Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1562

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất và Đinh Ninh cùng đứng sau lưng Trương Minh Vũ.  Một trái một phải.  Giây phút cánh cửa bị mở ra, sắc mặt hai người họ đồng loạt sa sầm.  Trương Minh Vũ ngồi bắt chéo chân, mặt lạnh như tiền.  “Anh Chu, đừng mà, vừa mới sáng ra… người ta vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng…”  Một cô gái trang điểm lòe loẹt đi vào.  Mặt mũi đỏ bừng.  Chu Vân Đình trêu chọc: “Sáng sớm có thể phát hỏa mà. Đêm qua chưa chơi với em, em không muốn sao?”  Cô gái kia nhăn nhó nói: “Anh Chu nói gì vậy?”  “Người ta không thèm để ý đến anh nữa…”  Cô ta chưa kịp nói hết câu đã cứng đờ cả người!  Chu Vân Đình không chú ý tới, chỉ vội vàng đóng cửa, hưng phấn hô lên: “Nhanh nào, đừng lãng phí thời gian, năm phút nữa anh còn phải họp đấy!”  Anh ta đang định lột quần áo!  Bất chợt nghe thấy cô gái kia lắp bắp lên tiếng: “Anh Chu, có… có người…”  Hả?  Anh ta nhíu mày quay đầu lại.  Đúng lúc đối diện với ánh mắt chế giễu của Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ!  Anh ta lập tức nổi trận lôi đình!  Trương Minh Vũ bật cười giễu cợt: “Anh Chu lợi hại thật đấy, trụ được những năm phút cơ à?”  “Cho dù trừ đi hai phút dạo đầu thì anh Chu vẫn có thể kiên trì được ba phút!”  “Lại trừ thêm thời gian c** q**n áo…”  “Chậc chậc chậc”.  Phụt!  Đinh Ninh lập tức che miệng cười.  Phối hợp nhuần nhuyễn!  Hàn Thất Thất cũng trưng ra vẻ mặt trào phúng.  Chu Vân Đình nắm chặt hai tay, ánh mắt hừng hực lửa giận!  Một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng nghiến lợi quát: “Trương Minh Vũ, mày dám chọc giận tao hả? Mày nghĩ mày giỏi giang lắm chắc?”  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng.  Đinh Ninh bước lên một bước, đùa giỡn nói: “Cũng không giỏi lắm đâu, hình như đêm qua… cũng chỉ được bốn tiếng thì phải”.  Dứt lời, trong mắt cô ấy tràn đầy vẻ cười cợt.  Cô gái kia giật mình kinh hãi, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm về phía anh!  Trông có vẻ rất thèm muốn!  Chu Vân Đình cũng trợn tròn hai mắt!  Bốn tiếng?  Anh ta lạnh giọng quát: “Chém gió vừa thôi! Bốn tiếng hả? Nói đùa cái gì vậy!”  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  Đúng là cái gì cũng dám nói…  Đinh Ninh nhíu mày, kiêu căng nói: “Không tin thì hỏi Hàn Thất Thất xem, tối hôm qua ba chúng tôi ở cùng nhau mà”.  Phụt!  Trong giây phút ấy, anh thật sự suýt thì phun ra một ngụm máu!  Trong mắt Chu Vân Đình tràn đầy vẻ mờ mịt!  Ba người… ở cùng nhau?  Không ngờ Hàn Thất Thất cũng…  Ngay sau đó, anh ta lập tức nổi lòng ghen ghét!  Cơ thể mềm mại của Hàn Thất Thất khẽ run lên.  Mãi lâu sau mới cả giận hét ầm ĩ: “Cô… cô nói nhăng nói cuội gì đấy!”  Đinh Ninh sững sờ nhìn cô ta.  Sao không chịu phối hợp gì thế?  Chu Vân Đình nở nụ cười mỉa mai!  Lại chém gió rồi! 

Hàn Thất Thất và Đinh Ninh cùng đứng sau lưng Trương Minh Vũ.  

Một trái một phải.  

Giây phút cánh cửa bị mở ra, sắc mặt hai người họ đồng loạt sa sầm.  

Trương Minh Vũ ngồi bắt chéo chân, mặt lạnh như tiền.  

“Anh Chu, đừng mà, vừa mới sáng ra… người ta vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng…”  

Một cô gái trang điểm lòe loẹt đi vào.  

Mặt mũi đỏ bừng.  

Chu Vân Đình trêu chọc: “Sáng sớm có thể phát hỏa mà. Đêm qua chưa chơi với em, em không muốn sao?”  

Cô gái kia nhăn nhó nói: “Anh Chu nói gì vậy?”  

“Người ta không thèm để ý đến anh nữa…”  

Cô ta chưa kịp nói hết câu đã cứng đờ cả người!  

Chu Vân Đình không chú ý tới, chỉ vội vàng đóng cửa, hưng phấn hô lên: “Nhanh nào, đừng lãng phí thời gian, năm phút nữa anh còn phải họp đấy!”  

Anh ta đang định lột quần áo!  

Bất chợt nghe thấy cô gái kia lắp bắp lên tiếng: “Anh Chu, có… có người…”  

Hả?  

Anh ta nhíu mày quay đầu lại.  

Đúng lúc đối diện với ánh mắt chế giễu của Trương Minh Vũ.  

Trương Minh Vũ!  

Anh ta lập tức nổi trận lôi đình!  

Trương Minh Vũ bật cười giễu cợt: “Anh Chu lợi hại thật đấy, trụ được những năm phút cơ à?”  

“Cho dù trừ đi hai phút dạo đầu thì anh Chu vẫn có thể kiên trì được ba phút!”  

“Lại trừ thêm thời gian c** q**n áo…”  

“Chậc chậc chậc”.  

Phụt!  

Đinh Ninh lập tức che miệng cười.  

Phối hợp nhuần nhuyễn!  

Hàn Thất Thất cũng trưng ra vẻ mặt trào phúng.  

Chu Vân Đình nắm chặt hai tay, ánh mắt hừng hực lửa giận!  

Một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng nghiến lợi quát: “Trương Minh Vũ, mày dám chọc giận tao hả? Mày nghĩ mày giỏi giang lắm chắc?”  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng.  

Đinh Ninh bước lên một bước, đùa giỡn nói: “Cũng không giỏi lắm đâu, hình như đêm qua… cũng chỉ được bốn tiếng thì phải”.  

Dứt lời, trong mắt cô ấy tràn đầy vẻ cười cợt.  

Cô gái kia giật mình kinh hãi, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm về phía anh!  

Trông có vẻ rất thèm muốn!  

Chu Vân Đình cũng trợn tròn hai mắt!  

Bốn tiếng?  

Anh ta lạnh giọng quát: “Chém gió vừa thôi! Bốn tiếng hả? Nói đùa cái gì vậy!”  

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  

Đúng là cái gì cũng dám nói…  

Đinh Ninh nhíu mày, kiêu căng nói: “Không tin thì hỏi Hàn Thất Thất xem, tối hôm qua ba chúng tôi ở cùng nhau mà”.  

Phụt!  

Trong giây phút ấy, anh thật sự suýt thì phun ra một ngụm máu!  

Trong mắt Chu Vân Đình tràn đầy vẻ mờ mịt!  

Ba người… ở cùng nhau?  

Không ngờ Hàn Thất Thất cũng…  

Ngay sau đó, anh ta lập tức nổi lòng ghen ghét!  

Cơ thể mềm mại của Hàn Thất Thất khẽ run lên.  

Mãi lâu sau mới cả giận hét ầm ĩ: “Cô… cô nói nhăng nói cuội gì đấy!”  

Đinh Ninh sững sờ nhìn cô ta.  

Sao không chịu phối hợp gì thế?  

Chu Vân Đình nở nụ cười mỉa mai!  

Lại chém gió rồi! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất và Đinh Ninh cùng đứng sau lưng Trương Minh Vũ.  Một trái một phải.  Giây phút cánh cửa bị mở ra, sắc mặt hai người họ đồng loạt sa sầm.  Trương Minh Vũ ngồi bắt chéo chân, mặt lạnh như tiền.  “Anh Chu, đừng mà, vừa mới sáng ra… người ta vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng…”  Một cô gái trang điểm lòe loẹt đi vào.  Mặt mũi đỏ bừng.  Chu Vân Đình trêu chọc: “Sáng sớm có thể phát hỏa mà. Đêm qua chưa chơi với em, em không muốn sao?”  Cô gái kia nhăn nhó nói: “Anh Chu nói gì vậy?”  “Người ta không thèm để ý đến anh nữa…”  Cô ta chưa kịp nói hết câu đã cứng đờ cả người!  Chu Vân Đình không chú ý tới, chỉ vội vàng đóng cửa, hưng phấn hô lên: “Nhanh nào, đừng lãng phí thời gian, năm phút nữa anh còn phải họp đấy!”  Anh ta đang định lột quần áo!  Bất chợt nghe thấy cô gái kia lắp bắp lên tiếng: “Anh Chu, có… có người…”  Hả?  Anh ta nhíu mày quay đầu lại.  Đúng lúc đối diện với ánh mắt chế giễu của Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ!  Anh ta lập tức nổi trận lôi đình!  Trương Minh Vũ bật cười giễu cợt: “Anh Chu lợi hại thật đấy, trụ được những năm phút cơ à?”  “Cho dù trừ đi hai phút dạo đầu thì anh Chu vẫn có thể kiên trì được ba phút!”  “Lại trừ thêm thời gian c** q**n áo…”  “Chậc chậc chậc”.  Phụt!  Đinh Ninh lập tức che miệng cười.  Phối hợp nhuần nhuyễn!  Hàn Thất Thất cũng trưng ra vẻ mặt trào phúng.  Chu Vân Đình nắm chặt hai tay, ánh mắt hừng hực lửa giận!  Một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng nghiến lợi quát: “Trương Minh Vũ, mày dám chọc giận tao hả? Mày nghĩ mày giỏi giang lắm chắc?”  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng.  Đinh Ninh bước lên một bước, đùa giỡn nói: “Cũng không giỏi lắm đâu, hình như đêm qua… cũng chỉ được bốn tiếng thì phải”.  Dứt lời, trong mắt cô ấy tràn đầy vẻ cười cợt.  Cô gái kia giật mình kinh hãi, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm về phía anh!  Trông có vẻ rất thèm muốn!  Chu Vân Đình cũng trợn tròn hai mắt!  Bốn tiếng?  Anh ta lạnh giọng quát: “Chém gió vừa thôi! Bốn tiếng hả? Nói đùa cái gì vậy!”  Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.  Đúng là cái gì cũng dám nói…  Đinh Ninh nhíu mày, kiêu căng nói: “Không tin thì hỏi Hàn Thất Thất xem, tối hôm qua ba chúng tôi ở cùng nhau mà”.  Phụt!  Trong giây phút ấy, anh thật sự suýt thì phun ra một ngụm máu!  Trong mắt Chu Vân Đình tràn đầy vẻ mờ mịt!  Ba người… ở cùng nhau?  Không ngờ Hàn Thất Thất cũng…  Ngay sau đó, anh ta lập tức nổi lòng ghen ghét!  Cơ thể mềm mại của Hàn Thất Thất khẽ run lên.  Mãi lâu sau mới cả giận hét ầm ĩ: “Cô… cô nói nhăng nói cuội gì đấy!”  Đinh Ninh sững sờ nhìn cô ta.  Sao không chịu phối hợp gì thế?  Chu Vân Đình nở nụ cười mỉa mai!  Lại chém gió rồi! 

Chương 1562