Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1575
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Minh Vũ cố tình ra vẻ khiếp sợ: "Đông người vậy sao?" Chu Hướng Đông thấy vậy liền đắc ý, giễu cợt đáp: "Nhãi, tao khuyên mày nên phối hợp với bọn tao". "Nếu không... không ai lấy được tập đoàn Chu Thị". Ông ta biết, ông cụ Chu còn sợ tập đoàn Chu Thị bị hủy diệt hơn ông ta! Ực! Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt: "Mấy người... mấy người có bao nhiêu người? Có thể đứng sang một phía không?" Chu Hướng Đông nhíu mày, ngạo nghễ nói: "Những người ủng hộ bọn tao đều đứng ở sau tao, mày hãy chứng kiến sự đoàn kết của tập đoàn Chu Thị bọn tao!" Vừa dứt lời, mọi người trong phòng họp liền rung động. Chín mươi phần trăm số người đều đi ra đằng sau Chu Hướng Đông! Chu Hướng Đông hung hăng nhìn những người vẫn bất động, lạnh lùng nói: "Thằng nhãi, mày biết chúng ta lợi hại đến nhường nào chưa?" Mọi người thầm cười nhạo, coi thường Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ sợ hãi nói: "Đông người như vậy...đều..." Mọi người thấy vậy liền đắc ý! Chu Vân Phong sững sờ. Vậy sao? Không thể nào... Trương Minh Vũ thở dài nói: "Haizz, thư ký Vương... giúp tôi... chụp ảnh lại đi". Hả? Mọi người sững sờ, chụp ảnh làm gì? Thư ký Vương liền chụp ảnh. Tách! Thư ký Vương chụp ảnh mọi người lại. Chu Hướng Đông nhíu mày nói: "Mày làm gì vậy?" Trương Minh Vũ buồn phiền đáp: "Chẳng làm gì cả, tôi chỉ muốn lưu lại xem có những ai thôi". Đinh Ninh nghe thấy vậy liền nở nụ cười xấu xa. Mắt Hàn Thất Thất cũng lóe sáng đầy ẩn ý. Chu Hướng Phát lạnh lùng nói: "Lưu lại? Sao vậy? Không nỡ rời xa Chu Thị à?" "Yên tâm, mày vĩnh viễn là khách của tập đoàn Chu Thị bọn tao". "Mày đến, bọn tao đương nhiên còn hoan nghênh mày". Nói xong mắt ông ta liền lóe lên vẻ chế giễu! Ha ha ha! Mọi người liền cười òa lên! Chủ tịch trở thành... khách! Đúng là mỉa mai! Trương Minh Vũ cười nói: "Khách? Không tôi là chủ chứ". Chu Hướng Phát cười khẩy nói: “Vậy mày lưu lại làm gì?" Mọi người xung quanh cũng rất tò mò. Trương Minh Vũ cười nói: "Người bên các ông nhiều quá, dùng bút viết tên thì phiền quá".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trương Minh Vũ cố tình ra vẻ khiếp sợ: "Đông người vậy sao?"
Chu Hướng Đông thấy vậy liền đắc ý, giễu cợt đáp: "Nhãi, tao khuyên mày nên phối hợp với bọn tao".
"Nếu không... không ai lấy được tập đoàn Chu Thị".
Ông ta biết, ông cụ Chu còn sợ tập đoàn Chu Thị bị hủy diệt hơn ông ta!
Ực!
Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt: "Mấy người... mấy người có bao nhiêu người? Có thể đứng sang một phía không?"
Chu Hướng Đông nhíu mày, ngạo nghễ nói: "Những người ủng hộ bọn tao đều đứng ở sau tao, mày hãy chứng kiến sự đoàn kết của tập đoàn Chu Thị bọn tao!"
Vừa dứt lời, mọi người trong phòng họp liền rung động.
Chín mươi phần trăm số người đều đi ra đằng sau Chu Hướng Đông!
Chu Hướng Đông hung hăng nhìn những người vẫn bất động, lạnh lùng nói: "Thằng nhãi, mày biết chúng ta lợi hại đến nhường nào chưa?"
Mọi người thầm cười nhạo, coi thường Trương Minh Vũ!
Trương Minh Vũ sợ hãi nói: "Đông người như vậy...đều..."
Mọi người thấy vậy liền đắc ý!
Chu Vân Phong sững sờ.
Vậy sao?
Không thể nào...
Trương Minh Vũ thở dài nói: "Haizz, thư ký Vương... giúp tôi... chụp ảnh lại đi".
Hả?
Mọi người sững sờ, chụp ảnh làm gì?
Thư ký Vương liền chụp ảnh.
Tách!
Thư ký Vương chụp ảnh mọi người lại.
Chu Hướng Đông nhíu mày nói: "Mày làm gì vậy?"
Trương Minh Vũ buồn phiền đáp: "Chẳng làm gì cả, tôi chỉ muốn lưu lại xem có những ai thôi".
Đinh Ninh nghe thấy vậy liền nở nụ cười xấu xa.
Mắt Hàn Thất Thất cũng lóe sáng đầy ẩn ý.
Chu Hướng Phát lạnh lùng nói: "Lưu lại? Sao vậy? Không nỡ rời xa Chu Thị à?"
"Yên tâm, mày vĩnh viễn là khách của tập đoàn Chu Thị bọn tao".
"Mày đến, bọn tao đương nhiên còn hoan nghênh mày".
Nói xong mắt ông ta liền lóe lên vẻ chế giễu!
Ha ha ha!
Mọi người liền cười òa lên!
Chủ tịch trở thành... khách!
Đúng là mỉa mai!
Trương Minh Vũ cười nói: "Khách? Không tôi là chủ chứ".
Chu Hướng Phát cười khẩy nói: “Vậy mày lưu lại làm gì?"
Mọi người xung quanh cũng rất tò mò.
Trương Minh Vũ cười nói: "Người bên các ông nhiều quá, dùng bút viết tên thì phiền quá".
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Minh Vũ cố tình ra vẻ khiếp sợ: "Đông người vậy sao?" Chu Hướng Đông thấy vậy liền đắc ý, giễu cợt đáp: "Nhãi, tao khuyên mày nên phối hợp với bọn tao". "Nếu không... không ai lấy được tập đoàn Chu Thị". Ông ta biết, ông cụ Chu còn sợ tập đoàn Chu Thị bị hủy diệt hơn ông ta! Ực! Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt: "Mấy người... mấy người có bao nhiêu người? Có thể đứng sang một phía không?" Chu Hướng Đông nhíu mày, ngạo nghễ nói: "Những người ủng hộ bọn tao đều đứng ở sau tao, mày hãy chứng kiến sự đoàn kết của tập đoàn Chu Thị bọn tao!" Vừa dứt lời, mọi người trong phòng họp liền rung động. Chín mươi phần trăm số người đều đi ra đằng sau Chu Hướng Đông! Chu Hướng Đông hung hăng nhìn những người vẫn bất động, lạnh lùng nói: "Thằng nhãi, mày biết chúng ta lợi hại đến nhường nào chưa?" Mọi người thầm cười nhạo, coi thường Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ sợ hãi nói: "Đông người như vậy...đều..." Mọi người thấy vậy liền đắc ý! Chu Vân Phong sững sờ. Vậy sao? Không thể nào... Trương Minh Vũ thở dài nói: "Haizz, thư ký Vương... giúp tôi... chụp ảnh lại đi". Hả? Mọi người sững sờ, chụp ảnh làm gì? Thư ký Vương liền chụp ảnh. Tách! Thư ký Vương chụp ảnh mọi người lại. Chu Hướng Đông nhíu mày nói: "Mày làm gì vậy?" Trương Minh Vũ buồn phiền đáp: "Chẳng làm gì cả, tôi chỉ muốn lưu lại xem có những ai thôi". Đinh Ninh nghe thấy vậy liền nở nụ cười xấu xa. Mắt Hàn Thất Thất cũng lóe sáng đầy ẩn ý. Chu Hướng Phát lạnh lùng nói: "Lưu lại? Sao vậy? Không nỡ rời xa Chu Thị à?" "Yên tâm, mày vĩnh viễn là khách của tập đoàn Chu Thị bọn tao". "Mày đến, bọn tao đương nhiên còn hoan nghênh mày". Nói xong mắt ông ta liền lóe lên vẻ chế giễu! Ha ha ha! Mọi người liền cười òa lên! Chủ tịch trở thành... khách! Đúng là mỉa mai! Trương Minh Vũ cười nói: "Khách? Không tôi là chủ chứ". Chu Hướng Phát cười khẩy nói: “Vậy mày lưu lại làm gì?" Mọi người xung quanh cũng rất tò mò. Trương Minh Vũ cười nói: "Người bên các ông nhiều quá, dùng bút viết tên thì phiền quá".