Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1440
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cạch! Trương Minh Vũ tìm được công tắc điện, đèn được bật lên. Trong phòng sáng hơn nhiều. Nhìn quanh một vòng, Trương Minh Vũ ngạc nhiên phát hiện ra căn nhà gọn gàng đến lạ thường. Đồ dùng trong nhà rất cổ, sàn nhà làm bằng gỗ. Trong phòng không có lấy một hạt bụi. Nhà rất nhỏ, chỉ có một phòng khách, nhưng với Trương Minh Vũ là đủ rồi! Không tệ! Trương Minh Vũ toét miệng cười. Có ánh đèn, Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm. Bớt cảm thấy áp lực. Trương Minh Vũ cười nói: "Xem qua đi, đây chính là nhà chúng ta hôm nay đó". Lâm Kiều Hân thẫn thờ gật đầu. Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, thầm chửi Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ đi vào trong phòng ngủ. Phòng rất nhỏ, giường cũng rất nhỏ. Nhưng trong phòng không có gì cả. Vách tường màu hồng, vô cùng ấm áp. Trương Minh Vũ mỉm cười. Đây đúng là món quà ông trời chuẩn bị cho họ mà! Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, vào đi, chúng ta phải tắt đèn bên ngoài". Mở đèn vẫn khá nguy hiểm. Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu. Ánh đèn nhanh chóng vụt tắt. Chỉ còn lại ánh đèn le lói bên trong phòng ngủ. Đủ để chiếu sáng. Nhưng ánh sáng mờ mịt này lại tạo cảm giác ấm áp. Trương Minh Vũ ngồi trên giường, thở dài! Rốt cuộc cũng... Còn Lâm Kiều Hân ngồi bên kia. Trong lòng thả lỏng hơn nhiều. Với cô mà nói, tối nay đúng là bị trời đày. Căn phòng yên tĩnh. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông chủ ngã xuống... Lâm Kiều Hân khẽ mím môi. Vô cùng đau lòng. Một mạng người cứ vậy... Haizz. Một lúc sau, Lâm Kiều Hân thở dài một tiếng. Trương Minh Vũ nhíu mày hỏi: "Sao vậy?" Lâm Kiều Hân chỉ yên lặng lắc đầu. Trương Minh Vũ không cười nữa. Anh hiểu mà... Ông chủ bị giết, anh cũng rất đau lòng. Có lẽ... Điều anh có thể làm cũng chỉ có diệt Thần Ẩn, báo thù cho ông ấy!
Cạch!
Trương Minh Vũ tìm được công tắc điện, đèn được bật lên.
Trong phòng sáng hơn nhiều.
Nhìn quanh một vòng, Trương Minh Vũ ngạc nhiên phát hiện ra căn nhà gọn gàng đến lạ thường.
Đồ dùng trong nhà rất cổ, sàn nhà làm bằng gỗ.
Trong phòng không có lấy một hạt bụi.
Nhà rất nhỏ, chỉ có một phòng khách, nhưng với Trương Minh Vũ là đủ rồi!
Không tệ!
Trương Minh Vũ toét miệng cười.
Có ánh đèn, Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bớt cảm thấy áp lực.
Trương Minh Vũ cười nói: "Xem qua đi, đây chính là nhà chúng ta hôm nay đó".
Lâm Kiều Hân thẫn thờ gật đầu.
Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, thầm chửi Trương Minh Vũ.
Trương Minh Vũ đi vào trong phòng ngủ.
Phòng rất nhỏ, giường cũng rất nhỏ.
Nhưng trong phòng không có gì cả.
Vách tường màu hồng, vô cùng ấm áp.
Trương Minh Vũ mỉm cười.
Đây đúng là món quà ông trời chuẩn bị cho họ mà!
Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, vào đi, chúng ta phải tắt đèn bên ngoài".
Mở đèn vẫn khá nguy hiểm.
Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu.
Ánh đèn nhanh chóng vụt tắt.
Chỉ còn lại ánh đèn le lói bên trong phòng ngủ.
Đủ để chiếu sáng.
Nhưng ánh sáng mờ mịt này lại tạo cảm giác ấm áp.
Trương Minh Vũ ngồi trên giường, thở dài!
Rốt cuộc cũng...
Còn Lâm Kiều Hân ngồi bên kia.
Trong lòng thả lỏng hơn nhiều.
Với cô mà nói, tối nay đúng là bị trời đày.
Căn phòng yên tĩnh.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông chủ ngã xuống...
Lâm Kiều Hân khẽ mím môi.
Vô cùng đau lòng.
Một mạng người cứ vậy...
Haizz.
Một lúc sau, Lâm Kiều Hân thở dài một tiếng.
Trương Minh Vũ nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"
Lâm Kiều Hân chỉ yên lặng lắc đầu.
Trương Minh Vũ không cười nữa.
Anh hiểu mà...
Ông chủ bị giết, anh cũng rất đau lòng.
Có lẽ...
Điều anh có thể làm cũng chỉ có diệt Thần Ẩn, báo thù cho ông ấy!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cạch! Trương Minh Vũ tìm được công tắc điện, đèn được bật lên. Trong phòng sáng hơn nhiều. Nhìn quanh một vòng, Trương Minh Vũ ngạc nhiên phát hiện ra căn nhà gọn gàng đến lạ thường. Đồ dùng trong nhà rất cổ, sàn nhà làm bằng gỗ. Trong phòng không có lấy một hạt bụi. Nhà rất nhỏ, chỉ có một phòng khách, nhưng với Trương Minh Vũ là đủ rồi! Không tệ! Trương Minh Vũ toét miệng cười. Có ánh đèn, Lâm Kiều Hân cũng thở phào nhẹ nhõm. Bớt cảm thấy áp lực. Trương Minh Vũ cười nói: "Xem qua đi, đây chính là nhà chúng ta hôm nay đó". Lâm Kiều Hân thẫn thờ gật đầu. Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, thầm chửi Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ đi vào trong phòng ngủ. Phòng rất nhỏ, giường cũng rất nhỏ. Nhưng trong phòng không có gì cả. Vách tường màu hồng, vô cùng ấm áp. Trương Minh Vũ mỉm cười. Đây đúng là món quà ông trời chuẩn bị cho họ mà! Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, vào đi, chúng ta phải tắt đèn bên ngoài". Mở đèn vẫn khá nguy hiểm. Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu. Ánh đèn nhanh chóng vụt tắt. Chỉ còn lại ánh đèn le lói bên trong phòng ngủ. Đủ để chiếu sáng. Nhưng ánh sáng mờ mịt này lại tạo cảm giác ấm áp. Trương Minh Vũ ngồi trên giường, thở dài! Rốt cuộc cũng... Còn Lâm Kiều Hân ngồi bên kia. Trong lòng thả lỏng hơn nhiều. Với cô mà nói, tối nay đúng là bị trời đày. Căn phòng yên tĩnh. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông chủ ngã xuống... Lâm Kiều Hân khẽ mím môi. Vô cùng đau lòng. Một mạng người cứ vậy... Haizz. Một lúc sau, Lâm Kiều Hân thở dài một tiếng. Trương Minh Vũ nhíu mày hỏi: "Sao vậy?" Lâm Kiều Hân chỉ yên lặng lắc đầu. Trương Minh Vũ không cười nữa. Anh hiểu mà... Ông chủ bị giết, anh cũng rất đau lòng. Có lẽ... Điều anh có thể làm cũng chỉ có diệt Thần Ẩn, báo thù cho ông ấy!