Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1431

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ hít sâu một hơi!  Quần áo rách toạc!  Lách cách!  Rầm rầm!  Âm thanh chói tai vang lên.  Cơ thể Trương Minh Vũ không khỏi run rẩy!  Anh sợ sẽ có gì đó rơi xuống người họ!  May mà vẫn an toàn!  Chiếc xe bị nổ tung không ảnh hưởng đến họ!  Không biết bao lâu sau, bụi đất mới tan đi!  Phù!  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  May mà thoát nạn!  Long Tam vội vàng hét lên: "Mau chạy đi!"  Trương Minh Vũ bừng tỉnh!  Vội vàng tránh đi, nhưng kẻ địch vẫn còn trong chỗ tối!  Trương Minh Vũ xoay người.  Sau đó đưa tay kéo Lâm Kiều Hân đứng lên.  Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn ngập sự lo lắng: "Anh không bị thương chứ?"  Nói xong cô liền kiểm tra trên dưới!  Trong lòng vô cùng cảm động!  Trương Minh Vũ lại xả thân cứu giúp cô!  Kiểm tra kỹ một hồi, xác nhận không bị thương cô mới thở phào nhẹ nhõm.  Trương Minh Vũ lo lắng nói: "Tôi không sao, chúng ta rời khỏi đây trước đã!"  Nói xong liền đưa tay kéo lấy tay Lâm Kiều Hân.  Bước nhanh lên trước!  Chiếc Mecerdes cháy rực trời.  Long Tam và Long Thất cảnh giác trốn sau cây, quan sát bốn phía.  Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi.  Nhanh chóng tiến lên!  Hai người nhanh chóng đi đến con đường phía xa.  Chỗ ấy có vẻ an toàn.  Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân đi vào trong bờ rừng bên cạnh.  Ánh sáng dần vụt tắt!  Phù!  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Anh dừng bước!  Lâm Kiều Hân vịn vào một cái cây lớn, thở hồng hộc.  Tim đập cực nhanh! 

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi!  

Quần áo rách toạc!  

Lách cách!  

Rầm rầm!  

Âm thanh chói tai vang lên.  

Cơ thể Trương Minh Vũ không khỏi run rẩy!  

Anh sợ sẽ có gì đó rơi xuống người họ!  

May mà vẫn an toàn!  

Chiếc xe bị nổ tung không ảnh hưởng đến họ!  

Không biết bao lâu sau, bụi đất mới tan đi!  

Phù!  

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  

May mà thoát nạn!  

Long Tam vội vàng hét lên: "Mau chạy đi!"  

Trương Minh Vũ bừng tỉnh!  

Vội vàng tránh đi, nhưng kẻ địch vẫn còn trong chỗ tối!  

Trương Minh Vũ xoay người.  

Sau đó đưa tay kéo Lâm Kiều Hân đứng lên.  

Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn ngập sự lo lắng: "Anh không bị thương chứ?"  

Nói xong cô liền kiểm tra trên dưới!  

Trong lòng vô cùng cảm động!  

Trương Minh Vũ lại xả thân cứu giúp cô!  

Kiểm tra kỹ một hồi, xác nhận không bị thương cô mới thở phào nhẹ nhõm.  

Trương Minh Vũ lo lắng nói: "Tôi không sao, chúng ta rời khỏi đây trước đã!"  

Nói xong liền đưa tay kéo lấy tay Lâm Kiều Hân.  

Bước nhanh lên trước!  

Chiếc Mecerdes cháy rực trời.  

Long Tam và Long Thất cảnh giác trốn sau cây, quan sát bốn phía.  

Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi.  

Nhanh chóng tiến lên!  

Hai người nhanh chóng đi đến con đường phía xa.  

Chỗ ấy có vẻ an toàn.  

Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân đi vào trong bờ rừng bên cạnh.  

Ánh sáng dần vụt tắt!  

Phù!  

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  

Anh dừng bước!  

Lâm Kiều Hân vịn vào một cái cây lớn, thở hồng hộc.  

Tim đập cực nhanh! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ hít sâu một hơi!  Quần áo rách toạc!  Lách cách!  Rầm rầm!  Âm thanh chói tai vang lên.  Cơ thể Trương Minh Vũ không khỏi run rẩy!  Anh sợ sẽ có gì đó rơi xuống người họ!  May mà vẫn an toàn!  Chiếc xe bị nổ tung không ảnh hưởng đến họ!  Không biết bao lâu sau, bụi đất mới tan đi!  Phù!  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  May mà thoát nạn!  Long Tam vội vàng hét lên: "Mau chạy đi!"  Trương Minh Vũ bừng tỉnh!  Vội vàng tránh đi, nhưng kẻ địch vẫn còn trong chỗ tối!  Trương Minh Vũ xoay người.  Sau đó đưa tay kéo Lâm Kiều Hân đứng lên.  Trong mắt Lâm Kiều Hân tràn ngập sự lo lắng: "Anh không bị thương chứ?"  Nói xong cô liền kiểm tra trên dưới!  Trong lòng vô cùng cảm động!  Trương Minh Vũ lại xả thân cứu giúp cô!  Kiểm tra kỹ một hồi, xác nhận không bị thương cô mới thở phào nhẹ nhõm.  Trương Minh Vũ lo lắng nói: "Tôi không sao, chúng ta rời khỏi đây trước đã!"  Nói xong liền đưa tay kéo lấy tay Lâm Kiều Hân.  Bước nhanh lên trước!  Chiếc Mecerdes cháy rực trời.  Long Tam và Long Thất cảnh giác trốn sau cây, quan sát bốn phía.  Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi.  Nhanh chóng tiến lên!  Hai người nhanh chóng đi đến con đường phía xa.  Chỗ ấy có vẻ an toàn.  Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân đi vào trong bờ rừng bên cạnh.  Ánh sáng dần vụt tắt!  Phù!  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Anh dừng bước!  Lâm Kiều Hân vịn vào một cái cây lớn, thở hồng hộc.  Tim đập cực nhanh! 

Chương 1431