Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1654

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng...  Tần Minh Nguyệt lại cắn răng.  Tuy cô ta cũng có nỗi khó xử riêng của mình, song, cô ta vẫn muốn trút giận đã.  Tần Minh Nguyệt lại một lần nữa lâm vào bối rối.  Hàn Thất Thất siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy lửa giận.  Tên khốn này!  Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt cũng chẳng thể nói thêm điều gì.  Đám đông quanh đó thấy thế thì đều cười nhạt như chế giễu.  Tần Minh Nguyệt cũng không làm gì được?  Chu Trường Minh nhướng mày, thái độ càng thêm ngả ngớn, đáy mắt sáng lên đắc ý.  Bỗng nhiên, từ đâu vang lên một giọng nói dễ nghe: "Em trai tôi, ai dám động vào?  Hả?  Vừa nghe thấy giọng nói này, mọi người lại lần nữa giật mình kinh hãi.  Vẫn còn nữa sao?  Bọn họ ngoái nhìn về phía phát ra âm thanh, mới phát hiện đám đông ngoài cửa đã tách ra, mở một lối chính giữa.  Người cầm đầu bước vào trông gợi cảm đến muốn bùng cháy.  Đó là Liễu Thanh Duyệt!  Phía sau lưng cô ấy còn có một người vận đồ đen từ đầu đến chân đang đi theo, không nhìn ra được là nam hay nữ, cũng không nhìn rõ bộ dạng thế nào.  Tất cả đều ngây ngẩn người.  Lâm Kiều Hân cũng nhìn sang, đôi mắt xinh đẹp ánh lên một tia kinh ngạc.  Chị ấy tới rồi!  Khóe miệng Hàn Thất Thất cũng nhếch lên một nụ cười đắc ý.  Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng tới gần.  Trên gương mặt đẹp nghiêng thành đã tràn đầy lạnh lẽo.  Ánh mắt cô ấy sắc bén như dao!  Hàn Thất Thất nôn nóng nói: "Chị tư, chị mau qua xem cho Trương Minh Vũ đi!"  Liễu Thanh Duyệt chau mày, cất bước lại gần.  Chỉ giây lát, cô ấy đã đi tới bên giường.  Khi thấy vết thương của Trương Minh Vũ...  Ầm!  Một luồng khí lạnh như băng nháy mắt đã lan tràn khắp phòng bệnh.  Trời!  Đám đông lại một lần nữa hít hà liên tục.  Ai nấy đều vô thức rùng mình một cái.  Lạnh quá đi!  Liễu Thanh Duyệt siết chặt nắm tay, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ý muốn giết người cực kì sắc bén.  Em trai...  Phù!  Liễu Thanh Duyệt cố gắng điều chỉnh hô hấp, lạnh lẽo nói: "Cồn, ai bôi?"  Giọng cô ấy không lớn...  ... Nhưng lại bộc lộ cái lạnh thấu xương!

Nhưng...  

Tần Minh Nguyệt lại cắn răng.  

Tuy cô ta cũng có nỗi khó xử riêng của mình, song, cô ta vẫn muốn trút giận đã.  

Tần Minh Nguyệt lại một lần nữa lâm vào bối rối.  

Hàn Thất Thất siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy lửa giận.  

Tên khốn này!  

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt cũng chẳng thể nói thêm điều gì.  

Đám đông quanh đó thấy thế thì đều cười nhạt như chế giễu.  

Tần Minh Nguyệt cũng không làm gì được?  

Chu Trường Minh nhướng mày, thái độ càng thêm ngả ngớn, đáy mắt sáng lên đắc ý.  

Bỗng nhiên, từ đâu vang lên một giọng nói dễ nghe: "Em trai tôi, ai dám động vào?  

Hả?  

Vừa nghe thấy giọng nói này, mọi người lại lần nữa giật mình kinh hãi.  

Vẫn còn nữa sao?  

Bọn họ ngoái nhìn về phía phát ra âm thanh, mới phát hiện đám đông ngoài cửa đã tách ra, mở một lối chính giữa.  

Người cầm đầu bước vào trông gợi cảm đến muốn bùng cháy.  

Đó là Liễu Thanh Duyệt!  

Phía sau lưng cô ấy còn có một người vận đồ đen từ đầu đến chân đang đi theo, không nhìn ra được là nam hay nữ, cũng không nhìn rõ bộ dạng thế nào.  

Tất cả đều ngây ngẩn người.  

Lâm Kiều Hân cũng nhìn sang, đôi mắt xinh đẹp ánh lên một tia kinh ngạc.  

Chị ấy tới rồi!  

Khóe miệng Hàn Thất Thất cũng nhếch lên một nụ cười đắc ý.  

Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng tới gần.  

Trên gương mặt đẹp nghiêng thành đã tràn đầy lạnh lẽo.  

Ánh mắt cô ấy sắc bén như dao!  

Hàn Thất Thất nôn nóng nói: "Chị tư, chị mau qua xem cho Trương Minh Vũ đi!"  

Liễu Thanh Duyệt chau mày, cất bước lại gần.  

Chỉ giây lát, cô ấy đã đi tới bên giường.  

Khi thấy vết thương của Trương Minh Vũ...  

Ầm!  

Một luồng khí lạnh như băng nháy mắt đã lan tràn khắp phòng bệnh.  

Trời!  

Đám đông lại một lần nữa hít hà liên tục.  

Ai nấy đều vô thức rùng mình một cái.  

Lạnh quá đi!  

Liễu Thanh Duyệt siết chặt nắm tay, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ý muốn giết người cực kì sắc bén.  

Em trai...  

Phù!  

Liễu Thanh Duyệt cố gắng điều chỉnh hô hấp, lạnh lẽo nói: "Cồn, ai bôi?"  

Giọng cô ấy không lớn...  

... Nhưng lại bộc lộ cái lạnh thấu xương!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng...  Tần Minh Nguyệt lại cắn răng.  Tuy cô ta cũng có nỗi khó xử riêng của mình, song, cô ta vẫn muốn trút giận đã.  Tần Minh Nguyệt lại một lần nữa lâm vào bối rối.  Hàn Thất Thất siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy lửa giận.  Tên khốn này!  Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt cũng chẳng thể nói thêm điều gì.  Đám đông quanh đó thấy thế thì đều cười nhạt như chế giễu.  Tần Minh Nguyệt cũng không làm gì được?  Chu Trường Minh nhướng mày, thái độ càng thêm ngả ngớn, đáy mắt sáng lên đắc ý.  Bỗng nhiên, từ đâu vang lên một giọng nói dễ nghe: "Em trai tôi, ai dám động vào?  Hả?  Vừa nghe thấy giọng nói này, mọi người lại lần nữa giật mình kinh hãi.  Vẫn còn nữa sao?  Bọn họ ngoái nhìn về phía phát ra âm thanh, mới phát hiện đám đông ngoài cửa đã tách ra, mở một lối chính giữa.  Người cầm đầu bước vào trông gợi cảm đến muốn bùng cháy.  Đó là Liễu Thanh Duyệt!  Phía sau lưng cô ấy còn có một người vận đồ đen từ đầu đến chân đang đi theo, không nhìn ra được là nam hay nữ, cũng không nhìn rõ bộ dạng thế nào.  Tất cả đều ngây ngẩn người.  Lâm Kiều Hân cũng nhìn sang, đôi mắt xinh đẹp ánh lên một tia kinh ngạc.  Chị ấy tới rồi!  Khóe miệng Hàn Thất Thất cũng nhếch lên một nụ cười đắc ý.  Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng tới gần.  Trên gương mặt đẹp nghiêng thành đã tràn đầy lạnh lẽo.  Ánh mắt cô ấy sắc bén như dao!  Hàn Thất Thất nôn nóng nói: "Chị tư, chị mau qua xem cho Trương Minh Vũ đi!"  Liễu Thanh Duyệt chau mày, cất bước lại gần.  Chỉ giây lát, cô ấy đã đi tới bên giường.  Khi thấy vết thương của Trương Minh Vũ...  Ầm!  Một luồng khí lạnh như băng nháy mắt đã lan tràn khắp phòng bệnh.  Trời!  Đám đông lại một lần nữa hít hà liên tục.  Ai nấy đều vô thức rùng mình một cái.  Lạnh quá đi!  Liễu Thanh Duyệt siết chặt nắm tay, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ý muốn giết người cực kì sắc bén.  Em trai...  Phù!  Liễu Thanh Duyệt cố gắng điều chỉnh hô hấp, lạnh lẽo nói: "Cồn, ai bôi?"  Giọng cô ấy không lớn...  ... Nhưng lại bộc lộ cái lạnh thấu xương!

Chương 1654