Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1462
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Người kia đâu rồi? Anh hơi nhíu mày, dự cảm không lành trong lòng lại càng thêm mãnh liệt. Người bình thường… có thể đi nhanh như vậy sao? Anh hít một hơi thật sâu, đi ra khỏi công ty! Bọn chúng núp trong bóng tối. Bây giờ anh không có chút lợi thế nào cả. Nếu còn trốn ở trong công ty thì chắc chắn sẽ càng liên lụy thêm nhiều người hơn. Anh nhanh chóng bỏ đi thật xa. Hàn Thất Thất đứng sững người giữa sảnh lớn, trợn mắt há hốc mồm nhìn theo. Đi thật sao? Chuyện này… Lát sau, ánh mắt cô ta hiện lên lửa giận. Bị chơi xỏ rồi! “Trương Minh Vũ, anh đứng lại cho tôi!” Cô ta điên cuồng hét lớn. Cuống quýt cất bước đuổi theo. Ở bên ngoài công ty, vẻ mặt của Trương Minh Vũ ngày càng trở nên nghiêm nghị. Không biết tại sao… Anh cứ có cảm giác xung quanh đều là nguy hiểm! Nhưng quan sát một lượt vẫn không phát hiện thấy điều bất thường gì. Thần Ẩn? Trái tim anh lập tức căng cứng lại. Bỗng có một người đàn ông đứng lẫn trong đám người thu hút ánh nhìn của anh. Người đó mặc quần áo rất bình thường, cũng không hề nhìn anh. Nhưng trong lòng anh lại xuất hiện một cảm giác hoảng hốt không tên. Anh lại liếc nhìn. Trong đám đông bên phải cũng có một người đàn ông. Chuyện này… Anh khẽ cau mày. Hình như người này… khá quen mắt! Nguy rồi! Một giây sau, anh lập tức trợn tròn hai mắt! Anh cắn chặt răng, cất bước lao tới ven đường. Cuống cuồng bỏ chạy. Bỗng nhiên anh nghe thấy giọng nói của Hàn Thất Thất truyền đến: “Trương Minh Vũ! Anh dám chơi xỏ tôi hả? Mau đứng lại cho tôi!” Chân mày anh nhíu chặt lại. Sao cô ta lại theo tới tận đây? Anh liếc nhìn xung quanh, trông thấy mấy người đàn ông kia đã tới gần tự bao giờ! Ừng ực! Anh gian nan nuốt nước bọt. “Thất Thất, cô về trước đi!”, anh hạ giọng ra lệnh. Cô ta trợn ngược mắt giận dữ chất vấn: “Anh còn dám lừa tôi nữa hả? Hôm nay không chịu nói rõ ràng thì đừng hòng rời đi!” Dứt lời, cô ta nhanh chân chạy tới! Anh không ngừng nháy mắt ra hiệu! Thế nhưng cô ta chẳng thèm coi ra gì! Anh mím môi, đanh giọng quát: “Cô về đi, tôi có chuyện cần xử lý đã!” Hả? Hàn Thất Thất ngẩn người.
Người kia đâu rồi?
Anh hơi nhíu mày, dự cảm không lành trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
Người bình thường… có thể đi nhanh như vậy sao?
Anh hít một hơi thật sâu, đi ra khỏi công ty!
Bọn chúng núp trong bóng tối.
Bây giờ anh không có chút lợi thế nào cả.
Nếu còn trốn ở trong công ty thì chắc chắn sẽ càng liên lụy thêm nhiều người hơn.
Anh nhanh chóng bỏ đi thật xa.
Hàn Thất Thất đứng sững người giữa sảnh lớn, trợn mắt há hốc mồm nhìn theo.
Đi thật sao?
Chuyện này…
Lát sau, ánh mắt cô ta hiện lên lửa giận.
Bị chơi xỏ rồi!
“Trương Minh Vũ, anh đứng lại cho tôi!”
Cô ta điên cuồng hét lớn.
Cuống quýt cất bước đuổi theo.
Ở bên ngoài công ty, vẻ mặt của Trương Minh Vũ ngày càng trở nên nghiêm nghị.
Không biết tại sao…
Anh cứ có cảm giác xung quanh đều là nguy hiểm!
Nhưng quan sát một lượt vẫn không phát hiện thấy điều bất thường gì.
Thần Ẩn?
Trái tim anh lập tức căng cứng lại.
Bỗng có một người đàn ông đứng lẫn trong đám người thu hút ánh nhìn của anh.
Người đó mặc quần áo rất bình thường, cũng không hề nhìn anh.
Nhưng trong lòng anh lại xuất hiện một cảm giác hoảng hốt không tên.
Anh lại liếc nhìn.
Trong đám đông bên phải cũng có một người đàn ông.
Chuyện này…
Anh khẽ cau mày.
Hình như người này… khá quen mắt!
Nguy rồi!
Một giây sau, anh lập tức trợn tròn hai mắt!
Anh cắn chặt răng, cất bước lao tới ven đường.
Cuống cuồng bỏ chạy.
Bỗng nhiên anh nghe thấy giọng nói của Hàn Thất Thất truyền đến: “Trương Minh Vũ! Anh dám chơi xỏ tôi hả? Mau đứng lại cho tôi!”
Chân mày anh nhíu chặt lại.
Sao cô ta lại theo tới tận đây?
Anh liếc nhìn xung quanh, trông thấy mấy người đàn ông kia đã tới gần tự bao giờ!
Ừng ực!
Anh gian nan nuốt nước bọt.
“Thất Thất, cô về trước đi!”, anh hạ giọng ra lệnh.
Cô ta trợn ngược mắt giận dữ chất vấn: “Anh còn dám lừa tôi nữa hả? Hôm nay không chịu nói rõ ràng thì đừng hòng rời đi!”
Dứt lời, cô ta nhanh chân chạy tới!
Anh không ngừng nháy mắt ra hiệu!
Thế nhưng cô ta chẳng thèm coi ra gì!
Anh mím môi, đanh giọng quát: “Cô về đi, tôi có chuyện cần xử lý đã!”
Hả?
Hàn Thất Thất ngẩn người.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Người kia đâu rồi? Anh hơi nhíu mày, dự cảm không lành trong lòng lại càng thêm mãnh liệt. Người bình thường… có thể đi nhanh như vậy sao? Anh hít một hơi thật sâu, đi ra khỏi công ty! Bọn chúng núp trong bóng tối. Bây giờ anh không có chút lợi thế nào cả. Nếu còn trốn ở trong công ty thì chắc chắn sẽ càng liên lụy thêm nhiều người hơn. Anh nhanh chóng bỏ đi thật xa. Hàn Thất Thất đứng sững người giữa sảnh lớn, trợn mắt há hốc mồm nhìn theo. Đi thật sao? Chuyện này… Lát sau, ánh mắt cô ta hiện lên lửa giận. Bị chơi xỏ rồi! “Trương Minh Vũ, anh đứng lại cho tôi!” Cô ta điên cuồng hét lớn. Cuống quýt cất bước đuổi theo. Ở bên ngoài công ty, vẻ mặt của Trương Minh Vũ ngày càng trở nên nghiêm nghị. Không biết tại sao… Anh cứ có cảm giác xung quanh đều là nguy hiểm! Nhưng quan sát một lượt vẫn không phát hiện thấy điều bất thường gì. Thần Ẩn? Trái tim anh lập tức căng cứng lại. Bỗng có một người đàn ông đứng lẫn trong đám người thu hút ánh nhìn của anh. Người đó mặc quần áo rất bình thường, cũng không hề nhìn anh. Nhưng trong lòng anh lại xuất hiện một cảm giác hoảng hốt không tên. Anh lại liếc nhìn. Trong đám đông bên phải cũng có một người đàn ông. Chuyện này… Anh khẽ cau mày. Hình như người này… khá quen mắt! Nguy rồi! Một giây sau, anh lập tức trợn tròn hai mắt! Anh cắn chặt răng, cất bước lao tới ven đường. Cuống cuồng bỏ chạy. Bỗng nhiên anh nghe thấy giọng nói của Hàn Thất Thất truyền đến: “Trương Minh Vũ! Anh dám chơi xỏ tôi hả? Mau đứng lại cho tôi!” Chân mày anh nhíu chặt lại. Sao cô ta lại theo tới tận đây? Anh liếc nhìn xung quanh, trông thấy mấy người đàn ông kia đã tới gần tự bao giờ! Ừng ực! Anh gian nan nuốt nước bọt. “Thất Thất, cô về trước đi!”, anh hạ giọng ra lệnh. Cô ta trợn ngược mắt giận dữ chất vấn: “Anh còn dám lừa tôi nữa hả? Hôm nay không chịu nói rõ ràng thì đừng hòng rời đi!” Dứt lời, cô ta nhanh chân chạy tới! Anh không ngừng nháy mắt ra hiệu! Thế nhưng cô ta chẳng thèm coi ra gì! Anh mím môi, đanh giọng quát: “Cô về đi, tôi có chuyện cần xử lý đã!” Hả? Hàn Thất Thất ngẩn người.