Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1659
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Dám làm em trai tôi bị thương như vậy, nếu không phải đang ở Hoa Châu, không ai giữ nổi cái mạng chó của ông đâu". Chu Trường Minh khinh miệt: "Nói thì ai không nói được?" Liễu Thanh Duyệt khẽ cười. Cô ấy không thèm đáp, chỉ quay người đi đến bên giường. Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân đều xúm lại. Tần Minh Nguyệt cũng rất muốn qua đó. Nhưng... trước mặt có nhiều người đang nhìn như vậy, làm thế sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Cuối cùng, cô ta cố gắng nhịn xuống. Ba cô gái ngồi xuống cạnh giường. Đám đông đang xúm xít xung quanh thấy thế, khóe miệng ai nấy đều co rút một cái. Thật đúng là... bốn mỹ nữ tuyệt sắc! Tên ranh kia sao mà có phúc lớn như vậy? Liễu Thanh Duyệt tỉ mỉ quan sát vết thương. Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân ngồi bên, lo lắng nhìn. Lát sau, Liễu Thanh Duyệt nghiến răng hỏi: "Bị thương thì sao không nói ngay cho tôi biết?" Giọng cô ấy dường như đang oán trách. Hàn Thất Thất bĩu môi, lí nhí: "Tại... Tại Trương Minh Vũ không cho nói với chị". Cô ta vẫn khá e dè trước Liễu Thanh Duyệt. Lâm Kiều Hân cũng gật đầu, nói: "Anh ấy sợ chị tức giận..." Không hiểu sao, cô hơi chột dạ khi nói thế. Liễu Thanh Duyệt hít sâu một hơi, lạnh nhạt bảo: "Em là vợ em ấy, chẳng lẽ em không coi trọng tính mạng của em ấy à?" Lâm Kiều Hân cúi đầu. Hôm nay... cô đã cảm nhận được rất nhiều điều. Rõ ràng đó đều là chuyện cô nên làm, nhưng cô lại không làm. Trái lại... Lâm Kiều Hân càng thêm tự trách. Liễu Thanh Duyệt lắc đầu, không muốn nhiều lời hơn nữa. Cô ấy chỉ quay lại nhìn vết thương của Trương Minh Vũ. Trong đôi mắt đó tràn đầy xót thương.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Dám làm em trai tôi bị thương như vậy, nếu không phải đang ở Hoa Châu, không ai giữ nổi cái mạng chó của ông đâu".
Chu Trường Minh khinh miệt: "Nói thì ai không nói được?"
Liễu Thanh Duyệt khẽ cười.
Cô ấy không thèm đáp, chỉ quay người đi đến bên giường.
Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân đều xúm lại.
Tần Minh Nguyệt cũng rất muốn qua đó.
Nhưng... trước mặt có nhiều người đang nhìn như vậy, làm thế sẽ gây ảnh hưởng không tốt.
Cuối cùng, cô ta cố gắng nhịn xuống.
Ba cô gái ngồi xuống cạnh giường.
Đám đông đang xúm xít xung quanh thấy thế, khóe miệng ai nấy đều co rút một cái.
Thật đúng là... bốn mỹ nữ tuyệt sắc!
Tên ranh kia sao mà có phúc lớn như vậy?
Liễu Thanh Duyệt tỉ mỉ quan sát vết thương.
Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân ngồi bên, lo lắng nhìn.
Lát sau, Liễu Thanh Duyệt nghiến răng hỏi: "Bị thương thì sao không nói ngay cho tôi biết?"
Giọng cô ấy dường như đang oán trách.
Hàn Thất Thất bĩu môi, lí nhí: "Tại... Tại Trương Minh Vũ không cho nói với chị".
Cô ta vẫn khá e dè trước Liễu Thanh Duyệt.
Lâm Kiều Hân cũng gật đầu, nói: "Anh ấy sợ chị tức giận..."
Không hiểu sao, cô hơi chột dạ khi nói thế.
Liễu Thanh Duyệt hít sâu một hơi, lạnh nhạt bảo: "Em là vợ em ấy, chẳng lẽ em không coi trọng tính mạng của em ấy à?"
Lâm Kiều Hân cúi đầu.
Hôm nay... cô đã cảm nhận được rất nhiều điều.
Rõ ràng đó đều là chuyện cô nên làm, nhưng cô lại không làm.
Trái lại...
Lâm Kiều Hân càng thêm tự trách.
Liễu Thanh Duyệt lắc đầu, không muốn nhiều lời hơn nữa.
Cô ấy chỉ quay lại nhìn vết thương của Trương Minh Vũ.
Trong đôi mắt đó tràn đầy xót thương.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Dám làm em trai tôi bị thương như vậy, nếu không phải đang ở Hoa Châu, không ai giữ nổi cái mạng chó của ông đâu". Chu Trường Minh khinh miệt: "Nói thì ai không nói được?" Liễu Thanh Duyệt khẽ cười. Cô ấy không thèm đáp, chỉ quay người đi đến bên giường. Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân đều xúm lại. Tần Minh Nguyệt cũng rất muốn qua đó. Nhưng... trước mặt có nhiều người đang nhìn như vậy, làm thế sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Cuối cùng, cô ta cố gắng nhịn xuống. Ba cô gái ngồi xuống cạnh giường. Đám đông đang xúm xít xung quanh thấy thế, khóe miệng ai nấy đều co rút một cái. Thật đúng là... bốn mỹ nữ tuyệt sắc! Tên ranh kia sao mà có phúc lớn như vậy? Liễu Thanh Duyệt tỉ mỉ quan sát vết thương. Hàn Thất Thất và Lâm Kiều Hân ngồi bên, lo lắng nhìn. Lát sau, Liễu Thanh Duyệt nghiến răng hỏi: "Bị thương thì sao không nói ngay cho tôi biết?" Giọng cô ấy dường như đang oán trách. Hàn Thất Thất bĩu môi, lí nhí: "Tại... Tại Trương Minh Vũ không cho nói với chị". Cô ta vẫn khá e dè trước Liễu Thanh Duyệt. Lâm Kiều Hân cũng gật đầu, nói: "Anh ấy sợ chị tức giận..." Không hiểu sao, cô hơi chột dạ khi nói thế. Liễu Thanh Duyệt hít sâu một hơi, lạnh nhạt bảo: "Em là vợ em ấy, chẳng lẽ em không coi trọng tính mạng của em ấy à?" Lâm Kiều Hân cúi đầu. Hôm nay... cô đã cảm nhận được rất nhiều điều. Rõ ràng đó đều là chuyện cô nên làm, nhưng cô lại không làm. Trái lại... Lâm Kiều Hân càng thêm tự trách. Liễu Thanh Duyệt lắc đầu, không muốn nhiều lời hơn nữa. Cô ấy chỉ quay lại nhìn vết thương của Trương Minh Vũ. Trong đôi mắt đó tràn đầy xót thương.