Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1606

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bấy giờ mới giật mình phát hiện cánh tay của mình đang bị Liễu Thanh Duyệt ôm chặt…  Cô ấy nhướng mày nở nụ cười ngạo nghễ: “Muốn chạy hả? Không dễ như em nghĩ đâu!”Hả?  Trương Minh Vũ thầm giật nảy mình!  Ngay sau đó, trên tay anh bất chợt truyền đến một luồng sức mạnh!  Khiến anh vô thức lùi về phía sau.  Gương mặt xinh đẹp của Liễu Thanh Duyệt không ngừng sát lại gần!  Anh hoảng hồn, cố tìm cách trốn tránh theo bản năng!  Nhưng cho dù anh có cố gắng thế nào, đôi môi đỏ mọng nóng rực kia vẫn chạm vào khóe miệng anh.  Ầm!  Trong đầu anh ầm ầm nổ vang!  Toàn thân như bị điện giật!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cả người trở nên cứng đờ!  Uỳnh uỳnh uỳnh!  Tiếng đập cửa lại càng vang lên dồn dập hơn.  Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt đắc ý!  Anh vẫn đứng chết lặng tại chỗ!  Nhưng anh chưa kịp phản ứng lại, cô ấy đã hớn hở chạy ra mở cửa.  Anh bất lực co quắp khóe miệng.  Lặng lẽ giơ tay sờ lên khóe môi.  Dường như ở đó… vẫn còn sót lại chút ấm áp…  Chị tư thật là…  Anh bất đắc dĩ lắc đầu, quả thực không biết nên nói gì vào lúc này.  Không ngờ lại bị…  Haiz.  Anh thở dài một tiếng.  Bỗng một giọng nói đanh đá vang lên: “Lại là chị hả? Hai người… hai người đang làm gì vậy? Sao tôi gõ mãi mà không thèm ra mở cửa?”  Hàn Thất Thất?  Bấy giờ anh mới dần tỉnh táo lại.  Nếu cô ta tới sớm hơn chút nữa thì tốt biết mấy…  Liễu Thanh Duyệt nhướng mày, bật cười đáp: “Chúng tôi đang nói chuyện riêng, làm sao hả?”  Hàn Thất Thất mím môi nói: “Tôi…”  Nhưng cô ta lắp bắp mãi vẫn chẳng nói được câu nào!  Vô cùng bực bội!  Lúc này tâm trạng của Liễu Thanh Duyệt đang rất tốt. Cô ấy thản nhiên hỏi: “Nói đi, cô lại tới đây làm gì?”  Hàn Thất Thất siết chặt bàn tay trắng nõn lại, rít gào: “Tôi muốn hỏi tên khốn kia định bao giờ mới chịu về!”  Tên khốn?  Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt.  Còn Liễu Thanh Duyệt lại cau mày.  Trở về…  Anh cong môi cười bảo: “Nếu không còn vấn đề gì thì sáng mai có thể lên đường luôn”.  Sáng mai?  Liễu Thanh Duyệt mừng rỡ.  Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại hiện lên vẻ lo lắng.  Nếu phải ngủ lại đây thêm một tối nữa…  Cô ta nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Không được, tôi… tôi phải về có việc gấp. Nếu anh không về luôn thì chúng tôi sẽ về trước”.  Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gấp gì sao?”  

Bấy giờ mới giật mình phát hiện cánh tay của mình đang bị Liễu Thanh Duyệt ôm chặt…  

Cô ấy nhướng mày nở nụ cười ngạo nghễ: “Muốn chạy hả? Không dễ như em nghĩ đâu!”

Hả?  

Trương Minh Vũ thầm giật nảy mình!  

Ngay sau đó, trên tay anh bất chợt truyền đến một luồng sức mạnh!  

Khiến anh vô thức lùi về phía sau.  

Gương mặt xinh đẹp của Liễu Thanh Duyệt không ngừng sát lại gần!  

Anh hoảng hồn, cố tìm cách trốn tránh theo bản năng!  

Nhưng cho dù anh có cố gắng thế nào, đôi môi đỏ mọng nóng rực kia vẫn chạm vào khóe miệng anh.  

Ầm!  

Trong đầu anh ầm ầm nổ vang!  

Toàn thân như bị điện giật!  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cả người trở nên cứng đờ!  

Uỳnh uỳnh uỳnh!  

Tiếng đập cửa lại càng vang lên dồn dập hơn.  

Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt đắc ý!  

Anh vẫn đứng chết lặng tại chỗ!  

Nhưng anh chưa kịp phản ứng lại, cô ấy đã hớn hở chạy ra mở cửa.  

Anh bất lực co quắp khóe miệng.  

Lặng lẽ giơ tay sờ lên khóe môi.  

Dường như ở đó… vẫn còn sót lại chút ấm áp…  

Chị tư thật là…  

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, quả thực không biết nên nói gì vào lúc này.  

Không ngờ lại bị…  

Haiz.  

Anh thở dài một tiếng.  

Bỗng một giọng nói đanh đá vang lên: “Lại là chị hả? Hai người… hai người đang làm gì vậy? Sao tôi gõ mãi mà không thèm ra mở cửa?”  

Hàn Thất Thất?  

Bấy giờ anh mới dần tỉnh táo lại.  

Nếu cô ta tới sớm hơn chút nữa thì tốt biết mấy…  

Liễu Thanh Duyệt nhướng mày, bật cười đáp: “Chúng tôi đang nói chuyện riêng, làm sao hả?”  

Hàn Thất Thất mím môi nói: “Tôi…”  

Nhưng cô ta lắp bắp mãi vẫn chẳng nói được câu nào!  

Vô cùng bực bội!  

Lúc này tâm trạng của Liễu Thanh Duyệt đang rất tốt. Cô ấy thản nhiên hỏi: “Nói đi, cô lại tới đây làm gì?”  

Hàn Thất Thất siết chặt bàn tay trắng nõn lại, rít gào: “Tôi muốn hỏi tên khốn kia định bao giờ mới chịu về!”  

Tên khốn?  

Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt.  

Còn Liễu Thanh Duyệt lại cau mày.  

Trở về…  

Anh cong môi cười bảo: “Nếu không còn vấn đề gì thì sáng mai có thể lên đường luôn”.  

Sáng mai?  

Liễu Thanh Duyệt mừng rỡ.  

Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại hiện lên vẻ lo lắng.  

Nếu phải ngủ lại đây thêm một tối nữa…  

Cô ta nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Không được, tôi… tôi phải về có việc gấp. Nếu anh không về luôn thì chúng tôi sẽ về trước”.  

Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gấp gì sao?”  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bấy giờ mới giật mình phát hiện cánh tay của mình đang bị Liễu Thanh Duyệt ôm chặt…  Cô ấy nhướng mày nở nụ cười ngạo nghễ: “Muốn chạy hả? Không dễ như em nghĩ đâu!”Hả?  Trương Minh Vũ thầm giật nảy mình!  Ngay sau đó, trên tay anh bất chợt truyền đến một luồng sức mạnh!  Khiến anh vô thức lùi về phía sau.  Gương mặt xinh đẹp của Liễu Thanh Duyệt không ngừng sát lại gần!  Anh hoảng hồn, cố tìm cách trốn tránh theo bản năng!  Nhưng cho dù anh có cố gắng thế nào, đôi môi đỏ mọng nóng rực kia vẫn chạm vào khóe miệng anh.  Ầm!  Trong đầu anh ầm ầm nổ vang!  Toàn thân như bị điện giật!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cả người trở nên cứng đờ!  Uỳnh uỳnh uỳnh!  Tiếng đập cửa lại càng vang lên dồn dập hơn.  Liễu Thanh Duyệt ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt đắc ý!  Anh vẫn đứng chết lặng tại chỗ!  Nhưng anh chưa kịp phản ứng lại, cô ấy đã hớn hở chạy ra mở cửa.  Anh bất lực co quắp khóe miệng.  Lặng lẽ giơ tay sờ lên khóe môi.  Dường như ở đó… vẫn còn sót lại chút ấm áp…  Chị tư thật là…  Anh bất đắc dĩ lắc đầu, quả thực không biết nên nói gì vào lúc này.  Không ngờ lại bị…  Haiz.  Anh thở dài một tiếng.  Bỗng một giọng nói đanh đá vang lên: “Lại là chị hả? Hai người… hai người đang làm gì vậy? Sao tôi gõ mãi mà không thèm ra mở cửa?”  Hàn Thất Thất?  Bấy giờ anh mới dần tỉnh táo lại.  Nếu cô ta tới sớm hơn chút nữa thì tốt biết mấy…  Liễu Thanh Duyệt nhướng mày, bật cười đáp: “Chúng tôi đang nói chuyện riêng, làm sao hả?”  Hàn Thất Thất mím môi nói: “Tôi…”  Nhưng cô ta lắp bắp mãi vẫn chẳng nói được câu nào!  Vô cùng bực bội!  Lúc này tâm trạng của Liễu Thanh Duyệt đang rất tốt. Cô ấy thản nhiên hỏi: “Nói đi, cô lại tới đây làm gì?”  Hàn Thất Thất siết chặt bàn tay trắng nõn lại, rít gào: “Tôi muốn hỏi tên khốn kia định bao giờ mới chịu về!”  Tên khốn?  Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt.  Còn Liễu Thanh Duyệt lại cau mày.  Trở về…  Anh cong môi cười bảo: “Nếu không còn vấn đề gì thì sáng mai có thể lên đường luôn”.  Sáng mai?  Liễu Thanh Duyệt mừng rỡ.  Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của Hàn Thất Thất lại hiện lên vẻ lo lắng.  Nếu phải ngủ lại đây thêm một tối nữa…  Cô ta nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Không được, tôi… tôi phải về có việc gấp. Nếu anh không về luôn thì chúng tôi sẽ về trước”.  Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gấp gì sao?”  

Chương 1606