Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1460
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một ngụm máu! Chu Cửu Yến này... nói gì tào lao vậy? Gả cho mình? Mẹ nó, tôi có vợ rồi đó. Trương Minh Vũ liếc mắt. Há miệng, nhưng không nói được gì. Mặt Hàn Thất Thất đỏ ửng lên. Trương Minh Vũ cảm thấy kỳ lạ. Đúng là mặt trời mọc đằng Tây mà. Hàn Thất Thất nhíu mày nói: "Anh nói gì đi chứ?" Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ liền bối rối. Mình nói? Một lúc sau Trương Minh Vũ mới thật thà đáp: "Vậy... gả?"Hả? Nghe thấy những lời này, Hàn Thất Thất không khỏi cảm thấy mơ màng! Gả? Trương Minh Vũ nở nụ cười xấu xa. Một lúc lâu sau, cô ta chống nạnh, đanh đá rít lên: “Gả em gái anh!” Khóe miệng anh lập tức co rút một phen. Chính cô ta tự bảo anh nói cơ mà. Anh còn có thể nói gì được nữa? Cô ta hừ lạnh một tiếng quát mắng: “Tôi bảo anh nói xem bây giờ tôi phải làm gì! Tôi không về được nhà nữa rồi!” Trong mắt anh hiện lên một tia bất đắc dĩ. Anh lẩm bẩm: “Sao tôi biết cô muốn hỏi gì chứ?” Cô ta hung hăng trừng mắt lườm anh: “Chẳng biết bọn họ đang nghĩ cái quái gì mà lại bảo tôi gả cho anh! Tức chết mất!” Anh nhếch miệng cười nói: “Chứng tỏ tôi quá xuất sắc”. “Đáng tiếc là cô tới muộn rồi, tôi đã là người có vợ”. Trương Minh Vũ vốn chỉ định nói đùa vài câu để xua tan bầu không khí gượng gạo kia. Nào ngờ lại chọc giận Hàn Thất Thất: “Đồ không biết xấu hổ, anh có cái gì mà xuất sắc!” Trương Minh Vũ châm chọc nói: “Nếu không phải thế vậy thì… bố mẹ cô sợ cô không lấy được chồng chăng?” Hàn Thất Thất đỏ bừng mặt, kiêu ngạo hét lớn: “Anh bảo ai không lấy được chồng hả? Bà đây xinh đẹp như vậy, người theo đuổi đủ xếp một vòng quanh trái đất!” “Anh mới là đồ ế chỏng ế chơ!” “Cả nhà anh đều ế!” Nổi điên rồi! Nhưng không biết tại sao, anh lại thấy vui sướng khi nhìn bộ dạng này của cô ta! Người chưa bao giờ để mình chịu thiệt như cô ta mà hôm nay lại đuối lý sao? Anh bật cười lên tiếng: “Được rồi, tôi không đấu võ mồm với cô nữa. Khi nào cô không lấy được ai thì hẵng tìm tới tôi”. “Lúc đó tôi sẽ cân nhắc có nên nhận cô không”. Hả? Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc! Mãi lâu sau, cô ta mới nắm chặt tay lại! Cái tên… khốn nạn này! Cơ thể mềm mại của cô ta không ngừng run rẩy! Trương Minh Vũ đứng dậy cất giọng nói: “Thế… cô ở đây đi nhé, tôi đi ăn đây”. Dứt lời, anh vội vàng muốn chuồn.
Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một ngụm máu!
Chu Cửu Yến này... nói gì tào lao vậy?
Gả cho mình?
Mẹ nó, tôi có vợ rồi đó.
Trương Minh Vũ liếc mắt.
Há miệng, nhưng không nói được gì.
Mặt Hàn Thất Thất đỏ ửng lên.
Trương Minh Vũ cảm thấy kỳ lạ.
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây mà.
Hàn Thất Thất nhíu mày nói: "Anh nói gì đi chứ?"
Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ liền bối rối.
Mình nói?
Một lúc sau Trương Minh Vũ mới thật thà đáp: "Vậy... gả?"
Hả?
Nghe thấy những lời này, Hàn Thất Thất không khỏi cảm thấy mơ màng!
Gả?
Trương Minh Vũ nở nụ cười xấu xa.
Một lúc lâu sau, cô ta chống nạnh, đanh đá rít lên: “Gả em gái anh!”
Khóe miệng anh lập tức co rút một phen.
Chính cô ta tự bảo anh nói cơ mà.
Anh còn có thể nói gì được nữa?
Cô ta hừ lạnh một tiếng quát mắng: “Tôi bảo anh nói xem bây giờ tôi phải làm gì! Tôi không về được nhà nữa rồi!”
Trong mắt anh hiện lên một tia bất đắc dĩ. Anh lẩm bẩm: “Sao tôi biết cô muốn hỏi gì chứ?”
Cô ta hung hăng trừng mắt lườm anh: “Chẳng biết bọn họ đang nghĩ cái quái gì mà lại bảo tôi gả cho anh! Tức chết mất!”
Anh nhếch miệng cười nói: “Chứng tỏ tôi quá xuất sắc”.
“Đáng tiếc là cô tới muộn rồi, tôi đã là người có vợ”.
Trương Minh Vũ vốn chỉ định nói đùa vài câu để xua tan bầu không khí gượng gạo kia.
Nào ngờ lại chọc giận Hàn Thất Thất: “Đồ không biết xấu hổ, anh có cái gì mà xuất sắc!”
Trương Minh Vũ châm chọc nói: “Nếu không phải thế vậy thì… bố mẹ cô sợ cô không lấy được chồng chăng?”
Hàn Thất Thất đỏ bừng mặt, kiêu ngạo hét lớn: “Anh bảo ai không lấy được chồng hả? Bà đây xinh đẹp như vậy, người theo đuổi đủ xếp một vòng quanh trái đất!”
“Anh mới là đồ ế chỏng ế chơ!”
“Cả nhà anh đều ế!”
Nổi điên rồi!
Nhưng không biết tại sao, anh lại thấy vui sướng khi nhìn bộ dạng này của cô ta!
Người chưa bao giờ để mình chịu thiệt như cô ta mà hôm nay lại đuối lý sao?
Anh bật cười lên tiếng: “Được rồi, tôi không đấu võ mồm với cô nữa. Khi nào cô không lấy được ai thì hẵng tìm tới tôi”.
“Lúc đó tôi sẽ cân nhắc có nên nhận cô không”.
Hả?
Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc!
Mãi lâu sau, cô ta mới nắm chặt tay lại!
Cái tên… khốn nạn này!
Cơ thể mềm mại của cô ta không ngừng run rẩy!
Trương Minh Vũ đứng dậy cất giọng nói: “Thế… cô ở đây đi nhé, tôi đi ăn đây”.
Dứt lời, anh vội vàng muốn chuồn.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một ngụm máu! Chu Cửu Yến này... nói gì tào lao vậy? Gả cho mình? Mẹ nó, tôi có vợ rồi đó. Trương Minh Vũ liếc mắt. Há miệng, nhưng không nói được gì. Mặt Hàn Thất Thất đỏ ửng lên. Trương Minh Vũ cảm thấy kỳ lạ. Đúng là mặt trời mọc đằng Tây mà. Hàn Thất Thất nhíu mày nói: "Anh nói gì đi chứ?" Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ liền bối rối. Mình nói? Một lúc sau Trương Minh Vũ mới thật thà đáp: "Vậy... gả?"Hả? Nghe thấy những lời này, Hàn Thất Thất không khỏi cảm thấy mơ màng! Gả? Trương Minh Vũ nở nụ cười xấu xa. Một lúc lâu sau, cô ta chống nạnh, đanh đá rít lên: “Gả em gái anh!” Khóe miệng anh lập tức co rút một phen. Chính cô ta tự bảo anh nói cơ mà. Anh còn có thể nói gì được nữa? Cô ta hừ lạnh một tiếng quát mắng: “Tôi bảo anh nói xem bây giờ tôi phải làm gì! Tôi không về được nhà nữa rồi!” Trong mắt anh hiện lên một tia bất đắc dĩ. Anh lẩm bẩm: “Sao tôi biết cô muốn hỏi gì chứ?” Cô ta hung hăng trừng mắt lườm anh: “Chẳng biết bọn họ đang nghĩ cái quái gì mà lại bảo tôi gả cho anh! Tức chết mất!” Anh nhếch miệng cười nói: “Chứng tỏ tôi quá xuất sắc”. “Đáng tiếc là cô tới muộn rồi, tôi đã là người có vợ”. Trương Minh Vũ vốn chỉ định nói đùa vài câu để xua tan bầu không khí gượng gạo kia. Nào ngờ lại chọc giận Hàn Thất Thất: “Đồ không biết xấu hổ, anh có cái gì mà xuất sắc!” Trương Minh Vũ châm chọc nói: “Nếu không phải thế vậy thì… bố mẹ cô sợ cô không lấy được chồng chăng?” Hàn Thất Thất đỏ bừng mặt, kiêu ngạo hét lớn: “Anh bảo ai không lấy được chồng hả? Bà đây xinh đẹp như vậy, người theo đuổi đủ xếp một vòng quanh trái đất!” “Anh mới là đồ ế chỏng ế chơ!” “Cả nhà anh đều ế!” Nổi điên rồi! Nhưng không biết tại sao, anh lại thấy vui sướng khi nhìn bộ dạng này của cô ta! Người chưa bao giờ để mình chịu thiệt như cô ta mà hôm nay lại đuối lý sao? Anh bật cười lên tiếng: “Được rồi, tôi không đấu võ mồm với cô nữa. Khi nào cô không lấy được ai thì hẵng tìm tới tôi”. “Lúc đó tôi sẽ cân nhắc có nên nhận cô không”. Hả? Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc! Mãi lâu sau, cô ta mới nắm chặt tay lại! Cái tên… khốn nạn này! Cơ thể mềm mại của cô ta không ngừng run rẩy! Trương Minh Vũ đứng dậy cất giọng nói: “Thế… cô ở đây đi nhé, tôi đi ăn đây”. Dứt lời, anh vội vàng muốn chuồn.