Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1416

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Chuyện này là thế nào?  Hơn nữa trước giờ Hàn Thất Thất vẫn luôn cư xử tùy hứng, ăn nói chua ngoa cơ mà?  Sao hôm nay lại nghe lời như vậy?  Hàn Thiên Hoa gật đầu tỏ vẻ hài lòng.  Anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ yên lặng ngồi xuống.  Trần Đại Phú khách sáo hỏi: “Cậu Minh Vũ gọi chúng tôi đến có gì muốn dặn dò?”  Anh bật cười cất giọng đáp: “Sao lại nói là dặn dò? Lần này tôi mời hai người đến đây là vì có chuyện muốn nhờ vả”.  Hàn Thiên Hoa xua tay nói: “Minh Vũ, cháu vừa mới cứu sống mẹ của Thất Thất”.  “Huống hồ với quan hệ của cháu với con bé, có chuyện gì cứ nói một tiếng là được!”  “Gì mà nhờ vả với không nhờ vả chứ”.  Hàn Thất Thất bĩu môi.  Quan hệ gì chứ?  Anh cũng gượng cười lên tiếng: “À… thôi được, vậy thì cháu sẽ nói thẳng với hai người”.  “Cháu có một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành, chính là trở thành người giàu nhất tỉnh Thiên”.  Nghe thấy anh nói vậy, cả Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đều ngớ người.  Cái gì?  Nhà giàu nhất tỉnh Thiên sao?  Hai người họ liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.  Đến cả những người nắm giữ thế lực lớn như bọn họ còn không dám mơ tưởng đến chuyện này!  Dù sao Hoa Châu chỉ là một thành phố lạc hậu của tỉnh Thiên mà thôi.  Nhà giàu nhất tỉnh Thiên…  Hàn Thất Thất ngạc nhiên ngẩng phắt đầu dậy, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ khiếp sợ.  Trương Minh Vũ điên rồi sao?  Trần Đại Phú nghiêm túc nói: “Chuyện này… rất khó”.  Anh khẽ cười đáp: “Tôi biết là rất khó, nhưng tôi nhất định phải làm được”.  Ông ta lại quay sang nhìn Hàn Thiên Hoa.  Một lúc lâu sau, cả hai đồng loạt gật đầu.  Trần Đại Phú cung kính hỏi: “Cậu Minh Vũ cần chúng tôi làm gì?”  Anh lắc đầu nói: “Bây giờ tôi cũng chưa có kế hoạch gì. Hôm qua tôi vừa mới thành lập một công ty đầu tư mạo hiểm”.  “Lần này tôi mời hai người tới cũng là để bàn bạc chuyện này”.  Hàn Thiên Hoa nghiêm nghị lên tiếng: “Nói thật, chuyện này vô cùng khó”.  Trần Đại Phú lặng lẽ gật đầu.  Trước giờ cả hai người họ vẫn luôn nỗ lực phát triển doanh nghiệp của mình.  Nhưng đến ngày nay cũng chỉ là nhà giàu nhất Hoa Châu.  Trương Minh Vũ ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Tôi đang có ý định làm đầu tư mạo hiểm, mỗi một thành phố đều có cổ phần”.

Hả?  

Trương Minh Vũ sửng sốt.  

Chuyện này là thế nào?  

Hơn nữa trước giờ Hàn Thất Thất vẫn luôn cư xử tùy hứng, ăn nói chua ngoa cơ mà?  

Sao hôm nay lại nghe lời như vậy?  

Hàn Thiên Hoa gật đầu tỏ vẻ hài lòng.  

Anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ yên lặng ngồi xuống.  

Trần Đại Phú khách sáo hỏi: “Cậu Minh Vũ gọi chúng tôi đến có gì muốn dặn dò?”  

Anh bật cười cất giọng đáp: “Sao lại nói là dặn dò? Lần này tôi mời hai người đến đây là vì có chuyện muốn nhờ vả”.  

Hàn Thiên Hoa xua tay nói: “Minh Vũ, cháu vừa mới cứu sống mẹ của Thất Thất”.  

“Huống hồ với quan hệ của cháu với con bé, có chuyện gì cứ nói một tiếng là được!”  

“Gì mà nhờ vả với không nhờ vả chứ”.  

Hàn Thất Thất bĩu môi.  

Quan hệ gì chứ?  

Anh cũng gượng cười lên tiếng: “À… thôi được, vậy thì cháu sẽ nói thẳng với hai người”.  

“Cháu có một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành, chính là trở thành người giàu nhất tỉnh Thiên”.  

Nghe thấy anh nói vậy, cả Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đều ngớ người.  

Cái gì?  

Nhà giàu nhất tỉnh Thiên sao?  

Hai người họ liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.  

Đến cả những người nắm giữ thế lực lớn như bọn họ còn không dám mơ tưởng đến chuyện này!  

Dù sao Hoa Châu chỉ là một thành phố lạc hậu của tỉnh Thiên mà thôi.  

Nhà giàu nhất tỉnh Thiên…  

Hàn Thất Thất ngạc nhiên ngẩng phắt đầu dậy, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ khiếp sợ.  

Trương Minh Vũ điên rồi sao?  

Trần Đại Phú nghiêm túc nói: “Chuyện này… rất khó”.  

Anh khẽ cười đáp: “Tôi biết là rất khó, nhưng tôi nhất định phải làm được”.  

Ông ta lại quay sang nhìn Hàn Thiên Hoa.  

Một lúc lâu sau, cả hai đồng loạt gật đầu.  

Trần Đại Phú cung kính hỏi: “Cậu Minh Vũ cần chúng tôi làm gì?”  

Anh lắc đầu nói: “Bây giờ tôi cũng chưa có kế hoạch gì. Hôm qua tôi vừa mới thành lập một công ty đầu tư mạo hiểm”.  

“Lần này tôi mời hai người tới cũng là để bàn bạc chuyện này”.  

Hàn Thiên Hoa nghiêm nghị lên tiếng: “Nói thật, chuyện này vô cùng khó”.  

Trần Đại Phú lặng lẽ gật đầu.  

Trước giờ cả hai người họ vẫn luôn nỗ lực phát triển doanh nghiệp của mình.  

Nhưng đến ngày nay cũng chỉ là nhà giàu nhất Hoa Châu.  

Trương Minh Vũ ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Tôi đang có ý định làm đầu tư mạo hiểm, mỗi một thành phố đều có cổ phần”.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hả?  Trương Minh Vũ sửng sốt.  Chuyện này là thế nào?  Hơn nữa trước giờ Hàn Thất Thất vẫn luôn cư xử tùy hứng, ăn nói chua ngoa cơ mà?  Sao hôm nay lại nghe lời như vậy?  Hàn Thiên Hoa gật đầu tỏ vẻ hài lòng.  Anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ yên lặng ngồi xuống.  Trần Đại Phú khách sáo hỏi: “Cậu Minh Vũ gọi chúng tôi đến có gì muốn dặn dò?”  Anh bật cười cất giọng đáp: “Sao lại nói là dặn dò? Lần này tôi mời hai người đến đây là vì có chuyện muốn nhờ vả”.  Hàn Thiên Hoa xua tay nói: “Minh Vũ, cháu vừa mới cứu sống mẹ của Thất Thất”.  “Huống hồ với quan hệ của cháu với con bé, có chuyện gì cứ nói một tiếng là được!”  “Gì mà nhờ vả với không nhờ vả chứ”.  Hàn Thất Thất bĩu môi.  Quan hệ gì chứ?  Anh cũng gượng cười lên tiếng: “À… thôi được, vậy thì cháu sẽ nói thẳng với hai người”.  “Cháu có một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành, chính là trở thành người giàu nhất tỉnh Thiên”.  Nghe thấy anh nói vậy, cả Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa đều ngớ người.  Cái gì?  Nhà giàu nhất tỉnh Thiên sao?  Hai người họ liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.  Đến cả những người nắm giữ thế lực lớn như bọn họ còn không dám mơ tưởng đến chuyện này!  Dù sao Hoa Châu chỉ là một thành phố lạc hậu của tỉnh Thiên mà thôi.  Nhà giàu nhất tỉnh Thiên…  Hàn Thất Thất ngạc nhiên ngẩng phắt đầu dậy, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ khiếp sợ.  Trương Minh Vũ điên rồi sao?  Trần Đại Phú nghiêm túc nói: “Chuyện này… rất khó”.  Anh khẽ cười đáp: “Tôi biết là rất khó, nhưng tôi nhất định phải làm được”.  Ông ta lại quay sang nhìn Hàn Thiên Hoa.  Một lúc lâu sau, cả hai đồng loạt gật đầu.  Trần Đại Phú cung kính hỏi: “Cậu Minh Vũ cần chúng tôi làm gì?”  Anh lắc đầu nói: “Bây giờ tôi cũng chưa có kế hoạch gì. Hôm qua tôi vừa mới thành lập một công ty đầu tư mạo hiểm”.  “Lần này tôi mời hai người tới cũng là để bàn bạc chuyện này”.  Hàn Thiên Hoa nghiêm nghị lên tiếng: “Nói thật, chuyện này vô cùng khó”.  Trần Đại Phú lặng lẽ gật đầu.  Trước giờ cả hai người họ vẫn luôn nỗ lực phát triển doanh nghiệp của mình.  Nhưng đến ngày nay cũng chỉ là nhà giàu nhất Hoa Châu.  Trương Minh Vũ ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Tôi đang có ý định làm đầu tư mạo hiểm, mỗi một thành phố đều có cổ phần”.

Chương 1416