Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1477

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh lấy điện thoại gửi tin nhắn: “Tôi ở trong nhà kho, các anh cứ ra tay đi. Tôi sẽ tìm cơ hội cứu người”.  Nhanh tay gửi đi.  Thoắt cái anh đã nhận được tin nhắn trả lời: “Rõ!”  Anh nhẹ nhàng thở hắt ra.  Sao không nghĩ tới sớm hơn cơ chứ….  Đại ca lạnh lùng cất giọng hỏi: “Tại sao nhà họ Lâm vẫn chưa có hồi âm gì?”  Thằng hai lắc đầu.  Đại ca nheo mắt lại, tàn nhẫn ra lệnh: “Cắt một ngón tay gửi tới nhà họ Lâm!”  Hả?  Bấy giờ, Lâm Kiều Hân không khỏi trở nên hoảng loạn.  Trương Minh Vũ nắm chặt tay thành nắm đấm.  Long Tam, mau tới đi!  “Vâng!”  Thằng hai đáp lại một tiếng.  Rồi lấy dao rảo bước đi đến!  Đôi mắt xinh đẹp của cô trợn trừng.  Sợ ngây người!  Nhưng bây giờ cô chẳng thể vùng vẫy nổi!  Trương Minh Vũ cũng càng thêm lo lắng!  Phải làm sao đây?  Cô trợn tròn mắt, vẻ mặt chống cự!  Thằng hai nhanh chóng đi tới sau lưng Lâm Kiều Hân.  Giơ con dao lên!  Khóe mắt của cô bắt đầu nhòe đi!  Nhưng cô lại chẳng làm gì được!  Tay Trương Minh Vũ nổi đầy gân xanh, ánh mắt dần trở nên ác liệt!  Thần Ẩn!  Giây tiếp theo, hắn chém xuống!  Lâm Kiều Hân tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại!  Cả người Trương Minh Vũ lập tức căng cứng!  Không được!  Trương Minh Vũ dồn sức dưới chân, chuẩn bị liều mạng lao ra!  Đúng lúc đó, một tiếng phanh xe chói tai bỗng nhiên vang lên!  Thằng hai bàng hoàng dừng tay lại!  Trái tim Trương Minh Vũ như sắp vọt ra khỏi cổ họng!  Long Tam… đến rồi sao?Trương Minh Vũ chợt hưng phấn hẳn lên.  Thật quá đúng lúc!  Thằng hai nghi ngờ khẽ hỏi: "Tiểu Trạch về rồi?"  Đại ca khẽ hất đầu.  Lập tức có hai gã đàn ông đi về phía cửa.  Tim Trương Minh Vũ đập thật nhanh.  Nhất định phải là như thế!  Hai gã đàn ông kia đã tới trước cửa.  Bọn họ ghé sát mặt vào khe cửa, cẩn thận quan sát bên ngoài.  Rầm! 

Anh lấy điện thoại gửi tin nhắn: “Tôi ở trong nhà kho, các anh cứ ra tay đi. Tôi sẽ tìm cơ hội cứu người”.  

Nhanh tay gửi đi.  

Thoắt cái anh đã nhận được tin nhắn trả lời: “Rõ!”  

Anh nhẹ nhàng thở hắt ra.  

Sao không nghĩ tới sớm hơn cơ chứ….  

Đại ca lạnh lùng cất giọng hỏi: “Tại sao nhà họ Lâm vẫn chưa có hồi âm gì?”  

Thằng hai lắc đầu.  

Đại ca nheo mắt lại, tàn nhẫn ra lệnh: “Cắt một ngón tay gửi tới nhà họ Lâm!”  

Hả?  

Bấy giờ, Lâm Kiều Hân không khỏi trở nên hoảng loạn.  

Trương Minh Vũ nắm chặt tay thành nắm đấm.  

Long Tam, mau tới đi!  

“Vâng!”  

Thằng hai đáp lại một tiếng.  

Rồi lấy dao rảo bước đi đến!  

Đôi mắt xinh đẹp của cô trợn trừng.  

Sợ ngây người!  

Nhưng bây giờ cô chẳng thể vùng vẫy nổi!  

Trương Minh Vũ cũng càng thêm lo lắng!  

Phải làm sao đây?  

Cô trợn tròn mắt, vẻ mặt chống cự!  

Thằng hai nhanh chóng đi tới sau lưng Lâm Kiều Hân.  

Giơ con dao lên!  

Khóe mắt của cô bắt đầu nhòe đi!  

Nhưng cô lại chẳng làm gì được!  

Tay Trương Minh Vũ nổi đầy gân xanh, ánh mắt dần trở nên ác liệt!  

Thần Ẩn!  

Giây tiếp theo, hắn chém xuống!  

Lâm Kiều Hân tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại!  

Cả người Trương Minh Vũ lập tức căng cứng!  

Không được!  

Trương Minh Vũ dồn sức dưới chân, chuẩn bị liều mạng lao ra!  

Đúng lúc đó, một tiếng phanh xe chói tai bỗng nhiên vang lên!  

Thằng hai bàng hoàng dừng tay lại!  

Trái tim Trương Minh Vũ như sắp vọt ra khỏi cổ họng!  

Long Tam… đến rồi sao?

Trương Minh Vũ chợt hưng phấn hẳn lên.  

Thật quá đúng lúc!  

Thằng hai nghi ngờ khẽ hỏi: "Tiểu Trạch về rồi?"  

Đại ca khẽ hất đầu.  

Lập tức có hai gã đàn ông đi về phía cửa.  

Tim Trương Minh Vũ đập thật nhanh.  

Nhất định phải là như thế!  

Hai gã đàn ông kia đã tới trước cửa.  

Bọn họ ghé sát mặt vào khe cửa, cẩn thận quan sát bên ngoài.  

Rầm! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh lấy điện thoại gửi tin nhắn: “Tôi ở trong nhà kho, các anh cứ ra tay đi. Tôi sẽ tìm cơ hội cứu người”.  Nhanh tay gửi đi.  Thoắt cái anh đã nhận được tin nhắn trả lời: “Rõ!”  Anh nhẹ nhàng thở hắt ra.  Sao không nghĩ tới sớm hơn cơ chứ….  Đại ca lạnh lùng cất giọng hỏi: “Tại sao nhà họ Lâm vẫn chưa có hồi âm gì?”  Thằng hai lắc đầu.  Đại ca nheo mắt lại, tàn nhẫn ra lệnh: “Cắt một ngón tay gửi tới nhà họ Lâm!”  Hả?  Bấy giờ, Lâm Kiều Hân không khỏi trở nên hoảng loạn.  Trương Minh Vũ nắm chặt tay thành nắm đấm.  Long Tam, mau tới đi!  “Vâng!”  Thằng hai đáp lại một tiếng.  Rồi lấy dao rảo bước đi đến!  Đôi mắt xinh đẹp của cô trợn trừng.  Sợ ngây người!  Nhưng bây giờ cô chẳng thể vùng vẫy nổi!  Trương Minh Vũ cũng càng thêm lo lắng!  Phải làm sao đây?  Cô trợn tròn mắt, vẻ mặt chống cự!  Thằng hai nhanh chóng đi tới sau lưng Lâm Kiều Hân.  Giơ con dao lên!  Khóe mắt của cô bắt đầu nhòe đi!  Nhưng cô lại chẳng làm gì được!  Tay Trương Minh Vũ nổi đầy gân xanh, ánh mắt dần trở nên ác liệt!  Thần Ẩn!  Giây tiếp theo, hắn chém xuống!  Lâm Kiều Hân tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại!  Cả người Trương Minh Vũ lập tức căng cứng!  Không được!  Trương Minh Vũ dồn sức dưới chân, chuẩn bị liều mạng lao ra!  Đúng lúc đó, một tiếng phanh xe chói tai bỗng nhiên vang lên!  Thằng hai bàng hoàng dừng tay lại!  Trái tim Trương Minh Vũ như sắp vọt ra khỏi cổ họng!  Long Tam… đến rồi sao?Trương Minh Vũ chợt hưng phấn hẳn lên.  Thật quá đúng lúc!  Thằng hai nghi ngờ khẽ hỏi: "Tiểu Trạch về rồi?"  Đại ca khẽ hất đầu.  Lập tức có hai gã đàn ông đi về phía cửa.  Tim Trương Minh Vũ đập thật nhanh.  Nhất định phải là như thế!  Hai gã đàn ông kia đã tới trước cửa.  Bọn họ ghé sát mặt vào khe cửa, cẩn thận quan sát bên ngoài.  Rầm! 

Chương 1477