Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1557
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đúng là không hiểu chuyện chút nào! Em trai ngốc nghếch! Trương Minh Vũ ngượng ngùng ngồi ở giữa giường. Đi không được, mà ở cũng không xong… Liễu Thanh Duyệt bình thản nói: “Được rồi, mau ngủ đi. Ngủ thế này được rồi”. Nói xong, cô ấy dứt khoát chui vào ổ chăn. Hàn Thất Thất bĩu môi. Ngủ thì ngủ, ai sợ ai chứ? Cô ta cũng co đôi chân dài lại, vén chăn chui vào. Hai cô gái đều nằm xuống giường. Để lại một mình anh ngơ ngác ngồi ở giữa. Hai mắt đảo liên tục, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải. Mẹ nó chứ… sao cả hai đều muốn làm loạn vậy? Haiz. Cuối cùng, anh chỉ có thể thở dài một tiếng. Cam chịu nằm xuống. Mùi hương thơm ngát ập tới mãnh liệt. Khiến anh đỏ ngầu cả mắt. Không dám động đậy dù chỉ một chút! Ba người chen chúc trên một chiếc giường đôi, chỉ cần hơi cựa quậy là có nguy cơ đụng phải khăn tắm… Anh hít một hơi lấy lại bình tĩnh. Cả người nóng hừng hực như sắp bùng nổ. Vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt lạnh như băng, không cảm xúc. Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại tràn ngập xấu hổ! Không hề cảm thấy buồn ngủ! Từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa từng nghĩ sẽ ngủ cùng giường với một người đàn ông… Lại còn là… hai cô gái ngủ cùng với một người đàn ông! Sao cô ta lại trèo lên giường cơ chứ? Cô ta thầm nghĩ ngợi. Mười phút trôi qua. Trương Minh Vũ bực bội, cả người ngứa râm ran! Chẳng buồn ngủ gì cả! Bà nó chứ! Nếu hai người lợi hại như vậy, sao không cởi khăn tắm ra luôn đi? Bắt nạt trai ngoan hả? Nhưng cuối cùng, anh cũng chỉ có thể thở dài. Không sai, tôi chính là trai ngoan… Hai người cứ chờ đấy… Đợi một ngày nào đó tôi không còn là trai ngoan nữa... Phù! Anh cố gắng điều chỉnh hơi thở. Không biết qua bao lâu sau, cuối cùng cũng có thể chìm vào giấc ngủ. Thời gian chậm rãi trôi qua.
Đúng là không hiểu chuyện chút nào!
Em trai ngốc nghếch!
Trương Minh Vũ ngượng ngùng ngồi ở giữa giường.
Đi không được, mà ở cũng không xong…
Liễu Thanh Duyệt bình thản nói: “Được rồi, mau ngủ đi. Ngủ thế này được rồi”.
Nói xong, cô ấy dứt khoát chui vào ổ chăn.
Hàn Thất Thất bĩu môi.
Ngủ thì ngủ, ai sợ ai chứ?
Cô ta cũng co đôi chân dài lại, vén chăn chui vào.
Hai cô gái đều nằm xuống giường.
Để lại một mình anh ngơ ngác ngồi ở giữa.
Hai mắt đảo liên tục, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải.
Mẹ nó chứ… sao cả hai đều muốn làm loạn vậy?
Haiz.
Cuối cùng, anh chỉ có thể thở dài một tiếng.
Cam chịu nằm xuống.
Mùi hương thơm ngát ập tới mãnh liệt.
Khiến anh đỏ ngầu cả mắt.
Không dám động đậy dù chỉ một chút!
Ba người chen chúc trên một chiếc giường đôi, chỉ cần hơi cựa quậy là có nguy cơ đụng phải khăn tắm…
Anh hít một hơi lấy lại bình tĩnh.
Cả người nóng hừng hực như sắp bùng nổ.
Vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt lạnh như băng, không cảm xúc.
Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại tràn ngập xấu hổ!
Không hề cảm thấy buồn ngủ!
Từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa từng nghĩ sẽ ngủ cùng giường với một người đàn ông…
Lại còn là… hai cô gái ngủ cùng với một người đàn ông!
Sao cô ta lại trèo lên giường cơ chứ?
Cô ta thầm nghĩ ngợi.
Mười phút trôi qua.
Trương Minh Vũ bực bội, cả người ngứa râm ran!
Chẳng buồn ngủ gì cả!
Bà nó chứ!
Nếu hai người lợi hại như vậy, sao không cởi khăn tắm ra luôn đi?
Bắt nạt trai ngoan hả?
Nhưng cuối cùng, anh cũng chỉ có thể thở dài.
Không sai, tôi chính là trai ngoan…
Hai người cứ chờ đấy…
Đợi một ngày nào đó tôi không còn là trai ngoan nữa...
Phù!
Anh cố gắng điều chỉnh hơi thở.
Không biết qua bao lâu sau, cuối cùng cũng có thể chìm vào giấc ngủ.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đúng là không hiểu chuyện chút nào! Em trai ngốc nghếch! Trương Minh Vũ ngượng ngùng ngồi ở giữa giường. Đi không được, mà ở cũng không xong… Liễu Thanh Duyệt bình thản nói: “Được rồi, mau ngủ đi. Ngủ thế này được rồi”. Nói xong, cô ấy dứt khoát chui vào ổ chăn. Hàn Thất Thất bĩu môi. Ngủ thì ngủ, ai sợ ai chứ? Cô ta cũng co đôi chân dài lại, vén chăn chui vào. Hai cô gái đều nằm xuống giường. Để lại một mình anh ngơ ngác ngồi ở giữa. Hai mắt đảo liên tục, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải. Mẹ nó chứ… sao cả hai đều muốn làm loạn vậy? Haiz. Cuối cùng, anh chỉ có thể thở dài một tiếng. Cam chịu nằm xuống. Mùi hương thơm ngát ập tới mãnh liệt. Khiến anh đỏ ngầu cả mắt. Không dám động đậy dù chỉ một chút! Ba người chen chúc trên một chiếc giường đôi, chỉ cần hơi cựa quậy là có nguy cơ đụng phải khăn tắm… Anh hít một hơi lấy lại bình tĩnh. Cả người nóng hừng hực như sắp bùng nổ. Vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt lạnh như băng, không cảm xúc. Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại tràn ngập xấu hổ! Không hề cảm thấy buồn ngủ! Từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa từng nghĩ sẽ ngủ cùng giường với một người đàn ông… Lại còn là… hai cô gái ngủ cùng với một người đàn ông! Sao cô ta lại trèo lên giường cơ chứ? Cô ta thầm nghĩ ngợi. Mười phút trôi qua. Trương Minh Vũ bực bội, cả người ngứa râm ran! Chẳng buồn ngủ gì cả! Bà nó chứ! Nếu hai người lợi hại như vậy, sao không cởi khăn tắm ra luôn đi? Bắt nạt trai ngoan hả? Nhưng cuối cùng, anh cũng chỉ có thể thở dài. Không sai, tôi chính là trai ngoan… Hai người cứ chờ đấy… Đợi một ngày nào đó tôi không còn là trai ngoan nữa... Phù! Anh cố gắng điều chỉnh hơi thở. Không biết qua bao lâu sau, cuối cùng cũng có thể chìm vào giấc ngủ. Thời gian chậm rãi trôi qua.