Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1717
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Ngay sau đó, có một loạt tiếng bước chân chỉnh tề tiến vào sảnh tiếp khách. Ngoài cửa, có một đám cảnh sát đang tiến vào. Âu Dương Tĩnh khoanh tay, nhếch môi cười lạnh. Một giọng nói dễ nghe chợt vang lên: "Ai vừa báo cảnh sát?" Đám đông nhìn về phía người vừa lên tiếng. Người đó, chính là Tần Minh Nguyệt. Trương Minh Vũ thoáng nhếch môi nở một nụ cười nhẹ, phất phất tay chào hỏi. Tần Minh Nguyệt tức giận lườm một cái. Biết ngay là người này mà! Âu Dương Tĩnh lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi báo cảnh sát, chúng tôi là nhân viên quản lý vệ sinh, người bên khách sạn bọn họ không chịu phối hợp với chúng tôi để làm việc, thậm chí còn tấn công nhân viên của chúng tôi". "Các vị xem nên xử lý chuyện này ra sao?" Nói xong, cô ta nhếch miệng cười lạnh. Trương Minh Vũ thoáng kinh ngạc nhìn cô ta. Cô nàng này là ai thế? Muốn đối phó với anh mà không chịu điều tra qua về anh trước à? Không biết anh và Tần Minh Nguyệt có mối quan hệ tốt lắm à? Trương Minh Vũ nghĩ đến đó, khóe miệng lại cong lên thành nụ cười giễu cợt. Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: "Trình thẻ công tác ra đây". Âu Dương Tĩnh nhẹ nhàng phất tay. Gã đeo kính tức giận giơ thẻ nhân viên ra. Tuy không vui nhưng gã ta vẫn trình lên bằng hai tay. Tần Minh Nguyệt không nhìn lấy một cái, chỉ thong thả nói: "Tôi nói của cô cơ". Hả? Âu Dương Tĩnh chau mày, lạnh lùng hỏi: "Cô muốn xem thẻ của tôi làm gì, có người có rồi còn chưa đủ à?" Tần Minh Nguyệt lạnh nhạt nói: "Chính cô báo cảnh sát, chính cô nói cô là nhân viên bên quản lý vệ sinh". "Cô không có thẻ công tác?" Tôi... Đang định cãi lại, nhưng Âu Dương Tĩnh chợt nghẹn lời. Đám đông xung quanh cũng hoang mang nhìn bọn họ. Tình huống này là sao? Tần Minh Nguyệt phất tay, lạnh lùng nói: "Người này bị nghi ngờ là kẻ lừa đảo, mang về đồn cho tôi". Phụt! Vừa nghe nói thế, đám đông quanh đó tức thì bật cười, thật hết chỗ nói. Cua gắt thế! Âu Dương Tĩnh siết chặt nắm tay, phẫn nộ quát: "Bọn họ thì sao? Tấn công nhân viên nhà nước, các người không quản sao?" Đáy mắt Tần Minh Nguyệt thoáng lóe lên, thong dong nói: "Ồ, đúng rồi, mang cả bọn họ đi luôn". Bấy giờ Âu Dương Tĩnh mới nhếch môi cười lạnh. Trời!
Ngay sau đó, có một loạt tiếng bước chân chỉnh tề tiến vào sảnh tiếp khách.
Ngoài cửa, có một đám cảnh sát đang tiến vào.
Âu Dương Tĩnh khoanh tay, nhếch môi cười lạnh.
Một giọng nói dễ nghe chợt vang lên: "Ai vừa báo cảnh sát?"
Đám đông nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Người đó, chính là Tần Minh Nguyệt.
Trương Minh Vũ thoáng nhếch môi nở một nụ cười nhẹ, phất phất tay chào hỏi.
Tần Minh Nguyệt tức giận lườm một cái.
Biết ngay là người này mà!
Âu Dương Tĩnh lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi báo cảnh sát, chúng tôi là nhân viên quản lý vệ sinh, người bên khách sạn bọn họ không chịu phối hợp với chúng tôi để làm việc, thậm chí còn tấn công nhân viên của chúng tôi".
"Các vị xem nên xử lý chuyện này ra sao?"
Nói xong, cô ta nhếch miệng cười lạnh.
Trương Minh Vũ thoáng kinh ngạc nhìn cô ta.
Cô nàng này là ai thế?
Muốn đối phó với anh mà không chịu điều tra qua về anh trước à?
Không biết anh và Tần Minh Nguyệt có mối quan hệ tốt lắm à?
Trương Minh Vũ nghĩ đến đó, khóe miệng lại cong lên thành nụ cười giễu cợt.
Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: "Trình thẻ công tác ra đây".
Âu Dương Tĩnh nhẹ nhàng phất tay.
Gã đeo kính tức giận giơ thẻ nhân viên ra.
Tuy không vui nhưng gã ta vẫn trình lên bằng hai tay.
Tần Minh Nguyệt không nhìn lấy một cái, chỉ thong thả nói: "Tôi nói của cô cơ".
Hả?
Âu Dương Tĩnh chau mày, lạnh lùng hỏi: "Cô muốn xem thẻ của tôi làm gì, có người có rồi còn chưa đủ à?"
Tần Minh Nguyệt lạnh nhạt nói: "Chính cô báo cảnh sát, chính cô nói cô là nhân viên bên quản lý vệ sinh".
"Cô không có thẻ công tác?"
Tôi...
Đang định cãi lại, nhưng Âu Dương Tĩnh chợt nghẹn lời.
Đám đông xung quanh cũng hoang mang nhìn bọn họ.
Tình huống này là sao?
Tần Minh Nguyệt phất tay, lạnh lùng nói: "Người này bị nghi ngờ là kẻ lừa đảo, mang về đồn cho tôi".
Phụt!
Vừa nghe nói thế, đám đông quanh đó tức thì bật cười, thật hết chỗ nói.
Cua gắt thế!
Âu Dương Tĩnh siết chặt nắm tay, phẫn nộ quát: "Bọn họ thì sao? Tấn công nhân viên nhà nước, các người không quản sao?"
Đáy mắt Tần Minh Nguyệt thoáng lóe lên, thong dong nói: "Ồ, đúng rồi, mang cả bọn họ đi luôn".
Bấy giờ Âu Dương Tĩnh mới nhếch môi cười lạnh.
Trời!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Ngay sau đó, có một loạt tiếng bước chân chỉnh tề tiến vào sảnh tiếp khách. Ngoài cửa, có một đám cảnh sát đang tiến vào. Âu Dương Tĩnh khoanh tay, nhếch môi cười lạnh. Một giọng nói dễ nghe chợt vang lên: "Ai vừa báo cảnh sát?" Đám đông nhìn về phía người vừa lên tiếng. Người đó, chính là Tần Minh Nguyệt. Trương Minh Vũ thoáng nhếch môi nở một nụ cười nhẹ, phất phất tay chào hỏi. Tần Minh Nguyệt tức giận lườm một cái. Biết ngay là người này mà! Âu Dương Tĩnh lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi báo cảnh sát, chúng tôi là nhân viên quản lý vệ sinh, người bên khách sạn bọn họ không chịu phối hợp với chúng tôi để làm việc, thậm chí còn tấn công nhân viên của chúng tôi". "Các vị xem nên xử lý chuyện này ra sao?" Nói xong, cô ta nhếch miệng cười lạnh. Trương Minh Vũ thoáng kinh ngạc nhìn cô ta. Cô nàng này là ai thế? Muốn đối phó với anh mà không chịu điều tra qua về anh trước à? Không biết anh và Tần Minh Nguyệt có mối quan hệ tốt lắm à? Trương Minh Vũ nghĩ đến đó, khóe miệng lại cong lên thành nụ cười giễu cợt. Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: "Trình thẻ công tác ra đây". Âu Dương Tĩnh nhẹ nhàng phất tay. Gã đeo kính tức giận giơ thẻ nhân viên ra. Tuy không vui nhưng gã ta vẫn trình lên bằng hai tay. Tần Minh Nguyệt không nhìn lấy một cái, chỉ thong thả nói: "Tôi nói của cô cơ". Hả? Âu Dương Tĩnh chau mày, lạnh lùng hỏi: "Cô muốn xem thẻ của tôi làm gì, có người có rồi còn chưa đủ à?" Tần Minh Nguyệt lạnh nhạt nói: "Chính cô báo cảnh sát, chính cô nói cô là nhân viên bên quản lý vệ sinh". "Cô không có thẻ công tác?" Tôi... Đang định cãi lại, nhưng Âu Dương Tĩnh chợt nghẹn lời. Đám đông xung quanh cũng hoang mang nhìn bọn họ. Tình huống này là sao? Tần Minh Nguyệt phất tay, lạnh lùng nói: "Người này bị nghi ngờ là kẻ lừa đảo, mang về đồn cho tôi". Phụt! Vừa nghe nói thế, đám đông quanh đó tức thì bật cười, thật hết chỗ nói. Cua gắt thế! Âu Dương Tĩnh siết chặt nắm tay, phẫn nộ quát: "Bọn họ thì sao? Tấn công nhân viên nhà nước, các người không quản sao?" Đáy mắt Tần Minh Nguyệt thoáng lóe lên, thong dong nói: "Ồ, đúng rồi, mang cả bọn họ đi luôn". Bấy giờ Âu Dương Tĩnh mới nhếch môi cười lạnh. Trời!