Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1428
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hừ! Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng. Lặng lẽ cầm một xiên thịt xiên lên. Vừa định ăn đột nhiên hoàn hồn! Trương Minh Vũ im lặng, khẽ giật mình. Lâm Kiều Hân thông minh như vậy! Hôm nay sao vậy? Chỉ số thông minh về 0 à? Yêu rồi sao? Hi hi hi! Trương Minh Vũ càng nghĩ càng hưng phấn! Cơ thể run rẩy không ngừng! Lâm Kiều Hân ném khăn giấy ở bên cạnh vào Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ bị ăn đập một cái. Khụ khụ! Ho một lúc để đỡ ngượng. Cũng không dám cười. Trương Minh Vũ nhanh chóng lấy một xiên cho vào miệng. Giả bộ như chưa có gì xảy ra. Lâm Kiều Hân hung hăng trợn trừng mắt. Cuối cùng vẫn không nói gì nhiều. Hóa bi thường thành sự thèm ăn! Cô cho xiên vào miệng, điên cuồng nhai! Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm. Yên tĩnh quá... Hai người yên lặng ngồi ăn. Lâm Kiều Hân vừa thẹn vừa giận nhưng đã bị đồ ăn ngon làm cho hết giận. Trương Minh Vũ thấy vậy liền vui. Lâm Kiều Hân khó có cơ hội được thoải mái như vậy. Không nghĩ nhiều nữa. Thời gian dần trôi. Trương Minh Vũ ăn xong rồi. Ngẩng đầu nhìn, Lâm Kiều Hân đang lịch sự lấy khăn giấy lau miệng. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Thế nào? Ngon không?" Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Ngon". Trương Minh Vũ mỉm cười. Lâm Kiều Hân thu dọn đồ, nói: "Chúng ta đi thôi". Trương Minh Vũ lắc đầu nói: "Không vội". Hả? Lâm Kiều Hân sững sờ. Nhìn qua phát hiện ra Long Tam và Long Thất đang uống rượu vui vẻ với nhau... Lâm Kiều Hân âm thầm gật đầu. Ngồi lại xuống. Trương Minh Vũ thấy vậy trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.
Hừ!
Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng.
Lặng lẽ cầm một xiên thịt xiên lên.
Vừa định ăn đột nhiên hoàn hồn!
Trương Minh Vũ im lặng, khẽ giật mình.
Lâm Kiều Hân thông minh như vậy!
Hôm nay sao vậy?
Chỉ số thông minh về 0 à?
Yêu rồi sao?
Hi hi hi!
Trương Minh Vũ càng nghĩ càng hưng phấn!
Cơ thể run rẩy không ngừng!
Lâm Kiều Hân ném khăn giấy ở bên cạnh vào Trương Minh Vũ!
Trương Minh Vũ bị ăn đập một cái.
Khụ khụ!
Ho một lúc để đỡ ngượng.
Cũng không dám cười.
Trương Minh Vũ nhanh chóng lấy một xiên cho vào miệng.
Giả bộ như chưa có gì xảy ra.
Lâm Kiều Hân hung hăng trợn trừng mắt.
Cuối cùng vẫn không nói gì nhiều.
Hóa bi thường thành sự thèm ăn!
Cô cho xiên vào miệng, điên cuồng nhai!
Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Yên tĩnh quá...
Hai người yên lặng ngồi ăn.
Lâm Kiều Hân vừa thẹn vừa giận nhưng đã bị đồ ăn ngon làm cho hết giận.
Trương Minh Vũ thấy vậy liền vui.
Lâm Kiều Hân khó có cơ hội được thoải mái như vậy.
Không nghĩ nhiều nữa.
Thời gian dần trôi.
Trương Minh Vũ ăn xong rồi.
Ngẩng đầu nhìn, Lâm Kiều Hân đang lịch sự lấy khăn giấy lau miệng.
Trương Minh Vũ cười hỏi: "Thế nào? Ngon không?"
Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Ngon".
Trương Minh Vũ mỉm cười.
Lâm Kiều Hân thu dọn đồ, nói: "Chúng ta đi thôi".
Trương Minh Vũ lắc đầu nói: "Không vội".
Hả?
Lâm Kiều Hân sững sờ.
Nhìn qua phát hiện ra Long Tam và Long Thất đang uống rượu vui vẻ với nhau...
Lâm Kiều Hân âm thầm gật đầu.
Ngồi lại xuống.
Trương Minh Vũ thấy vậy trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hừ! Lâm Kiều Hân khẽ hừ một tiếng. Lặng lẽ cầm một xiên thịt xiên lên. Vừa định ăn đột nhiên hoàn hồn! Trương Minh Vũ im lặng, khẽ giật mình. Lâm Kiều Hân thông minh như vậy! Hôm nay sao vậy? Chỉ số thông minh về 0 à? Yêu rồi sao? Hi hi hi! Trương Minh Vũ càng nghĩ càng hưng phấn! Cơ thể run rẩy không ngừng! Lâm Kiều Hân ném khăn giấy ở bên cạnh vào Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ bị ăn đập một cái. Khụ khụ! Ho một lúc để đỡ ngượng. Cũng không dám cười. Trương Minh Vũ nhanh chóng lấy một xiên cho vào miệng. Giả bộ như chưa có gì xảy ra. Lâm Kiều Hân hung hăng trợn trừng mắt. Cuối cùng vẫn không nói gì nhiều. Hóa bi thường thành sự thèm ăn! Cô cho xiên vào miệng, điên cuồng nhai! Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm. Yên tĩnh quá... Hai người yên lặng ngồi ăn. Lâm Kiều Hân vừa thẹn vừa giận nhưng đã bị đồ ăn ngon làm cho hết giận. Trương Minh Vũ thấy vậy liền vui. Lâm Kiều Hân khó có cơ hội được thoải mái như vậy. Không nghĩ nhiều nữa. Thời gian dần trôi. Trương Minh Vũ ăn xong rồi. Ngẩng đầu nhìn, Lâm Kiều Hân đang lịch sự lấy khăn giấy lau miệng. Trương Minh Vũ cười hỏi: "Thế nào? Ngon không?" Lâm Kiều Hân gật đầu nói: "Ngon". Trương Minh Vũ mỉm cười. Lâm Kiều Hân thu dọn đồ, nói: "Chúng ta đi thôi". Trương Minh Vũ lắc đầu nói: "Không vội". Hả? Lâm Kiều Hân sững sờ. Nhìn qua phát hiện ra Long Tam và Long Thất đang uống rượu vui vẻ với nhau... Lâm Kiều Hân âm thầm gật đầu. Ngồi lại xuống. Trương Minh Vũ thấy vậy trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.