Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1468

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai nắm đấm va vào nhau!  Anh liên tục lùi về phía sau!  Tiểu Trạch cũng trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng!  Anh nghiến răng ken két, lòng thầm dấy lên nỗi lo âu!   Rốt cuộc là chuyện gì?  Anh trầm giọng nói với Hàn Thất Thất: “Cô đi trước đi, đến đại viện Lăng Nam xem có vấn đề gì không”.  Cô ta mím môi đáp: “Thế… anh phải cẩn thận đấy!”  Cô ta đã hiểu rõ, có ở lại đây cũng chẳng giúp được gì cho anh.  Anh gật đầu đáp lại.  Cô ta nhanh chân chạy đi.  Tiểu Trạch nheo mắt ra lệnh: “Ngăn cô ta lại!  Hai gã đàn ông kia lập tức cất bước đuổi theo!  Trương Minh Vũ nhanh chân chặn đường!  Tiểu Trạch quát lớn: “Cứ để tôi giải quyết, hai người đuổi theo đi!”  Ngay sau đó, cô ta lao vọt lên!  Cả người anh đều cứng đờ, ánh mắt tràn đầy lo lắng!  Trận chiến này… cực kỳ gian khổ!  Tiểu Trạch tung đấm nện xuống!  Anh giơ tay ra bóp!  Bàn tay nhanh như chớp túm chặt!  Bóp lệch rồi!  Trương Minh Vũ linh hoạt lùi về thoát kịp!  Hai gã đàn ông chia ra hai hướng đuổi theo Hàn Thất Thất!  Anh dồn sức xuống chân!  Cất bước đạp một phát thật mạnh!  Bịch!  Một gã không có cơ hội phản ứng, tức thì ngã lăn quay!  Thế nhưng người còn lại đã đuổi theo…  Tiểu Trạch lạnh giọng quát: “Đối thủ của mày là tao!”  Một giây sau, gió lớn cuồn cuộn kéo tới!  Tay anh lại thoăn thoắt giơ lên!  Bóp chặt!  Lần này bóp trúng rồi!  Sau vài trận chiến đấu, anh đã luyện được thuần thục chiêu này!  Vấn đề khó xác định duy nhất chính là tốc độ của đối phương!  Anh dùng sức bóp chặt!  Sắc mặt Tiểu Trạch biến đổi, cánh tay bị túm của cô ta trở nên tê liệt!  Lại nữa?  Trương Minh Vũ gằn giọng nói: “Cô không phải đối thủ của tôi!”  Giờ phút này, anh vô cùng tự tin!  Đá một cút thật mạnh!  Tiểu Trạch hoảng hồn, cũng giơ chân ra đỡ!  Hai người quấn lấy nhau chiến đấu!  Nhưng gã đàn ông kia sắp đuổi tới nơi rồi!  Trương Minh Vũ cực kỳ lo lắng.  Anh bèn nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay bên trái.  Dùng hết sức bình sinh tung ra một đấm!  Tiểu Trạch sợ hãi luống cuống đỡ đòn!  Bịch!  Tiếng va đập trầm đục vang lên!  Cô ta lùi nhanh về sau, lảo đảo ngã xuống mặt đất!  Sao có thể như vậy được?  Mấy ngày trước, anh… vẫn còn bị cô ta đùa bỡn dễ dàng cơ mà! 

Hai nắm đấm va vào nhau!  

Anh liên tục lùi về phía sau!  

Tiểu Trạch cũng trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng!  

Anh nghiến răng ken két, lòng thầm dấy lên nỗi lo âu!   

Rốt cuộc là chuyện gì?  

Anh trầm giọng nói với Hàn Thất Thất: “Cô đi trước đi, đến đại viện Lăng Nam xem có vấn đề gì không”.  

Cô ta mím môi đáp: “Thế… anh phải cẩn thận đấy!”  

Cô ta đã hiểu rõ, có ở lại đây cũng chẳng giúp được gì cho anh.  

Anh gật đầu đáp lại.  

Cô ta nhanh chân chạy đi.  

Tiểu Trạch nheo mắt ra lệnh: “Ngăn cô ta lại!  

Hai gã đàn ông kia lập tức cất bước đuổi theo!  

Trương Minh Vũ nhanh chân chặn đường!  

Tiểu Trạch quát lớn: “Cứ để tôi giải quyết, hai người đuổi theo đi!”  

Ngay sau đó, cô ta lao vọt lên!  

Cả người anh đều cứng đờ, ánh mắt tràn đầy lo lắng!  

Trận chiến này… cực kỳ gian khổ!  

Tiểu Trạch tung đấm nện xuống!  

Anh giơ tay ra bóp!  

Bàn tay nhanh như chớp túm chặt!  

Bóp lệch rồi!  

Trương Minh Vũ linh hoạt lùi về thoát kịp!  

Hai gã đàn ông chia ra hai hướng đuổi theo Hàn Thất Thất!  

Anh dồn sức xuống chân!  

Cất bước đạp một phát thật mạnh!  

Bịch!  

Một gã không có cơ hội phản ứng, tức thì ngã lăn quay!  

Thế nhưng người còn lại đã đuổi theo…  

Tiểu Trạch lạnh giọng quát: “Đối thủ của mày là tao!”  

Một giây sau, gió lớn cuồn cuộn kéo tới!  

Tay anh lại thoăn thoắt giơ lên!  

Bóp chặt!  

Lần này bóp trúng rồi!  

Sau vài trận chiến đấu, anh đã luyện được thuần thục chiêu này!  

Vấn đề khó xác định duy nhất chính là tốc độ của đối phương!  

Anh dùng sức bóp chặt!  

Sắc mặt Tiểu Trạch biến đổi, cánh tay bị túm của cô ta trở nên tê liệt!  

Lại nữa?  

Trương Minh Vũ gằn giọng nói: “Cô không phải đối thủ của tôi!”  

Giờ phút này, anh vô cùng tự tin!  

Đá một cút thật mạnh!  

Tiểu Trạch hoảng hồn, cũng giơ chân ra đỡ!  

Hai người quấn lấy nhau chiến đấu!  

Nhưng gã đàn ông kia sắp đuổi tới nơi rồi!  

Trương Minh Vũ cực kỳ lo lắng.  

Anh bèn nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay bên trái.  

Dùng hết sức bình sinh tung ra một đấm!  

Tiểu Trạch sợ hãi luống cuống đỡ đòn!  

Bịch!  

Tiếng va đập trầm đục vang lên!  

Cô ta lùi nhanh về sau, lảo đảo ngã xuống mặt đất!  

Sao có thể như vậy được?  

Mấy ngày trước, anh… vẫn còn bị cô ta đùa bỡn dễ dàng cơ mà! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai nắm đấm va vào nhau!  Anh liên tục lùi về phía sau!  Tiểu Trạch cũng trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng!  Anh nghiến răng ken két, lòng thầm dấy lên nỗi lo âu!   Rốt cuộc là chuyện gì?  Anh trầm giọng nói với Hàn Thất Thất: “Cô đi trước đi, đến đại viện Lăng Nam xem có vấn đề gì không”.  Cô ta mím môi đáp: “Thế… anh phải cẩn thận đấy!”  Cô ta đã hiểu rõ, có ở lại đây cũng chẳng giúp được gì cho anh.  Anh gật đầu đáp lại.  Cô ta nhanh chân chạy đi.  Tiểu Trạch nheo mắt ra lệnh: “Ngăn cô ta lại!  Hai gã đàn ông kia lập tức cất bước đuổi theo!  Trương Minh Vũ nhanh chân chặn đường!  Tiểu Trạch quát lớn: “Cứ để tôi giải quyết, hai người đuổi theo đi!”  Ngay sau đó, cô ta lao vọt lên!  Cả người anh đều cứng đờ, ánh mắt tràn đầy lo lắng!  Trận chiến này… cực kỳ gian khổ!  Tiểu Trạch tung đấm nện xuống!  Anh giơ tay ra bóp!  Bàn tay nhanh như chớp túm chặt!  Bóp lệch rồi!  Trương Minh Vũ linh hoạt lùi về thoát kịp!  Hai gã đàn ông chia ra hai hướng đuổi theo Hàn Thất Thất!  Anh dồn sức xuống chân!  Cất bước đạp một phát thật mạnh!  Bịch!  Một gã không có cơ hội phản ứng, tức thì ngã lăn quay!  Thế nhưng người còn lại đã đuổi theo…  Tiểu Trạch lạnh giọng quát: “Đối thủ của mày là tao!”  Một giây sau, gió lớn cuồn cuộn kéo tới!  Tay anh lại thoăn thoắt giơ lên!  Bóp chặt!  Lần này bóp trúng rồi!  Sau vài trận chiến đấu, anh đã luyện được thuần thục chiêu này!  Vấn đề khó xác định duy nhất chính là tốc độ của đối phương!  Anh dùng sức bóp chặt!  Sắc mặt Tiểu Trạch biến đổi, cánh tay bị túm của cô ta trở nên tê liệt!  Lại nữa?  Trương Minh Vũ gằn giọng nói: “Cô không phải đối thủ của tôi!”  Giờ phút này, anh vô cùng tự tin!  Đá một cút thật mạnh!  Tiểu Trạch hoảng hồn, cũng giơ chân ra đỡ!  Hai người quấn lấy nhau chiến đấu!  Nhưng gã đàn ông kia sắp đuổi tới nơi rồi!  Trương Minh Vũ cực kỳ lo lắng.  Anh bèn nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay bên trái.  Dùng hết sức bình sinh tung ra một đấm!  Tiểu Trạch sợ hãi luống cuống đỡ đòn!  Bịch!  Tiếng va đập trầm đục vang lên!  Cô ta lùi nhanh về sau, lảo đảo ngã xuống mặt đất!  Sao có thể như vậy được?  Mấy ngày trước, anh… vẫn còn bị cô ta đùa bỡn dễ dàng cơ mà! 

Chương 1468