nhỉ.  Trải nghiệm?  Cái nơi khỉ ho cò gáy này có gì hay mà trải với chả nghiệm?  Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mờ mịt.  Chưa đợi anh nghĩ nhiều, Long Tam tiến về phía trước và đứng ở lề đường.  Trương Minh Vũ đành đi theo.  Anh nhìn xung quanh, đây là một nơi rất vắng vẻ.  Dọc đường đi chẳng có lấy một chiếc xe!  Bầu trời bị che phủ bởi mây đen.  Dường như nó đang báo hiệu điều gì...Trương Minh Vũ thoáng nhăn mày.  Ngược lại, Long Tam đứng bên chỉ bình thản im lặng.  Có điều, đáy mắt anh ta bất chợt lóe sáng.  Trương Minh Vũ càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn.  Mình... còn có thể thử trải nghiệm điều gì?  Ùng ùng!  Đột nhiên, ngoài trời có tiếng sấm sét ầm vang.  Long Tam thoáng nở một nụ cười, nói với Trương Minh Vũ: "Lên cây đi".  Hả?  Trương Minh Vũ kinh ngạc tròn mắt.  Đang có sét đánh mà bảo mình leo lên cây?  Anh thật là...  Long Tam không để ý đến suy nghĩ của Trương Minh Vũ, nhún người nhảy mấy cái đã lên một cây đại thụ.  Trương Minh Vũ nhìn theo, khóe miệng thoáng giật nhẹ.  Cuối cùng, anh đành phải leo lên theo...  Chỉ lát sau, trời bắt đầu có mưa nhỏ.  Cây đại thụ này rất cao, cành lá rậm rạp.  Nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó lòng phát hiện ra có người ở trên cây.  Vị trí của Trương Minh Vũ không cách xa chỗ Long Tam lắm.  Tuy đã leo lên nhưng anh vẫn vô cùng nghi hoặc.  Long Tam không nỡ để anh băn khoăn mãi, bèn ghìm giọng, nói: "Cậu Minh Vũ, đừng lo, việc này là do cô sáu bố trí riêng cho cậu".  Hả?  Chị sáu?  Trương Minh Vũ càng thêm nghi hoặc.  Bố trí cho mình cái gì cơ? 

"Đây cũng là dịp để cậu có thêm một trải nghiệm mới".  

Ơ?  

Trương Minh Vũ càng hoang mang hơn.  

Sao thấy cái gì Long Tam cũng biết vậy nhỉ.  

Trải nghiệm?  

Cái nơi khỉ ho cò gáy này có gì hay mà trải với chả nghiệm?  

Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mờ mịt.  

Chưa đợi anh nghĩ nhiều, Long Tam tiến về phía trước và đứng ở lề đường.  

Trương Minh Vũ đành đi theo.  

Anh nhìn xung quanh, đây là một nơi rất vắng vẻ.  

Dọc đường đi chẳng có lấy một chiếc xe!  

Bầu trời bị che phủ bởi mây đen.  

Dường như nó đang báo hiệu điều gì...

Trương Minh Vũ thoáng nhăn mày.  

Ngược lại, Long Tam đứng bên chỉ bình thản im lặng.  

Có điều, đáy mắt anh ta bất chợt lóe sáng.  

Trương Minh Vũ càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn.  

Mình... còn có thể thử trải nghiệm điều gì?  

Ùng ùng!  

Đột nhiên, ngoài trời có tiếng sấm sét ầm vang.  

Long Tam thoáng nở một nụ cười, nói với Trương Minh Vũ: "Lên cây đi".  

Hả?  

Trương Minh Vũ kinh ngạc tròn mắt.  

Đang có sét đánh mà bảo mình leo lên cây?  

Anh thật là...  

Long Tam không để ý đến suy nghĩ của Trương Minh Vũ, nhún người nhảy mấy cái đã lên một cây đại thụ.  

Trương Minh Vũ nhìn theo, khóe miệng thoáng giật nhẹ.  

Cuối cùng, anh đành phải leo lên theo...  

Chỉ lát sau, trời bắt đầu có mưa nhỏ.  

Cây đại thụ này rất cao, cành lá rậm rạp.  

Nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó lòng phát hiện ra có người ở trên cây.  

Vị trí của Trương Minh Vũ không cách xa chỗ Long Tam lắm.  

Tuy đã leo lên nhưng anh vẫn vô cùng nghi hoặc.  

Long Tam không nỡ để anh băn khoăn mãi, bèn ghìm giọng, nói: "Cậu Minh Vũ, đừng lo, việc này là do cô sáu bố trí riêng cho cậu".  

Hả?  

Chị sáu?  

Trương Minh Vũ càng thêm nghi hoặc.  

Bố trí cho mình cái gì cơ? 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Đây cũng là dịp để cậu có thêm một trải nghiệm mới".  Ơ?  Trương Minh Vũ càng hoang mang hơn.  Sao thấy cái gì Long Tam cũng biết vậy nhỉ.  Trải nghiệm?  Cái nơi khỉ ho cò gáy này có gì hay mà trải với chả nghiệm?  Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mờ mịt.  Chưa đợi anh nghĩ nhiều, Long Tam tiến về phía trước và đứng ở lề đường.  Trương Minh Vũ đành đi theo.  Anh nhìn xung quanh, đây là một nơi rất vắng vẻ.  Dọc đường đi chẳng có lấy một chiếc xe!  Bầu trời bị che phủ bởi mây đen.  Dường như nó đang báo hiệu điều gì...Trương Minh Vũ thoáng nhăn mày.  Ngược lại, Long Tam đứng bên chỉ bình thản im lặng.  Có điều, đáy mắt anh ta bất chợt lóe sáng.  Trương Minh Vũ càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn.  Mình... còn có thể thử trải nghiệm điều gì?  Ùng ùng!  Đột nhiên, ngoài trời có tiếng sấm sét ầm vang.  Long Tam thoáng nở một nụ cười, nói với Trương Minh Vũ: "Lên cây đi".  Hả?  Trương Minh Vũ kinh ngạc tròn mắt.  Đang có sét đánh mà bảo mình leo lên cây?  Anh thật là...  Long Tam không để ý đến suy nghĩ của Trương Minh Vũ, nhún người nhảy mấy cái đã lên một cây đại thụ.  Trương Minh Vũ nhìn theo, khóe miệng thoáng giật nhẹ.  Cuối cùng, anh đành phải leo lên theo...  Chỉ lát sau, trời bắt đầu có mưa nhỏ.  Cây đại thụ này rất cao, cành lá rậm rạp.  Nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó lòng phát hiện ra có người ở trên cây.  Vị trí của Trương Minh Vũ không cách xa chỗ Long Tam lắm.  Tuy đã leo lên nhưng anh vẫn vô cùng nghi hoặc.  Long Tam không nỡ để anh băn khoăn mãi, bèn ghìm giọng, nói: "Cậu Minh Vũ, đừng lo, việc này là do cô sáu bố trí riêng cho cậu".  Hả?  Chị sáu?  Trương Minh Vũ càng thêm nghi hoặc.  Bố trí cho mình cái gì cơ? 

Chương 1386