Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1405

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhìn vậy thôi chứ anh có bình tĩnh nổi đâu.  Anh cũng biết sợ chứ!  Dạ Thập Nhị nghiền ngẫm nói: "Thằng ranh kia, mày rơi vào tình cảnh hôm nay là tại mày, đừng có trách bọn tao".  Nụ cười của gã đầy châm chọc.  Dạ Thập Nhị vừa dứt lời thì hai tên binh lính giơ roi lên thật cao.  Những người xung quanh đều hả hê cười.  Người của nhà họ Tần thì vội vàng quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn hình ảnh trước mắt.  Một tia sáng sắc lạnh xẹt qua mắt Tần Minh Nguyệt.  Cô ta tiến lên một bước...  Một tiếng quát thình lình cất lên: "Đúng là to gan!"  Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mừng rỡ.  Long Tam!  Ngay sau đó, một bóng đen xuất hiện!  Phịch phịch!  Hai người đàn ông cao to cầm roi lần lượt ngã xuống đất.  Chuyện gì thế này?  Tần Minh Nguyệt dừng chân.  Những người trong nhà họ Tần đều lộ vẻ hoang mang.  Phù!  Trương Minh Vũ thở hắt ra, lòng vô cùng nhẹ nhõm.  Anh đoán không sai!  Hàn Quân Ngưng mà sắp xếp thì sao có thể để anh chịu đòn được?  Âu Dương Thanh Tùng thấy vậy nhíu mày.  Dạ Thập Nhị giận dữ gầm lên: "Lại là mày!"  Long Tam hờ hững trả lời: "Cậu chủ của bọn tao, đám bụi đời như chúng mày tưởng thích làm gì thì làm à?"  Âu Dương Thanh Tùng gào thét: "Láo xược!"  Chất giọng ông ta đầy cứng rắn, vang vọng như tiếng gõ chuông!  Trương Minh Vũ giật cả mình.  Long Tam cũng quát lại: "Láo xược cái đầu cha ông!"  Anh ta không tỏ ra kiêu ngạo hay nịnh bợ gì Âu Dương Thanh Tùng.  Mà trái lại còn gào lên nữa là đằng khác.  Hở?  Tiếng hét của Long Tam làm Trương Minh Vũ ngây ngốc.  Long Tam vừa nói gì thế?  Anh ta mà biết nói mấy lời như thế sao?  Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, Long Tam đang thị phạm cho anh đấy!  Chị sáu đúng là cất công mà...  Trương Minh Vũ nở nụ cười ngán ngẩm.  Chẳng hiểu sao hành động của Long Tam như tiếp thêm sức mạnh cho anh vậy!

Nhìn vậy thôi chứ anh có bình tĩnh nổi đâu.  

Anh cũng biết sợ chứ!  

Dạ Thập Nhị nghiền ngẫm nói: "Thằng ranh kia, mày rơi vào tình cảnh hôm nay là tại mày, đừng có trách bọn tao".  

Nụ cười của gã đầy châm chọc.  

Dạ Thập Nhị vừa dứt lời thì hai tên binh lính giơ roi lên thật cao.  

Những người xung quanh đều hả hê cười.  

Người của nhà họ Tần thì vội vàng quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn hình ảnh trước mắt.  

Một tia sáng sắc lạnh xẹt qua mắt Tần Minh Nguyệt.  

Cô ta tiến lên một bước...  

Một tiếng quát thình lình cất lên: "Đúng là to gan!"  

Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mừng rỡ.  

Long Tam!  

Ngay sau đó, một bóng đen xuất hiện!  

Phịch phịch!  

Hai người đàn ông cao to cầm roi lần lượt ngã xuống đất.  

Chuyện gì thế này?  

Tần Minh Nguyệt dừng chân.  

Những người trong nhà họ Tần đều lộ vẻ hoang mang.  

Phù!  

Trương Minh Vũ thở hắt ra, lòng vô cùng nhẹ nhõm.  

Anh đoán không sai!  

Hàn Quân Ngưng mà sắp xếp thì sao có thể để anh chịu đòn được?  

Âu Dương Thanh Tùng thấy vậy nhíu mày.  

Dạ Thập Nhị giận dữ gầm lên: "Lại là mày!"  

Long Tam hờ hững trả lời: "Cậu chủ của bọn tao, đám bụi đời như chúng mày tưởng thích làm gì thì làm à?"  

Âu Dương Thanh Tùng gào thét: "Láo xược!"  

Chất giọng ông ta đầy cứng rắn, vang vọng như tiếng gõ chuông!  

Trương Minh Vũ giật cả mình.  

Long Tam cũng quát lại: "Láo xược cái đầu cha ông!"  

Anh ta không tỏ ra kiêu ngạo hay nịnh bợ gì Âu Dương Thanh Tùng.  

Mà trái lại còn gào lên nữa là đằng khác.  

Hở?  

Tiếng hét của Long Tam làm Trương Minh Vũ ngây ngốc.  

Long Tam vừa nói gì thế?  

Anh ta mà biết nói mấy lời như thế sao?  

Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, Long Tam đang thị phạm cho anh đấy!  

Chị sáu đúng là cất công mà...  

Trương Minh Vũ nở nụ cười ngán ngẩm.  

Chẳng hiểu sao hành động của Long Tam như tiếp thêm sức mạnh cho anh vậy!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhìn vậy thôi chứ anh có bình tĩnh nổi đâu.  Anh cũng biết sợ chứ!  Dạ Thập Nhị nghiền ngẫm nói: "Thằng ranh kia, mày rơi vào tình cảnh hôm nay là tại mày, đừng có trách bọn tao".  Nụ cười của gã đầy châm chọc.  Dạ Thập Nhị vừa dứt lời thì hai tên binh lính giơ roi lên thật cao.  Những người xung quanh đều hả hê cười.  Người của nhà họ Tần thì vội vàng quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn hình ảnh trước mắt.  Một tia sáng sắc lạnh xẹt qua mắt Tần Minh Nguyệt.  Cô ta tiến lên một bước...  Một tiếng quát thình lình cất lên: "Đúng là to gan!"  Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy mừng rỡ.  Long Tam!  Ngay sau đó, một bóng đen xuất hiện!  Phịch phịch!  Hai người đàn ông cao to cầm roi lần lượt ngã xuống đất.  Chuyện gì thế này?  Tần Minh Nguyệt dừng chân.  Những người trong nhà họ Tần đều lộ vẻ hoang mang.  Phù!  Trương Minh Vũ thở hắt ra, lòng vô cùng nhẹ nhõm.  Anh đoán không sai!  Hàn Quân Ngưng mà sắp xếp thì sao có thể để anh chịu đòn được?  Âu Dương Thanh Tùng thấy vậy nhíu mày.  Dạ Thập Nhị giận dữ gầm lên: "Lại là mày!"  Long Tam hờ hững trả lời: "Cậu chủ của bọn tao, đám bụi đời như chúng mày tưởng thích làm gì thì làm à?"  Âu Dương Thanh Tùng gào thét: "Láo xược!"  Chất giọng ông ta đầy cứng rắn, vang vọng như tiếng gõ chuông!  Trương Minh Vũ giật cả mình.  Long Tam cũng quát lại: "Láo xược cái đầu cha ông!"  Anh ta không tỏ ra kiêu ngạo hay nịnh bợ gì Âu Dương Thanh Tùng.  Mà trái lại còn gào lên nữa là đằng khác.  Hở?  Tiếng hét của Long Tam làm Trương Minh Vũ ngây ngốc.  Long Tam vừa nói gì thế?  Anh ta mà biết nói mấy lời như thế sao?  Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, Long Tam đang thị phạm cho anh đấy!  Chị sáu đúng là cất công mà...  Trương Minh Vũ nở nụ cười ngán ngẩm.  Chẳng hiểu sao hành động của Long Tam như tiếp thêm sức mạnh cho anh vậy!

Chương 1405