Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1539
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất tức giận nói: "Anh mau nghĩ cách đi, không được để bọn chúng hợp tác thành công, nếu không anh sẽ có thêm một đối thủ mạnh mẽ đấy". Ở Tĩnh Châu, địa vị của nhà họ Triệu không thua kém gì nhà họ Chu! Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên nghiêm trọng. Không cho bọn chúng hợp tác? Chuyện này... Gây rối kiểu gì nhỉ? Trương Minh Vũ bắt đầu suy nghĩ. Hàn Thất Thất mím môi, sốt ruột nói: "Mau lên, tí nữa bọn chúng bàn bạc xong bây giờ". Câu này nói này khiến Trương Minh Vũ càng rối hơn. Thời gian cấp bách! Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên kiên định, anh nói: "Được, tôi đi vào trong đó!" Hả? Hàn Thất Thất và Đinh Ninh trợn tròn mắt. Cứ đi vào trong? Trương Minh Vũ đứng dậy, không do dự đi về phía cửa phòng riêng. Hàn Thất Thất mím môi, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng. Làm vậy có hơi nguy hiểm. Hai cô gái nhìn nhau, sau đó đều di theo. Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, để mình bình tĩnh lại. Sau đó anh tiến lên trước! Vệ sĩ nhíu mày nói nhỏ: "Đứng lại! Anh làm gì thế?" Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu gọi tôi đến, anh đi báo một tiếng đi". Vệ sĩ nhíu mày. Sau đó quay người đi vào phòng riêng. Qua khe cửa, có thể nhìn thấy Triệu Khoát và Chu Vân Đình đang nâng ly chúc mừng! Trương Minh Vũ mỉm cười. Muốn liên thủ sao? Giọng nói nặng nề của vệ sĩ kia vang lên: "Cậu chủ, bên ngoài có người bảo là được cậu gọi đến”. Chu Vân Đình nhíu mày nói: "Tôi không gọi ai đến cả". Triệu Khoát cũng buông đũa xuống. Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên, anh cười toét miệng: "Anh họ, chẳng phải anh cho người gọi em đến sao?" "Có phải em đến sớm không?" Nói xong anh liền đẩy cửa đi vào! Ánh mắt của mọi người tập trung trên người Trương Minh Vũ. Hả? Chu Vân Đình nhíu mày. Triệu Khoát lập tức đứng dậy, khẽ quát một tiếng: "Trương Minh Vũ! Sao mày lại ở đây?" Mọi người đều ngớ người. Quen nhau sao? Chu Vân Đình cũng hiểu ra, sắc mặt trầm xuống! Là hắn! Trương Minh Vũ cười nói: "A, anh Triệu cũng ở đây à?" Triệu Khoát nghiến răng nghiến lợi. Nhà họ Hà không còn, nhà họ Triệu cũng bị ảnh hưởng rất lớn. Hắn đang cố gắng phát triển. Để có thể quay lại Hoa Châu tiêu diệt Trương Minh Vũ!
Hàn Thất Thất tức giận nói: "Anh mau nghĩ cách đi, không được để bọn chúng hợp tác thành công, nếu không anh sẽ có thêm một đối thủ mạnh mẽ đấy".
Ở Tĩnh Châu, địa vị của nhà họ Triệu không thua kém gì nhà họ Chu!
Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên nghiêm trọng.
Không cho bọn chúng hợp tác?
Chuyện này...
Gây rối kiểu gì nhỉ?
Trương Minh Vũ bắt đầu suy nghĩ.
Hàn Thất Thất mím môi, sốt ruột nói: "Mau lên, tí nữa bọn chúng bàn bạc xong bây giờ".
Câu này nói này khiến Trương Minh Vũ càng rối hơn.
Thời gian cấp bách!
Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên kiên định, anh nói: "Được, tôi đi vào trong đó!"
Hả?
Hàn Thất Thất và Đinh Ninh trợn tròn mắt.
Cứ đi vào trong?
Trương Minh Vũ đứng dậy, không do dự đi về phía cửa phòng riêng.
Hàn Thất Thất mím môi, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng.
Làm vậy có hơi nguy hiểm.
Hai cô gái nhìn nhau, sau đó đều di theo.
Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, để mình bình tĩnh lại.
Sau đó anh tiến lên trước!
Vệ sĩ nhíu mày nói nhỏ: "Đứng lại! Anh làm gì thế?"
Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu gọi tôi đến, anh đi báo một tiếng đi".
Vệ sĩ nhíu mày.
Sau đó quay người đi vào phòng riêng.
Qua khe cửa, có thể nhìn thấy Triệu Khoát và Chu Vân Đình đang nâng ly chúc mừng!
Trương Minh Vũ mỉm cười.
Muốn liên thủ sao?
Giọng nói nặng nề của vệ sĩ kia vang lên: "Cậu chủ, bên ngoài có người bảo là được cậu gọi đến”.
Chu Vân Đình nhíu mày nói: "Tôi không gọi ai đến cả".
Triệu Khoát cũng buông đũa xuống.
Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên, anh cười toét miệng: "Anh họ, chẳng phải anh cho người gọi em đến sao?"
"Có phải em đến sớm không?"
Nói xong anh liền đẩy cửa đi vào!
Ánh mắt của mọi người tập trung trên người Trương Minh Vũ.
Hả?
Chu Vân Đình nhíu mày.
Triệu Khoát lập tức đứng dậy, khẽ quát một tiếng: "Trương Minh Vũ! Sao mày lại ở đây?"
Mọi người đều ngớ người.
Quen nhau sao?
Chu Vân Đình cũng hiểu ra, sắc mặt trầm xuống!
Là hắn!
Trương Minh Vũ cười nói: "A, anh Triệu cũng ở đây à?"
Triệu Khoát nghiến răng nghiến lợi.
Nhà họ Hà không còn, nhà họ Triệu cũng bị ảnh hưởng rất lớn.
Hắn đang cố gắng phát triển.
Để có thể quay lại Hoa Châu tiêu diệt Trương Minh Vũ!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất tức giận nói: "Anh mau nghĩ cách đi, không được để bọn chúng hợp tác thành công, nếu không anh sẽ có thêm một đối thủ mạnh mẽ đấy". Ở Tĩnh Châu, địa vị của nhà họ Triệu không thua kém gì nhà họ Chu! Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên nghiêm trọng. Không cho bọn chúng hợp tác? Chuyện này... Gây rối kiểu gì nhỉ? Trương Minh Vũ bắt đầu suy nghĩ. Hàn Thất Thất mím môi, sốt ruột nói: "Mau lên, tí nữa bọn chúng bàn bạc xong bây giờ". Câu này nói này khiến Trương Minh Vũ càng rối hơn. Thời gian cấp bách! Ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên kiên định, anh nói: "Được, tôi đi vào trong đó!" Hả? Hàn Thất Thất và Đinh Ninh trợn tròn mắt. Cứ đi vào trong? Trương Minh Vũ đứng dậy, không do dự đi về phía cửa phòng riêng. Hàn Thất Thất mím môi, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng. Làm vậy có hơi nguy hiểm. Hai cô gái nhìn nhau, sau đó đều di theo. Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, để mình bình tĩnh lại. Sau đó anh tiến lên trước! Vệ sĩ nhíu mày nói nhỏ: "Đứng lại! Anh làm gì thế?" Trương Minh Vũ cười nói: "Anh Chu gọi tôi đến, anh đi báo một tiếng đi". Vệ sĩ nhíu mày. Sau đó quay người đi vào phòng riêng. Qua khe cửa, có thể nhìn thấy Triệu Khoát và Chu Vân Đình đang nâng ly chúc mừng! Trương Minh Vũ mỉm cười. Muốn liên thủ sao? Giọng nói nặng nề của vệ sĩ kia vang lên: "Cậu chủ, bên ngoài có người bảo là được cậu gọi đến”. Chu Vân Đình nhíu mày nói: "Tôi không gọi ai đến cả". Triệu Khoát cũng buông đũa xuống. Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên, anh cười toét miệng: "Anh họ, chẳng phải anh cho người gọi em đến sao?" "Có phải em đến sớm không?" Nói xong anh liền đẩy cửa đi vào! Ánh mắt của mọi người tập trung trên người Trương Minh Vũ. Hả? Chu Vân Đình nhíu mày. Triệu Khoát lập tức đứng dậy, khẽ quát một tiếng: "Trương Minh Vũ! Sao mày lại ở đây?" Mọi người đều ngớ người. Quen nhau sao? Chu Vân Đình cũng hiểu ra, sắc mặt trầm xuống! Là hắn! Trương Minh Vũ cười nói: "A, anh Triệu cũng ở đây à?" Triệu Khoát nghiến răng nghiến lợi. Nhà họ Hà không còn, nhà họ Triệu cũng bị ảnh hưởng rất lớn. Hắn đang cố gắng phát triển. Để có thể quay lại Hoa Châu tiêu diệt Trương Minh Vũ!