Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1480
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Những tiếng va chạm trầm đục liên tiếp vang lên. Bốn người kia tuy rất mạnh mẽ và hung hãn nhưng dẫu sao thì thực lực của Long Tam và Long Thất đều thuộc hàng cực kì đáng sợ. Một người bị đánh bay. Đại ca cười khẩy một tiếng, châm chọc: "Người nhà họ Âu Dương... cũng chỉ đến thế mà thôi?" Dạ Thập Nhị cười lạnh, giễu cợt: "Hừ, để tôi cho các người thấy nhà họ Âu Dương chúng tôi lợi hại cỡ nào!" Nói đoạn, gã bèn phóng vút lên. Chỉ giây lát, Dạ Thập Nhị đã lao vào cuộc chiến. Long Tam đối kháng Dạ Thập Nhị. Long Thất đấu với ba kẻ còn lại. Đại ca đã hoàn toàn không thể đứng dậy, chỉ ngồi yên đó nhìn. Cuộc chiến vẫn còn kéo dài. Hai bên ngang sức ngang tài, thế giằng co không phân thắng bại. Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này... Đại ca híp mắt, lạnh lùng nói: "Sao Tiểu Trạch vẫn còn chưa về?" Thằng hai đờ đẫn lắc đầu. Lát sau, đại ca quát lên lạnh lẽo: "Mang theo ả đàn bà kia, đi thôi!" Thằng hai gian nan đứng lên. Anh ta cầm dao găm, đi về phía Lâm Kiều Hân. Con ngươi Lâm Kiều Hân co rút lại. Cô hốt hoảng nhìn hắn. Tình hình này... Trương Minh Vũ lo lắng nhìn chằm chằm. Một lúc sau, thằng hai mới lảo đảo đi tới. Lâm Kiều Hân cố gắng giãy giụa. Nhưng cô đã bị dây thừng trói chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích được. Thằng hai cười lạnh, châm chọc nói: "Cô Lâm, xin thứ lỗi nhé". Nói đến đó, anh ta vung dao, cắt dây trói. "Ư ư ư!" Lâm Kiều Hân ra sức chống cự, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh. Thằng hai lại không hề do dự một giây. Hắn bước lên một bước, vươn tay định xốc Lâm Kiều Hân lên vai. Lâm Kiều Hân ngẩng lên nhìn. Long Tam và Long Thất vẫn bị đối thủ cầm chân, bị vây trong cuộc chiến, không thể phân tâm lo cho bên này. Thế là hết! Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn tuyệt vọng. Giây lát sau, tay thằng hai đã chạm vào cánh tay Lâm Kiều Hân. Nhưng đúng vào lúc này, một thứ gì đó xé gió vút qua. Hả? Thằng hai lập tức căng thẳng cả người. Lúc này hắn đã sức cùng lực tận, hơn nữa, lại chẳng hề phòng bị gì... Hắn quay đầu, chỉ kịp thấy một bàn chân đang liên tục phóng đại trước mắt. Rầm! Thằng hai bị đá bay ra ngoài. Lâm Kiều Hân kinh ngạc sững sờ.
Những tiếng va chạm trầm đục liên tiếp vang lên.
Bốn người kia tuy rất mạnh mẽ và hung hãn nhưng dẫu sao thì thực lực của Long Tam và Long Thất đều thuộc hàng cực kì đáng sợ.
Một người bị đánh bay.
Đại ca cười khẩy một tiếng, châm chọc: "Người nhà họ Âu Dương... cũng chỉ đến thế mà thôi?"
Dạ Thập Nhị cười lạnh, giễu cợt: "Hừ, để tôi cho các người thấy nhà họ Âu Dương chúng tôi lợi hại cỡ nào!"
Nói đoạn, gã bèn phóng vút lên.
Chỉ giây lát, Dạ Thập Nhị đã lao vào cuộc chiến.
Long Tam đối kháng Dạ Thập Nhị.
Long Thất đấu với ba kẻ còn lại.
Đại ca đã hoàn toàn không thể đứng dậy, chỉ ngồi yên đó nhìn.
Cuộc chiến vẫn còn kéo dài.
Hai bên ngang sức ngang tài, thế giằng co không phân thắng bại.
Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này...
Đại ca híp mắt, lạnh lùng nói: "Sao Tiểu Trạch vẫn còn chưa về?"
Thằng hai đờ đẫn lắc đầu.
Lát sau, đại ca quát lên lạnh lẽo: "Mang theo ả đàn bà kia, đi thôi!"
Thằng hai gian nan đứng lên.
Anh ta cầm dao găm, đi về phía Lâm Kiều Hân.
Con ngươi Lâm Kiều Hân co rút lại.
Cô hốt hoảng nhìn hắn.
Tình hình này...
Trương Minh Vũ lo lắng nhìn chằm chằm.
Một lúc sau, thằng hai mới lảo đảo đi tới.
Lâm Kiều Hân cố gắng giãy giụa.
Nhưng cô đã bị dây thừng trói chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích được.
Thằng hai cười lạnh, châm chọc nói: "Cô Lâm, xin thứ lỗi nhé".
Nói đến đó, anh ta vung dao, cắt dây trói.
"Ư ư ư!"
Lâm Kiều Hân ra sức chống cự, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh.
Thằng hai lại không hề do dự một giây.
Hắn bước lên một bước, vươn tay định xốc Lâm Kiều Hân lên vai.
Lâm Kiều Hân ngẩng lên nhìn.
Long Tam và Long Thất vẫn bị đối thủ cầm chân, bị vây trong cuộc chiến, không thể phân tâm lo cho bên này.
Thế là hết!
Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Giây lát sau, tay thằng hai đã chạm vào cánh tay Lâm Kiều Hân.
Nhưng đúng vào lúc này, một thứ gì đó xé gió vút qua.
Hả?
Thằng hai lập tức căng thẳng cả người.
Lúc này hắn đã sức cùng lực tận, hơn nữa, lại chẳng hề phòng bị gì...
Hắn quay đầu, chỉ kịp thấy một bàn chân đang liên tục phóng đại trước mắt.
Rầm!
Thằng hai bị đá bay ra ngoài.
Lâm Kiều Hân kinh ngạc sững sờ.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Những tiếng va chạm trầm đục liên tiếp vang lên. Bốn người kia tuy rất mạnh mẽ và hung hãn nhưng dẫu sao thì thực lực của Long Tam và Long Thất đều thuộc hàng cực kì đáng sợ. Một người bị đánh bay. Đại ca cười khẩy một tiếng, châm chọc: "Người nhà họ Âu Dương... cũng chỉ đến thế mà thôi?" Dạ Thập Nhị cười lạnh, giễu cợt: "Hừ, để tôi cho các người thấy nhà họ Âu Dương chúng tôi lợi hại cỡ nào!" Nói đoạn, gã bèn phóng vút lên. Chỉ giây lát, Dạ Thập Nhị đã lao vào cuộc chiến. Long Tam đối kháng Dạ Thập Nhị. Long Thất đấu với ba kẻ còn lại. Đại ca đã hoàn toàn không thể đứng dậy, chỉ ngồi yên đó nhìn. Cuộc chiến vẫn còn kéo dài. Hai bên ngang sức ngang tài, thế giằng co không phân thắng bại. Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này... Đại ca híp mắt, lạnh lùng nói: "Sao Tiểu Trạch vẫn còn chưa về?" Thằng hai đờ đẫn lắc đầu. Lát sau, đại ca quát lên lạnh lẽo: "Mang theo ả đàn bà kia, đi thôi!" Thằng hai gian nan đứng lên. Anh ta cầm dao găm, đi về phía Lâm Kiều Hân. Con ngươi Lâm Kiều Hân co rút lại. Cô hốt hoảng nhìn hắn. Tình hình này... Trương Minh Vũ lo lắng nhìn chằm chằm. Một lúc sau, thằng hai mới lảo đảo đi tới. Lâm Kiều Hân cố gắng giãy giụa. Nhưng cô đã bị dây thừng trói chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích được. Thằng hai cười lạnh, châm chọc nói: "Cô Lâm, xin thứ lỗi nhé". Nói đến đó, anh ta vung dao, cắt dây trói. "Ư ư ư!" Lâm Kiều Hân ra sức chống cự, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh. Thằng hai lại không hề do dự một giây. Hắn bước lên một bước, vươn tay định xốc Lâm Kiều Hân lên vai. Lâm Kiều Hân ngẩng lên nhìn. Long Tam và Long Thất vẫn bị đối thủ cầm chân, bị vây trong cuộc chiến, không thể phân tâm lo cho bên này. Thế là hết! Lâm Kiều Hân đã hoàn toàn tuyệt vọng. Giây lát sau, tay thằng hai đã chạm vào cánh tay Lâm Kiều Hân. Nhưng đúng vào lúc này, một thứ gì đó xé gió vút qua. Hả? Thằng hai lập tức căng thẳng cả người. Lúc này hắn đã sức cùng lực tận, hơn nữa, lại chẳng hề phòng bị gì... Hắn quay đầu, chỉ kịp thấy một bàn chân đang liên tục phóng đại trước mắt. Rầm! Thằng hai bị đá bay ra ngoài. Lâm Kiều Hân kinh ngạc sững sờ.